Năm Đói Kém: Ta Bị Bà Nội Đổi Lấy Một Túi Gạo Gả Cho Kẻ Ốm Yếu - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:21:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Lão phu nhân đột nhiên đổi sắc mặt, Tiêu Ngọc Sinh cũng nhận điều bất thường.

“Tổ mẫu, Nương con ?” Tiêu Ngọc Sinh hỏi.

Trong mắt Lão phu nhân thoáng qua một tia u sầu: “Nương con đang chăm sóc nhị ca con.”

Lời thốt , Tiêu Ngọc Sinh cứ ngỡ ảo giác.

Ngay cả Triệu Lăng Nguyệt cũng chút kịp phản ứng.

Nàng hỏi: “Nhị ca chẳng ...”

Lão phu nhân : “Lão cũng rõ lắm. Là một thanh niên qua đường trông thấy nó thương nặng, bèn đưa về. Người đó cũng nó là ai, chỉ là lúc nó hôn mê thấy hai chữ Tiêu gia, nên mới mạnh dạn đưa tới.”

Nói xong, khóe mắt Lão phu nhân đỏ hoe. Nhớ lúc nhị tôn t.ử đưa về, là máu, đầy vết thương, trông vô cùng đáng sợ, khiến bà xót xa đến c.h.ế.t.

Còn Lý thị thì ngày đêm túc trực bên cạnh . Đại phu , cơ hội tỉnh lớn lắm, trong não m.á.u bầm, cũng kê t.h.u.ố.c hóa ứ, nhưng uống hơn mười ngày vẫn chút tác dụng nào.

Chuyện , Lão phu nhân cũng kể cho họ khi họ bước sân.

Vị đại phu mời đến chính là Đơn đại phu của Nhân An Đường.

Triệu Lăng Nguyệt : “Tổ mẫu đừng vội, đợi con xem mạch cho nhị ca xong hãy định luận.”

Tiêu Ngọc Sinh hít sâu một , siết c.h.ặ.t t.a.y Triệu Lăng Nguyệt.

Triệu Lăng Nguyệt , trao cho một ánh mắt kiên định.

Rất nhanh, cả đoàn đến phòng của Tiêu Ngọc Đình.

Lý thị thấy họ trở về, lập tức dậy tới nghênh đón. Có thể thấy bà , mắt vẫn còn sưng đỏ.

“Ngọc Sinh, các con về .”

Tiêu Ngọc Sinh gật đầu, cũng an ủi nương thế nào, bèn : “Nương, con đưa A Nguyệt đến xem nhị ca.”

Lý thị đột nhiên nhớ điều gì đó, về phía Triệu Lăng Nguyệt: “Lăng Nguyệt, đây nhiều điều , chỗ khiến con tức giận, xin con. Hy vọng con thể cứu nhị ca con.”

những lời chút muộn màng, nhưng bà cũng còn cách nào khác.

Triệu Lăng Nguyệt : “Nương đừng lo, con nhỏ mọn. Chàng là nhị ca của Ngọc Sinh, cũng là nhị ca của con, con tự nhiên sẽ dốc hết sức cứu chữa.”

Lý thị thở phào nhẹ nhõm, nhường đường để họ qua.

Triệu Lăng Nguyệt bước tới bên giường, nam t.ử mặt. Hắn trông gầy gò, làn da ngăm đen, nhưng vẫn thể nhận nét mặt tương đồng với Tiêu Ngọc Sinh.

Nàng họ.

“Hai hãy lui ngoài , cần kiểm tra cho Nhị ca.”

Mọi đều quy tắc khi Triệu Lăng Nguyệt khám bệnh cho khác, nhưng vì chỉ nam nhân và nữ nhân trong phòng, nhiều bất tiện, nên để Tiêu Ngọc Sinh ở .

Triệu Lăng Nguyệt mở hộp t.h.u.ố.c của , lấy một chiếc ống .

Tiêu Ngọc Sinh từng thấy vật đây và luôn tò mò, nhưng bao giờ hỏi.

Triệu Lăng Nguyệt dùng ống , đồng thời lén lút rút một ống m.á.u của .

Nàng lật đầu qua xem, quả nhiên một khối u. Việc tỉnh thể là do khối u đang chèn ép dây thần kinh.

Nàng vẫn cần dùng thiết trong gian để kiểm tra, nhất là nên chụp cộng hưởng từ.

