Chỉ trong một thời gian ngắn.
Từ biển quảng cáo ở ga tàu điện ngầm, các siêu thị lớn nhỏ, thậm chí là màn hình quảng cáo trong thang máy đều thấy bóng dáng .
Anh thu hút một làn sóng thiện cảm cực lớn từ công chúng.
Với tư thế một chú ngựa ô, xông pha mở một con đường m.á.u trong giới giải trí đầy rẫy những tân binh.
Có một .
Tôi tiếp khách cùng một nhà đầu tư, vài vòng rượu, đối phương bắt đầu mượn rượu để giở trò sàm sỡ với .
Phó Thanh Dã xông , tặng cho tên khốn đó một cú đ.ấ.m khiến la oai oái.
Anh còn siết chặt nắm đ.ấ.m định tiếp tục, vội vàng ngăn .
Anh kéo , thèm ngoảnh đầu mà lao khỏi cửa.
Sau đó rằng một cú đ.ấ.m của làm bay mất mấy cái tài nguyên .
bảo, nếu cái gọi là tài nguyên mà bắt cam chịu nhục nhã như thì thà cần.
Khi những lời , đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn ánh , ánh chân thành đến mức thiêu đốt.
Tôi nghĩ, đem lòng yêu từ khoảnh khắc đó.
Phó Thanh Dã tỏ tình với ngày giành giải Tân binh xuất sắc nhất.
Sau khi buổi lễ trao giải kết thúc, trong tiệc ăn mừng, cả hai chúng đều uống khá nhiều.
Chúng lên sân thượng hóng gió đêm cho tỉnh rượu.
Nhìn xuống cảnh đêm phồn hoa với ánh đèn neon đan xen của thành phố, Phó Thanh Dã tràn đầy cảm xúc.
"Không ngờ chúng thực sự thể thành công."
"Không, ."
"Là Sênh Sênh em thành công mới đúng. Nơi danh lợi trường phức tạp, trọng vật chất khinh tình nghĩa , em thể đơn thương độc mã xông pha một con đường, chắc là vất vả lắm nhỉ?"
Quá khứ của , bao giờ né tránh việc nhắc đến.
Sinh bỏ rơi.
Từ nhỏ lớn lên trong viện mồ côi.
Thời đại học thì làm thêm khắp nơi để kiếm tiền sinh hoạt.
Việc đầu tiên làm khi trưởng thành là đổi cái tên mà luôn thích, tự đặt cho một cái tên mới – Cố Sênh.
Cầu chúc cho cuộc đời luôn rực rỡ, mạnh mẽ và bao giờ lụi tắt.
Cho nên hỏi vất vả ?
Tôi mỉm : "Chỉ cần kết quả , quá trình vất vả chút thì ? Anh trong sổ lưu bút nghiệp cấp ba, ở ô ước mơ gì ?"
Phó Thanh Dã thực sự say, nheo mắt hỏi dồn: "Cái gì thế?"
"Tôi nỗ lực hết , thành công vang dội!"
Giữa một đám nam thanh nữ tú với những lời nhắn nhủ nghịch ngợm, mười mấy chữ của trông đặc biệt lạc lõng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nghe-noi-ho-la-chan-ai/chuong-2.html.]
Phó Thanh Dã ngẩn một lát bật thành tiếng: "Lời nhắn đúng là phong cách của Cố Sênh!"
Sau đó ngừng , khẽ : "Sênh Sênh, em thực sự làm ."
"Thú thực, lúc em bảo hãy thử xem , tin thể làm ."
Anh dường như đang dán chặt mắt một điểm sáng nào đó giữa muôn vàn ánh đèn của các gia đình ở đằng xa, lẩm bẩm:
"Nếu lúc đó và Ôn Từ chia tay..."
Kế đó, thấp một tiếng:
"Theo cô về quê sinh sống, lẽ bây giờ chỉ là một gã làm công ăn lương, sống dựa nhà vợ."
Trong lời chút tiếc nuối, nhưng phần nhiều là sự thẳng thắn và nhẹ nhõm.
Đêm đó còn thêm nhiều, nhiều chuyện khác.
Chẳng hạn như lý do và Ôn Từ chia tay.
Nói một cách chính xác.
Thì cô cắt đứt liên lạc một cách phũ phàng.
Vốn dĩ cả hai thỏa thuận khi nghiệp, và Ôn Từ sẽ cùng về quê cô làm việc và sinh sống, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của hai .
Thế nhưng Ôn Từ đột ngột cô nước ngoài du học để nâng cao kiến thức.
Phó Thanh Dã thậm chí còn kịp gửi một tin nhắn "Anh nguyện chờ em về", thì Ôn Từ buông một câu "Chúng chia tay ", khiến tình cảm mấy năm trời nhấn nút dừng đầy đột ngột.
Sau khi nước ngoài, Ôn Từ điện thoại, hai cũng mất liên lạc từ đó.
"Thực lúc đầu suy sụp lắm, hiểu cô thể tuyệt tình và tàn nhẫn đến thế."
" chuyện qua , còn quan trọng nữa."
Anh như .
Anh còn thẳng tay xóa sạch ảnh của Ôn Từ trong điện thoại ngay mặt .
Anh rằng đợi đến khoảnh khắc chút thành tựu mới dám lấy hết can đảm để tỏ tình với .
Vốn dĩ tưởng chúng là đồng đội kề vai sát cánh;
Là sự ngang tài ngang sức giữa những trưởng thành;
Là sự thành thật tuyệt đối giữa những yêu .
Giờ , e là sắp vả mặt đến nơi .
Đến khách sạn nơi Phó Thanh Dã đang ở.
Vừa định xuống xe, thấy trợ lý sinh hoạt của từ đại sảnh.
"Tiểu Triệu."
Tôi hạ kính xe xuống gọi .
Cậu ngẩng đầu thấy trong xe, liền giật đầy chột : "Chị Sênh Sênh, chị tới đây?"
Tôi hỏi .
Cậu gãi đầu, ấp úng đáp: "Anh Dã bảo em mua mấy bộ quần áo."