NÀNG LÀ ÁNH SAO GIỮA NHÂN GIAN - Chương 27: Sát ý trong mắt Kiều Nam

Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:50:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim Kiều Nam đột nhiên chùng xuống, , đôi mắt lạnh lùng chằm chằm mặt Tô Thanh Dương, "Cô rốt cuộc làm gì?"

"Cô xem?" Tô Thanh Dương dùng ngón tay móc kính râm, cô nhếch môi , khinh miệt Kiều Nam một cái, thong thả đeo kính râm , về phía khu nội trú.

Tiếng giày cao gót lạch cạch nền gạch.

Tối qua khi Kiều Nam , cô bao giờ thấy Tam ca vốn luôn bình tĩnh tự chủ, biểu lộ hỉ nộ mặt nổi giận lớn như , còn làm vỡ ly rượu.

Sau khi giải tán, cô lén lút trốn trong góc, trong biệt thự chỉ Tam ca và Lê Đông Bạch, đó cũng là đầu tiên cô thấy Tam ca uống nhiều rượu như .

Lê Đông Bạch câu gì, Tam ca khẽ , nụ đó ẩn chứa một chút ý tự giễu.

thấy Tam ca : "Đời dù là trói buộc giam cầm cô , cũng sẽ để cô rời xa ."

Khoảnh khắc đó, cô nếm trải mùi vị của sự ghen ghét.

Dựa cái gì! Một kẻ ăn bám mà thôi, dựa cái gì thể lay động cảm xúc của Tam ca?

Còn cô , một lòng một với Tam ca, lạnh lùng những lời khinh miệt, thèm để ý.

Dựa cái gì!

Tô Thanh Dương càng lúc càng nhanh!

Sáng sớm, lầu khu nội trú tấp nập, Kiều Nam kéo cô góc.

Tô Thanh Dương cô kéo lảo đảo hai bước, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, nghiến răng mắng: "Đồ thần kinh!"

Đây là bệnh viện, Kiều Nam làm lớn chuyện, nếu bà ngoại làm ? Cô cố gắng bình tĩnh : "Nếu nhớ nhầm thì và cô ân oán gì, tại nhắm ?"

Tô Thanh Dương giãy giụa vai, hất tay Kiều Nam , đưa tay vuốt mái tóc dài xoăn sóng, khẩy: "Khi tâm trạng thì thích trút giận, ai bảo cô trùng hợp đụng họng s.ú.n.g của chứ?"

Kiều Nam nhớ đầu tiên cô thấy tên Tô Thanh Dương là về những việc cô bắt nạt bạn học cấp ba, một như cô xa đến tận xương tủy .

Không lý lẽ gì để !

"Cô gì mới chịu ?" Kiều Nam nhíu mày.

Tô Thanh Dương khẽ hừ, ngón tay móng tay chỉ xuống đất, kiêu ngạo : "Cô quỳ xuống, quỳ đến khi hài lòng, lẽ tâm trạng thì sẽ lười lên ."

Thấy cô mãi động tác gì, Tô Thanh Dương nhướng mày: "Sao? Không ?"

định bỏ , nhưng cô còn một bước, cánh tay một bàn tay nắm chặt, "Tô Thanh Dương, cảnh cáo cô đừng quá đáng!"

THẬP LÝ ĐÀO HOA

đầu trừng mắt Kiều Nam, cô giày cao gót cũng chỉ cao bằng Kiều Nam giày bệt, mà Kiều Nam lúc với ánh mắt lạnh lùng vô song, lập tức về khí thế áp đảo cô một đoạn.

Một kẻ ăn bám mà thôi, dám dùng ánh mắt như !

ưỡn thẳng lưng, với giọng điệu âm dương quái khí: "Chẳng trách trời sinh quyến rũ khác, đúng là một khuôn mặt hồ ly tinh,"

Chính là khuôn mặt , quyến rũ Tam ca!

"Đêm giao thừa thấy cô ở MT khỏi phòng nghỉ của Tam ca với bộ dạng chỉnh tề, nếu đoán sai thì hai mươi vạn chữa bệnh cho bà ngoại cô là đổi bằng thể đúng ?"

thấy ánh mắt Kiều Nam đột nhiên run lên, đoán đúng , trong lòng hận vô cùng, hận thể xé xác cô ngay lập tức!

tức giận đến bật , từng lời từng chữ đều đ.â.m tim: "Chẳng trách Tam ca cô là đôi giày rách qua, nếu bà ngoại cô mà tiền phẫu thuật của bà là từ , liệu tức đến mức cần phẫu thuật nữa, mà c.h.ế.t ngay ?"

"Cô dám!" Kiều Nam quát lên, "Cô dám một chữ sẽ khiến cô hối hận!"

Tô Thanh Dương ánh mắt của cô đến ngây .

nhầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nang-la-anh-sao-giua-nhan-gian/chuong-27-sat-y-trong-mat-kieu-nam.html.]

