NGƯỜI ANH CHƯA TỪNG BUÔNG TAY - NGƯƠI ANH SẼ KHÔNG BUÔNG TAY

Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:56:39
Lượt xem: 8

Mưa rơi xuống thành phố một đêm cuối thu, lạnh lẽo như cách mà Trần Minh Khải sống suốt bốn năm qua.

Người gọi là thiên tài.

Một bác sĩ ngoại khoa đầu bệnh viện trung ương, từng cứu sống những ca bệnh mà khác bỏ cuộc.

chẳng ai —trái tim , từng tự cứu nổi chính .

Anh cửa kính phòng làm việc, ánh đèn vàng phản chiếu đôi mắt sâu thẳm. Trong đó niềm vui, cũng tự hào. Chỉ một cái tên.

Ngọc An.

Bốn năm .

Anh vẫn nhớ ngày cô rời .

Không một lời giải thích.

Không một cơ hội níu giữ.

Chỉ là một hiểu lầm… mà quá kiêu ngạo để hỏi, còn cô quá tổn thương để .

Ngọc An bây giờ… còn là cô gái tươi trong chiếc váy trắng năm nào.

Cô đang trong một căn phòng nhỏ thuê tạm, chiếc laptop cũ kỹ.

Bảng kế hoạch kinh doanh vẫn còn dang dở.

Khởi nghiệp thất bại thứ ba.

Tiền gần cạn.

Niềm tin cũng .

Cô c.ắ.n môi, cố ngăn nước mắt.

Có những lúc, cô tự hỏi…

Nếu ngày đó cô chịu giải thích… thì liệu bây giờ khác ?

dám nghĩ tiếp.

Vì càng nghĩ, càng đau.

Điện thoại rung.

Một email mới.

“Tài trợ dự án – Ẩn danh.”

Ngọc An sững .

nhận những email như thế đầu.

Mỗi cô gần như bỏ cuộc, một khoản đầu tư đủ để cô tiếp tục.

Không nhiều.

đủ.

Đủ để cô gục ngã.

đó là ai.

Chỉ đó luôn xuất hiện đúng lúc.

Ở một nơi khác trong thành phố…

Minh Khải đặt điện thoại xuống, ánh mắt lặng .

Trên màn hình là thông báo chuyển khoản thành công.

Anh từng để cô .

Chưa từng để cô thấy .

Chỉ âm thầm phía , như một cái bóng.

Bởi vì

Nếu xuất hiện, cô thể sẽ lưng.

Anh chịu điều đó nữa.

Đêm hôm đó, bệnh viện nhận một ca cấp cứu.

Tai nạn giao thông nghiêm trọng.

Người thương… là Ngọc An.

Khi Minh Khải bước phòng cấp cứu và thấy cô đó—gương mặt tái nhợt, tóc rối, m.á.u loang áo…

Thời gian như ngừng .

Tay siết chặt.

Lần đầu tiên nhiều năm, trái tim … loạn nhịp.

“Bác sĩ Trần?” – y tá gọi.

Anh trả lời.

Chỉ bước đến, giọng trầm nhưng run nhẹ:

“Ca trực tiếp làm.”

Ca phẫu thuật kéo dài 4 tiếng.

Không ai dám lên tiếng.

Vì ai cũng —khi Minh Khải phòng mổ, lạnh lùng nhất.

hôm nay…

Anh khác.

Từng động tác cẩn trọng hơn.

Từng đường cắt chính xác đến mức gần như ám ảnh.

Như thể… đang giữ một thứ gì đó quý giá hơn cả mạng sống.

Khi ca mổ kết thúc, rời .

Anh bên giường bệnh, cô.

Gương mặt cô vẫn .

Chỉ là… gầy hơn.

Mệt mỏi hơn.

Anh đưa tay … nhưng dừng giữa trung.

Không dám chạm.

Sáng hôm , Ngọc An tỉnh .

Ánh mắt cô mờ dần… rõ nét.

Và khi thấy bên cửa sổ…

Cô c.h.ế.t lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nguoi-anh-chua-tung-buong-tay/nguoi-anh-se-khong-buong-tay.html.]

“...Khải?”

Giọng cô khẽ như gió.

Anh .

Ánh mắt chạm .

Khoảng cách bốn năm… như vỡ trong một giây.

“Em… ?” – hỏi, giọng thấp.

trả lời ngay.

Chỉ thật lâu.

Như sợ… nếu chớp mắt, sẽ biến mất.

“Anh… vẫn .”

nhẹ.

mắt ướt.

Sự im lặng kéo dài.

Cho đến khi cô khẽ :

“Người tài trợ… là , đúng ?”

Minh Khải phủ nhận.

Cũng giải thích.

Chỉ :

“Anh em bỏ cuộc.”

Ngọc An bật .

Không vì đau.

Mà vì… bốn năm qua, hóa từng rời .

“Vậy tại …” – cô nghẹn giọng – “ngày đó giữ em ?”

Minh Khải cô.

Lần đầu tiên… ánh mắt lộ sự yếu đuối.

“Vì nghĩ… em còn cần .”

Cô lắc đầu.

Nước mắt rơi xuống gối.

“Em chờ … Khải. Em chờ giải thích.”

Không gian như vỡ .

Tất cả những hiểu lầm… tan biến chỉ trong vài câu .

cái giá… là bốn năm xa cách.

Anh bước đến gần.

Lần dừng .

Bàn tay chạm tay cô.

Ấm.

Rất ấm.

“Anh xin .”

Chỉ ba chữ.

là tất cả những gì từng .

Cô siết c.h.ặ.t t.a.y .

Như sợ mất.

“Đừng buông em nữa…”

Anh cúi xuống.

Trán chạm trán.

Khoảng cách chỉ còn là thở.

“Lần sẽ buông.”

Đêm đó, trong căn phòng bệnh tĩnh lặng…

Hai con từng lạc mất … cuối cùng cũng tìm .

Không còn là những cái chạm ngập ngừng.

Không còn là cách dè dặt.

Chỉ sự gần gũi… chậm rãi, dịu dàng.

Anh ôm cô lòng.

Cô tựa n.g.ự.c .

Nghe nhịp tim quen thuộc—thứ mà cô nhớ suốt bốn năm.

Bàn tay vuốt nhẹ tóc cô, như cách từng làm.

Mỗi cái chạm… vội vàng.

Mà đầy nâng niu.

Như thể cô là điều quý giá nhất mà suýt đ.á.n.h mất.

“Anh nhớ em.”

Giọng khàn .

Cô ngẩng lên.

Khoảng cách gần thêm một chút.

“Em cũng …”

Nụ hôn chạm xuống.

Không mãnh liệt.

sâu.

Sâu đến mức… như cuốn cả thời gian đó.

Mọi cảm xúc dồn nén, nhớ nhung, tiếc nuối…

đều tan trong khoảnh khắc .

Ngoài , mưa vẫn rơi.

trong căn phòng nhỏ—

Có hai … cuối cùng cũng tìm bình yên.

Loading...