Tạ Nhiên dứt lời, dùng bông gòn thấm cồn lau lên vết thương của .
"Suỵt——"
Tôi ngước mắt Tạ Nhiên hỏi ngược :
"Đại trượng phu?"
Tạ Nhiên xuống , sững sờ, đó một cái :
"Lớp trưởng, lông mi của dài thật đấy."
Giọng điệu cực kỳ phong lưu, Tạ Nhiên chỉ là thuận miệng một câu, hiểu rõ.
Tôi rủ mắt xuống, nhưng động tác tay mạnh hơn một chút.
Tạ Nhiên kêu thành tiếng, nhưng cơ bụng cứng ngắc , đủ để thấy đang đau.
"Đau thật đấy... nhẹ tay chút ."
Động tác của khựng , theo bản năng ghé sát vết thương thổi nhẹ một .
Thổi xong mới sững , Tạ Nhiên cũng sững theo.
Sau đó, cả hai chúng đều ai thêm lời nào nữa.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c cho Tạ Nhiên xong, quan hệ giữa và vẫn như xa lạ.
Giờ chơi, thậm chí còn thấy đưa nữ sinh khác về ký túc xá.
Trước cửa ký túc xá của chúng một cái cây lớn.
Tạ Nhiên và cô gái đó gốc cây to .
Cô gái đó trông xinh , là đàn chị lớp mười hai.
Chị nhón chân, chu môi về phía Tạ Nhiên, lúc Tạ Nhiên cúi xuống thì đột nhiên liếc về phía .
Tôi vội vàng mặt .
Tạ Nhiên dời tầm mắt, chỉ cúi xuống nhéo má cô gái một cái rời .
Không tại , luôn dành cho Tạ Nhiên sự chú ý nhiều hơn một chút.
Nằm giường ký túc xá, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa kết luận là
Tôi thích cái khuôn mặt đó của .
Cứ ngắm như thôi cũng thấy .
Sau , mỗi khi bắt gặp Tạ Nhiên cùng cô gái khác, đều nhanh chóng bước tới chỗ nào thấy nữa.
Hoặc là thật xa ở phía , đầu cũng thèm ngẩng lên.
Tôi nghĩ làm như thì sẽ mạo phạm đến Tạ Nhiên.
Lần tiếp theo Tạ Nhiên thương, cầm theo t.h.u.ố.c đến tìm .
Lần là cánh tay.
Anh một tay chống lên bàn học, giơ cánh tay thương về phía nháy mắt : "Lớp trưởng..."
Tôi cầm lấy túi đồ thì phát hiện chị khóa lớp 12 tới.
Tôi đột ngột bật dậy từ chỗ , đầu đập trúng cằm Tạ Nhiên.
"Suỵt —— Lớp trưởng , nếu c.h.ế.t thì cũng cần dùng đầu đập như chứ, lỡ mà ngốc thì ..."
Nói , đưa tay về phía đầu .
Tôi lùi một bước để né tránh bàn tay của Tạ Nhiên.
Thấy bóng dáng của chị khóa ngày càng gần, vội vàng cúi chào Tạ Nhiên một cái bỏ chạy.
Tạ Nhiên sững tại chỗ, biểu cảm chút tối tăm khó đoán.
Đồ bơi về, tiết đầu tiên của buổi chiều là tiết bơi lội.
Mọi đều đồ bơi.
Tôi bao giờ mặc bộ quần áo nào hở hang như nên khoác thêm một chiếc áo khoác bên ngoài đồ bơi.
"Ây, vãi thật, Nhiên đôi chân dài cực phẩm kìa."
Nghe thấy tiếng , đầu quanh tìm kiếm.
Sau đó, âm thanh vang lên với vẻ đầy kinh ngạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nam-tay-nhau-vuot-qua-bao-to/chuong-4.html.]
"Vãi thật! Hóa là lớp trưởng."
Tôi mới nhận họ đang bàn tán về , thế là lúng túng kéo lớp áo .
Ánh mắt và Tạ Nhiên chạm , vô thức đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
Đồ bơi bó, làm hiện lên những khối cơ bụng rõ rệt, vai rộng eo hẹp, điển hình của một vóc dáng tam giác ngược.
trông vẻ khó chịu.
Tôi cúi đầu xuống.
Cũng đúng thôi, Tạ Nhiên thích , chắc cũng chẳng làm gì.
Lúc tập trung, giáo viên thấy đeo kính thì nhíu mày :
"Em cắt kính bơi độ ?
Cứ như thì bơi lội kiểu gì, chút kiến thức thường thức cũng ?"
Chu Ngọc một tiếng : "Thưa thầy, thầy đúng đấy ạ, bố nó là thọt, nó thì tiểu học còn nghiệp, nhà nghèo đến mức đủ ăn còn là vấn đề, thầy bảo nó làm bơi còn phối kính bơi chứ?"
Chu Ngọc thì vẻ đang giải thích giúp , nhưng thực chất là đang phơi bày cảnh gia đình một cách rõ mồn một.
Giáo viên vẻ mặt ngạc nhiên, đó im lặng một chút một cách khô khốc:
"Em... nếu cận sâu quá thì tháo kính cũng ."
Chu Ngọc giơ tay: "Thầy ơi nó là học bá mà, ngày nào cũng sách, cận thị mà sâu cho ?"
Lúc , Tạ Nhiên mất kiên nhẫn "tặc" lưỡi một cái :
"Mẹ nó chứ, chỉ mỗi cô mồm thôi ? Ồn ào c.h.ế.t ."
Chu Ngọc hổ đến đỏ cả mặt nhưng cũng dám phản bác, chỉ đành im bặt cúi đầu xuống.
Giáo viên cũng nhắc chuyện đó nữa.
Lúc xuống nước mới tháo kính .
Vì cận thị nặng, chỉ dám ở một một góc, sợ đ.â.m sầm ai đó.
ghét của nào trời trao của nấy, lúc đang luyện tập vẫn đ.â.m khác.
Bởi vì đeo kính, mắt tài nào mở nổi nước.
Tôi vội vàng xin :
"Xin ... chứ?"
Sau khi xin , ngước mắt lên xem đó là ai.
Tầm mắt chạm một gương mặt đang như .
"Lớp trưởng?"
Đôi mắt trợn tròn, chân loạng choạng một cái chìm nghỉm xuống nước.
lúc , một bàn tay túm lấy xách lên.
Tôi thở dốc, Tạ Nhiên đang mờ ảo mắt, lồng n.g.ự.c ngừng phập phồng.
Tạ Nhiên ghé sát hơn một chút, xem xét kỹ gương mặt , đó :
"Lớp trưởng, em gu thẩm mỹ quái dị gì ?"
"Ý là ?"
"Ý là ——", Tạ Nhiên cúi nhỏ tai :
"Tôi rút câu 'em kiểu thích' ."
Tôi sững sờ, tai nhanh chóng đỏ ửng, cho đến khi cả khuôn mặt nóng bừng đến khó chịu.
Vùng vẫy thoát khỏi tay , lúng túng bơi về phía bờ, đeo lên chiếc kính mang cảm giác an thở phào nhẹ nhõm một dài.
Quét mắt một vòng, trong bể bơi còn thấy bóng dáng Tạ Nhiên nữa.
Vết đỏ mặt dần tan , nhịp tim cũng trở bình thường.
"Đừng tin, Tạ Nhiên trêu em thôi."
Tôi đang cảnh báo chính của năm đó.
cô thấy, còn ... tỉnh .
Tôi quan sát căn phòng.