Bạn gái của Giản Chu kéo kéo từ phía .
Giản Chu nén giận, mời Giản Tri .
Giản Tri đó, xem sẽ nhảy nhót thế nào.
"Chị, đây là đầu tiên chị chính thức gặp Nguyệt Nhi ?" Giản Chu , "Để em giới thiệu, đây là chị gái em, kết hôn với tổng giám đốc, đây là bạn gái em, Nguyệt Nhi."
"Chị." Nguyệt Nhi ngoan ngoãn gọi cô một tiếng, mắt vẫn dán túi xách và quần áo của Giản Tri.
Giản Tri năm năm qua chỉ sống ẩn dật, là ngốc, ánh mắt tham lam trần trụi như cô thể hiểu.
Nguyệt Nhi liền bồi , "Chị, túi xách và quần áo của chị đều là hàng hiệu lớn."
Giản Tri cảm thấy ngạc nhiên, em trai cô hai năm nay làm ăn sự hỗ trợ của Ôn Đình Ngạn, theo lý mà đến nỗi mua nổi một cái túi, theo cô , Giản Chu còn lấy ít tiền nên lấy từ giữa.
Giản Tri nhàn nhạt trả lời, "Cũng ."
Nguyệt Nhi liền sức kéo áo Giản Chu.
Giản Chu liền đương nhiên , "Chị, Nguyệt Nhi đầu tiên gọi chị là chị, chị cho một món quà gặp mặt ? Cũng cần cho nhiều, tặng một cái túi như của chị là ."
Nguyệt Nhi liền mím môi lưng Giản Chu, mắt lấp lánh.
Giản Tri Giản Chu và Nguyệt Nhi, thể hiểu nổi hai làm thể mặt dày những lời như .
"Chị, chị nhanh lên, đừng để Nguyệt Nhi nghĩ nhà chúng thích cô ." Giản Chu bắt đầu thúc giục một cách thiếu kiên nhẫn.
Giản Tri "hừ" một tiếng, "Trông vẻ thích cô ?"
"Chị, chị ý gì?" Mắt Giản Chu đỏ ngầu, tối qua làm gì.
"Tôi , vốn dĩ thích cô ." Giản Tri ngẩng cằm lên.
"Giản Chu..." Nguyệt Nhi kéo tay Giản Chu bắt đầu lay.
Giản Chu mất mặt, chỉ mũi Giản Tri tức đến nỗi ngũ quan xê dịch, "Chị ý gì? Tôi nể mặt rể mới gọi chị một tiếng chị, chị tưởng chị thật sự quan trọng đến thế ? Chẳng qua là một kẻ què quặt thôi, còn vênh váo lên tận trời!"
Bạn thấy đấy, đây chính là sự ảnh hưởng từ môi trường.
Vì từ nhỏ đến lớn, nhà coi cô gì, cho nên, rõ ràng là em trai, cũng coi cô gì.
"Giản Chu, hôm nay đến để nhận họ hàng, mà là vì căn nhà của bà nội." Cô định dây dưa với hai kẻ kỳ quặc nữa.
Giản Chu xong liền , "Nhà của bà nội? Chị nghĩ rằng cuối cùng chị sẽ phần trong căn nhà chứ? Tôi cho chị , dù chia thế nào, căn nhà cũng đến lượt chị , nó là của bố! Cái cô dì c.h.ế.t ở xó xỉnh nào ở nước ngoài, quốc tịch cũng đổi , còn thể chia phần đất ở làng ? Mơ !"
Giản Chu thấy cô căng mặt gì, càng đắc ý, "Tôi cho chị , bố , khi giải tỏa tất cả tiền và nhà cửa đều để cho , chị một xu, một viên ngói cũng đừng hòng ! Chị phái bao nhiêu đến canh giữ cũng vô ích!"
Giản Tri hề động sắc, chỉ bình tĩnh , "Tôi hy vọng , thuyết phục bố chúng , từ bỏ căn nhà và tất cả những khoản bồi thường giải tỏa liên quan ."
Giản Chu xong ban đầu ngẩn , đó bắt đầu ha hả, "Chị đang mơ gì ? Chưa ngủ dậy ? Hahaha, từ bỏ? Cho chị ? Nguyệt Nhi, em xem chị điên ? Hahahahaha..."
Nguyệt Nhi cũng từ vẻ e thẹn ban đầu trở nên kiêu ngạo, "Một phụ nữ keo kiệt và tham lam như chị, thảo nào tổng giám đốc Ôn thích chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan/chuong-100-den-roi.html.]