Ngay khoảnh khắc , cô thấy sát ý lạnh lẽo trong mắt Kiều Nam, như thể nó thấm từ vết nứt sâu thẳm trong đôi mắt đen của cô, chỉ là một góc nhỏ của tảng băng trôi, nhưng khiến cô sợ hãi dám động đậy.

"Tô Thanh Dương, đừng chọc giận bà ngoại , nếu sẽ làm bất cứ điều gì!"

Tô Thanh Dương mãi mới hồn, Kiều Nam uy hiếp, mắt đỏ hoe, nhưng cô thật sự dám tiến thêm một bước nào nữa, nghiến răng nghiến lợi : "Kiều Nam, cô cứ đợi đấy!"

giẫm giày cao gót tức giận rời khỏi bệnh viện.

Kiều Nam dựa tường hít một thật sâu, cô đưa tay ấn n.g.ự.c trái, khuôn mặt chút huyết sắc.

Sau khi cô , một từ phía cây cảnh ở góc khuất từ từ bước .

Sắc mặt Kiều Quốc Lương âm trầm nghiêm nghị, môi mím chặt, mắt rời về hướng Kiều Nam rời .

Vừa ông lầu thấy Kiều Nam từ văn phòng viện trưởng , đoán gì, đang định xuống lầu dạy dỗ con bé hiểu chuyện , ai ngờ những lời đó.

Ông nghiến răng, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện bằng cửa , đó chặn một chiếc taxi, "Đến công ty của Lương gia như thế nào?"

Tài xế ngẩn , "Ông là Lương thị đúng ?"

"Ừm." Kiều Quốc Lương nắm chặt tay, "Tôi chính là đến Lương thị."

Tài xế đưa ông đến phố tài chính, những tòa nhà văn phòng cao lớn san sát xung quanh khiến ông chóng mặt, ông run rẩy xuống xe, hai chân mềm nhũn, như thể đột nhiên bước một thế giới khác, một thế giới mà ông vĩnh viễn thể chạm tới.

Ông ngẩng đầu tòa nhà cao chót vót mặt, ánh nắng từ phía đông chiếu , kính của tòa nhà phản chiếu như một tấm gương khổng lồ, chiếu sáng mặt nước hồ phun nước tòa nhà lấp lánh, và hồ nước, hai chữ lớn rõ ràng – Lương thị.

Trời ơi, cả một tòa nhà lớn như đều là của Lương gia ?

Kiều Quốc Lương hai chân run rẩy, run cầm cập.

Ông từng bước đại sảnh, đều là những vẻ ngoài tinh , ông theo bản năng ngẩng cao đầu ưỡn ngực, nhưng bảo vệ chặn ở cửa: "Xin hỏi ông tìm ai?"

Ngay cả bảo vệ cũng mặc vest chỉnh tề, trông phẩm chất, tay Kiều Quốc Lương cọ đường may quần, biểu cảm mặt là vì căng thẳng vì tức giận, nghiêm mặt : "Tôi tìm Tam thiếu."

Bảo vệ ngẩn , đó nhíu mày: "Xin hỏi ông hẹn ?"

Kiều Quốc Lương ngớ , công ty lớn quy tắc nhiều thật, gặp cũng hẹn ?

Ông lắc đầu.

"Xin , nếu hẹn thì chúng sẽ cho ông lên."

Ngay khi Kiều Quốc Lương làm để lên , đầu thấy một đàn ông mặc vest từ bên trong .

Ông ngẩn , nhận đối phương chính là đến bệnh viện trả tiền phẫu thuật, lớn tiếng gọi: "Ông Trần, ông Trần!"

Tiểu Cửu thấy tiếng, ngờ đầu thấy của Kiều Nam.

Anh tới, mặt biểu cảm hỏi: "Có chuyện gì ?"

Bảo vệ trả lời: "Anh Cửu, vị tìm Tam thiếu."

Kiều Quốc Lương đ.á.n.h giá từ xuống , bảo vệ gọi Cửu, xem tiếng , ông vội vàng : ", tìm Tam thiếu."

"Tam thiếu bận, thời gian gặp ông." Tiểu Cửu chút do dự , Tam thiếu dặn dò , đừng nhắc đến mặt nữa.

" tìm Tam thiếu, là liên quan đến cháu gái Kiều Nam." Kiều Quốc Lương vẻ mặt nghiêm túc.

Ánh mắt Tiểu Cửu dừng , Kiều Quốc Lương, đôi mắt chút động đậy.

"Ông đợi một chút.""""Nói lấy điện thoại gọi một cuộc.

Kiều Quốc Lương cũng gọi cho ai, chỉ thấy cung kính lặp những lời với trong điện thoại, khi một tiếng "" thì cúp máy.

Sau đó quẹt thẻ mở cửa, với : "Đi theo ."

Loading...