NÀNG LÀ ÁNH SAO GIỮA NHÂN GIAN - Chương 12: Lấy gì làm thế chấp
Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:50:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Pháo hoa rực rỡ phía , Kiều Nam ôm lấy hình mảnh mai run rẩy, cô nghĩ rằng khi Lương Phi Thành sỉ nhục bằng những lời đó, cô nhất định sẽ đau lòng rơi lệ, nhưng cô chỉ ngây quần áo đất, mắt đỏ hoe.
Bà ngoại vẫn đang đợi cô trong bệnh viện, cô còn thời gian mà buồn bã ở đây.
Cô cánh cửa dày nặng, Lương Phi Thành một cách dứt khoát, sẽ cho cô vay tiền.
Bước khỏi phòng, Kiều Nam mới nhớ sờ lên mặt b.ắ.n rượu vang đỏ, cô thể cứ thế mà ngoài, vội vàng về phía nhà vệ sinh.
Cô rút một tờ giấy lau mặt gương, khuôn mặt mộc vẫn chút m.á.u nào, càng làm nổi bật đôi mắt đỏ hoe như thỏ.
Ngay lúc —
“Thanh Dương, cô thật sự thấy con ký sinh trùng đó ?” Một giọng phụ nữ the thé từ bên trong nhà vệ sinh vọng .
Động tác lau mặt của Kiều Nam dừng , cơ thể cô theo bản năng cứng đờ.
Không cô nhạy cảm bẩm sinh, mà là ba chữ “ký sinh trùng” , trong ba năm qua, trở thành cái mác gắn liền với cô.
Cho dù là nhà họ Lương những bên ngoài đến sự tồn tại của cô, đều cô là ký sinh trùng của nhà họ Lương, hổ.
Người tên Tô Thanh Dương chính là Tô nhị tiểu thư Lương Phi Thành quát mắng trong thang máy đó, Kiều Nam đến tên cô .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Tô Thanh Dương khẩy khinh thường: “Có gì mà lừa các cô chứ, tận mắt thấy, con tiện nhân đó đuổi theo Tam ca thang máy, mở miệng là đòi hai mươi vạn.”
“Hừ, thật là hổ, tưởng là ai chứ, một con ký sinh trùng mà cũng dám mở miệng đòi tiền, cô lên trời luôn !”
“Vậy Tam thiếu làm thế nào? Thật sự cho cô tiền ?”
Tô Thanh Dương nhẹ nhàng : “Nghĩ nhiều quá, Tam ca còn cô một cái, làm thể cho cô tiền chứ?”
Mấy đó phá lên: “Thật là hổ mà, tiện nhân của cô rời khỏi nhà họ Lương , cô còn mặt dày ở nhà họ Lương…”
Kiều Nam nắm chặt tờ giấy trong tay đến rách nát, cô đột nhiên tỉnh táo , vò tờ giấy thành một cục ném thùng rác, từ từ thở một .
Thì dù ba năm trôi qua, khi những lời , cô vẫn sẽ buồn.
Sau khi rời khỏi MT, cô con phố vắng , từ lúc nào đến bên ngoài một con hẻm, đầu vặn thấy quảng cáo cho vay dán tường.
Cô đột nhiên chạy đường chặn một chiếc taxi, lên xe với tài xế: “Thưa bác tài, đến bến tàu cũ Thành Nam.”
Tài xế taxi ngẩn , đó là nơi sòng bạc ngầm và cho vay nặng lãi ? Cô gái nhỏ một dám đến nơi đó?
“Cô gái, đêm hôm khuya khoắt, nơi đó an .” Tài xế bụng nhắc nhở cô.
Kiều Nam lắc đầu, “Không ạ.”
Tài xế đưa Kiều Nam đến cầu vượt cạnh bến tàu cũ, bụng nhắc nhở cô: “Không việc gì thì về sớm , ở đây buổi tối hỗn loạn.”
Kiều Nam lời cảm ơn, bên trong.
Nơi đây là khu vực thương mại xuất khẩu sầm uất nhất, nhiều cải tạo, trung tâm thương mại xuất khẩu chuyển , giờ chỉ còn một vài con tàu lẻ tẻ cung cấp dịch vụ vận chuyển hàng hóa đường ngắn, buổi tối yên tĩnh.
Kiều Nam mười phút mới thấy một biển chỉ đường dẫn xuống bãi đậu xe ngầm, càng sâu, càng thấy tiếng ồn ào bên trong.
Bãi đậu xe ngầm bỏ hoang từ lâu, trở thành sòng bạc ngầm, một kẻ cho vay nặng lãi cũng nhân cơ hội nổi lên.
Nói trắng , đây là một khu vực xám.
Đêm khuya, thỉnh thoảng vài đàn ông , ngừng dùng ánh mắt thiện ý đ.á.n.h giá cô, cô cố gắng kéo vành mũ áo khoác xuống thấp, để khác thấy mặt , tăng tốc bước bên trong.
Khi đàn ông chơi bời, ham cũng sẽ tăng cao và phóng đại, một phụ nữ như cô xuất hiện ở đây thời điểm , là một lựa chọn khôn ngoan.
nãy thấy quảng cáo cho vay trong hẻm, cô liền nhớ đến đây từng bạn học ở đây một tên Tiền Tam, làm ăn phát đạt, quyền lực lớn, ít khoản vay nặng lãi đều qua tay .