Giản Tri: ??? Buồn thật, chuyện Ôn Đình Ngạn thích cô, bạn gái của em trai cũng ?
"Anh cho cô ?" Giản Tri buồn hỏi.
Nguyệt Nhi bĩu môi, "Không cần tổng giám đốc Ôn cho , sự thật tổng giám đốc Ôn thích chị, ai cũng , ai mà tổng giám đốc Ôn cưng chiều mối tình đầu của như công chúa, thật là đáng ghen tị..."
"Ghen tị đến ? Cô cũng thể thử xem!" Giản Tri lạnh lùng hừ một tiếng.
"Thử... thử gì?" Mắt Nguyệt Nhi chớp chớp, lắp bắp.
"Thử xem tổng giám đốc Ôn thể cưng chiều cô thành công chúa !" Giản Tri mỉm .
"Chị... chị bậy bạ gì ?" Mặt Nguyệt Nhi đỏ bừng.
Giản Chu cũng tức giận vì hổ, "Giản Tri! Miệng chị thể sạch sẽ một chút ?"
"Tôi? Rất sạch sẽ, đầu óc một sạch sẽ !" Giản Tri rút một xấp ảnh từ trong túi , "pạch" một tiếng ném lên bàn, "Người , đừng với là quen!"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Giản Chu cầm ảnh lên xem, sắc mặt lập tức đổi, "Chị ý gì? Phái theo dõi ?"
"Cũng cần cố ý theo dõi, dù các cũng công khai như ." Giản Tri chậm rãi , "Người , gọi ông là Lão Tiền ?"
Tất cả ảnh đều là Giản Chu và một đàn ông trung niên đang ăn cơm, lên xe, bộ.
"Thì ? Tôi thể bạn bè ?" Môi Giản Chu tái .
Giản Tri , "Anh nghĩ, nếu chút nắm chắc nào thì đến tìm ? Lão Tiền đương nhiên là bạn của , bạn thì thể tin tưởng ông đến ? Không bạn thì thể hợp tác với ông để lừa tiền của Ôn Đình Ngạn ?"
"Chị bậy!" Giản Chu lập tức mặt trắng bệch.
"Anh rõ đây, bây giờ về nhà, hoặc là lập tức gọi bố đến, ký giấy đồng ý từ bỏ căn nhà của bà nội và lợi ích từ việc giải tỏa, và công chứng, nếu , sẽ giao sự thật và bằng chứng về việc cùng Lão Tiền làm tay trắng lừa tiền công ty Ôn Đình Ngạn và cùng Lão Tiền dùng hàng kém chất lượng ở nguồn cung cấp để xâm phạm lợi ích công ty Ôn Đình Ngạn cho công an, cứ chờ mà tù !" Giản Tri từng chữ đanh thép, vang dội.
Tay Giản Chu cầm ảnh run rẩy, "Chị... chị làm ... chị còn là chị gái ? Chị hãm hại em trai như ? Chị..."
"Tôi bằng cách nào quan trọng, , trừ phi làm. Gọi điện cho bố ! Bàn bạc xem là về nhà , là mời họ đến công ty ."
"Không... ..." Giản Chu hoảng loạn lắc đầu liên tục, "Tôi ... tù, chị..."
Thế gọi là "chị" ?
"Không tù thì gọi điện ! Bố thương như , chắc chắn sẽ đồng ý."
" mà..." Giản Chu mặt tái nhợt, cả đều run rẩy, vững.
"Giản Chu, Giản Chu..." Nguyệt Nhi đỡ Giản Chu, tức giận, "Có chị gái nào như chị ? Chị gái nào mà lo cho nhà đẻ? Chị nên lấy tiền của nhà chồng để bù đắp cho nhà đẻ mới đúng! Chị gái nào mà như ? Chị cũng xứng làm chị gái ? Chị là đồ lương tâm đen tối!"
"Chị gái ai thích làm thì làm!" Dù trong nhà bao giờ coi cô là , Giản Tri chỉ chằm chằm Giản Chu, "Tôi nhiều thời gian để dây dưa với , hoặc là gọi điện, hoặc là tù!"
"Tôi gọi điện, cũng tù!" Giản Chu hai chân mềm nhũn, quỳ xuống, òa lên.
"Vậy để gọi!"
Giản Tri lấy điện thoại , liền thấy giọng đàn ông từ cửa, "Không cần gọi, đến ."