Đi bên trong, Kiều Nam mới phát hiện bãi đậu xe ngầm cải tạo thành các khu vực khác , giữa mỗi khu vực đều xây tường, ngăn thành từng căn phòng nhỏ, Kiều Nam tìm một trông giống bảo vệ để trình bày ý định của .
Người đó đ.á.n.h giá Kiều Nam một lượt, cho rằng cô là loại sinh viên đại học dùng tiền vay để mua sắm các loại đồ xa xỉ, khẩy một tiếng, bảo cô đợi.
Khoảng năm phút , đó mới , : “Ông chủ Tiền mời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nang-la-anh-sao-giua-nhan-gian/chuong-12-lay-gi-lam-the-chap.html.]
Đi vòng vèo, Kiều Nam đưa đến bên ngoài một căn phòng cửa sắt hàn kín, đó đến cửa, kéo tay nắm cửa, ngón tay Kiều Nam cắm trong túi áo nắm chặt , đó bước .
Vừa phòng, cánh cửa sắt phía “ầm” một tiếng đóng sập , tim Kiều Nam run lên, mồ hôi lạnh toát lưng.
“Muốn vay tiền?”
Cô thấy ngay đàn ông sofa vắt chéo chân ở cuối ánh sáng lờ mờ, ba mươi mấy tuổi, mặt một vết sẹo đặc trưng của giới giang hồ, toát một luồng sát khí lạnh lẽo như l.i.ế.m m.á.u lưỡi dao.
Hắn chắc hẳn là Tiền Tam.
Kiều Nam gật đầu.
Tiền Tam xích sang một bên, phụ nữ châm xì gà cho , từ từ nhả khói, “Vay bao nhiêu?”
“Hai mươi vạn.” Kiều Nam .
Tiền Tam ngẩn , chậm rãi : “Cô gái nhỏ khẩu khí nhỏ.”
Theo lời , căn phòng vốn tối tăm đột nhiên sáng bừng đèn lớn, ánh sáng đột ngột chiếu rọi, Kiều Nam lúc mới thấy xung quanh căn phòng năm tên bảo vệ , tim cô khỏi đập nhanh hơn.
Tiền Tam kẹp xì gà dậy, mắt nheo , ánh mắt đầy ẩn ý về phía Kiều Nam.
Ngay từ khi cô bước , nhận là một mỹ nhân, ngờ là một tuyệt sắc giai nhân như .
“Cô đây là nơi cho vay nặng lãi ?” Tiền Tam ‘ bụng’ nhắc nhở cô.
Ánh mắt Kiều Nam trong trẻo sáng ngời, nhanh chậm đáp: “Biết, nếu thì làm dám đến đây?”
Tiền Tam vỗ hai tay, “Có gan đấy, sinh viên đại học đến vay tiền như cô đầu gặp, nhưng bình tĩnh như cô thì là đầu tiên, cô gái nhỏ, cô dũng cảm.”
Kiều Nam trong lòng chua xót, cô dũng khí gì chứ, chẳng qua là cuộc sống ép buộc, còn cách nào khác.
Tiền Tam đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân ba lượt, đó hút một thuốc, từ từ nhả khói, việc làm ăn tự tìm đến cửa lý do gì mà làm, cho dù cô trả tiền, bán cũng bán giá , lỗ.
“ cô suy nghĩ kỹ, cô vay hai mươi vạn , lãi suất cao đấy.”
“Tôi suy nghĩ kỹ .” Kiều Nam trả lời.
Tiền Tam nhướng mày,"""Ánh mắt rơi bộ quần áo giản dị của cô, "Tôi thấy cô cũng giống những cô gái phù phiếm , thể hỏi tiền dùng để làm gì ?"
Kiều Nam mũi cay xè, "Tiền cứu mạng."
Tiền Tam chút bất ngờ, , gẩy tàn thuốc.
"Được, thể cho cô vay hai mươi vạn."
Kiều Nam trong lòng vui mừng, nhưng nhanh, Tiền Tam dội cho cô một gáo nước lạnh—
" lẽ cô rõ quy tắc ở đây, cô vay tiền thì , nhưng cô thứ gì đó để thế chấp chứ?"
Tiền Tam thấy cô im lặng, cầm chiếc máy ảnh bàn lên, cân nhắc vài , đến bên Kiều Nam, "Trước đây những nữ sinh viên đến vay tiền đều để những bức ảnh quý giá của họ làm vật thế chấp, như lãi suất sẽ giảm một nửa."
"Tôi thể để ảnh!" Kiều Nam da đầu tê dại.
Cô đó là loại ảnh gì.
" cô thứ gì để thế chấp? Cô bé, ý nhắc nhở cô, cô xinh như , vóc dáng cũng , sẽ cho cô lãi suất thấp hơn cả họ." Ánh mắt Tiền Tam tham lam rơi n.g.ự.c cô.
Sau đó chậm rãi khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo quá mức của cô.
Một xinh như , nếu trở thành vật trong tay ...
Kiều Nam lùi một bước, kéo giãn cách với , đàn ông lẫn lộn nhiều mùi nước hoa của phụ nữ, mùi khó chịu.
"Có chỉ cần vật thế chấp là thể cho vay hai mươi vạn ?"
Tiền Tam nhướng mày, gật đầu, khẩy ừ một tiếng.
Anh xem, một mặc quần áo cũ, nghèo đến mức thể lấy vật thế chấp giá trị gì.
Trước tiên cứ giãy giụa một chút, làm công tác tư tưởng, chẳng vẫn ngoan ngoãn chụp ảnh , loại phụ nữ , gặp nhiều .