Nàng Tiêu Ngọc Sinh.

“Chàng thể lưng ? Bất kể làm gì, hoặc thấy động tĩnh gì, đều đầu .”

Nàng cẩn thận vẻ mặt Tiêu Ngọc Sinh, chỉ sợ sẽ bận tâm.

Kỳ thực Triệu Lăng Nguyệt cũng do dự nên chuyện của cho , nhưng chuyện kỳ lạ như gian và xuyên , nàng sẽ vô cùng hoang mang, cũng sẽ mất cảm giác an .

Lòng khó dò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nam-doi-kem-ta-bi-ba-noi-doi-lay-mot-tui-gao-ga-cho-ke-om-yeu/chuong-242.html.]

Chỉ xem nàng dám đ.á.n.h cược , đ.á.n.h cược lương tâm của Tiêu Ngọc Sinh, đ.á.n.h cược tình yêu dành cho nàng.

hiện tại lúc, nàng đợi thêm một chút.

Tiêu Ngọc Sinh kỳ thực sớm nhận sự khác thường của nàng, cũng nàng bí mật, nhưng nàng thì cũng sẽ hỏi, càng sâu truy cứu. Chàng cho Triệu Lăng Nguyệt đủ cảm giác an và sự tin tưởng.

, thể chờ đợi, đợi đến ngày nàng nguyện ý .

Không lời nào, Tiêu Ngọc Sinh lưng , thậm chí xuống ghế, nhấp .

Triệu Lăng Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nàng phất tay đưa Tiêu Ngọc Đình gian.

Sau khi tiến hành một loạt kiểm tra, may mắn là tổn thương quá lớn, chỉ cần xử lý chỗ m.á.u bầm trong đầu là .

Sau khi tiêu sưng thì dây thần kinh sẽ chèn ép nữa. Vết thương đa là vết thương do đao kiếm, nhát nào nhát nấy đều chí mạng. May mắn là Đan đại phu sơ cứu đơn giản cho , tuy vết khâu xí nhưng vết thương phục hồi khá .

Nàng cơ bản cần xử lý nhiều.

Triệu Lăng Nguyệt lấy ngân châm đ.â.m huyệt đạo đầu .

Mỗi một châm đều đ.â.m vững vàng huyệt vị quan trọng. Nếu Đan đại phu ở đây, chắc chắn sẽ sợ đến nỗi ngậm miệng, nhất định sẽ bảo nàng: "Cẩn thận! Cứ từ từ thôi!"

Ánh mắt Triệu Lăng Nguyệt kiên định, nghiêm túc thành nhiệm vụ.

Đợi khi châm xong mười mấy cây ngân châm, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Đợi rút ngân châm , nàng bắt đầu thoa loại t.h.u.ố.c mỡ bí chế của lên, chờ đợi vết thương tan sưng.

Lúc nàng , Tiêu Ngọc Sinh vẫn giữ nguyên động tác ban đầu. Triệu Lăng Nguyệt : “Chàng thể .”

Tiêu Ngọc Sinh liền đặt chén xuống, nhanh chóng bước tới.

Chàng thoáng qua Nhị ca giường hỏi: “Cần bao lâu mới thể tỉnh ?”

Triệu Lăng Nguyệt nhướng mày: “Chàng nên hỏi còn cứu ?”

“Ta tin y thuật của nàng.”

Triệu Lăng Nguyệt : “Chàng tin đến ? Chàng sợ chữa khỏi cho Nhị ca ư?”

“Không Nhị ca của , mà là Nhị ca của chúng .” Tiêu Ngọc Sinh chú ý đến chi tiết.

Triệu Lăng Nguyệt: ……

“Được , Nhị ca của chúng .”

“Từ ánh mắt của nàng, thể khẳng định Nhị ca .”

Triệu Lăng Nguyệt vẻ mặt hiện tại thế nào, nhưng tâm trạng nàng vui vẻ, hẳn là mặt cũng mang theo ý : “Thời gian cụ thể tỉnh thì thể , nhưng nếu gì bất trắc, bảy ngày.”

“Đầu thương, liệu mất trí nhớ ?” Đây là vấn đề Tiêu Ngọc Sinh lo lắng nhất. Chàng sợ khi Nhị ca tỉnh , việc đầu tiên hỏi là: “Ngươi là ai?”

Triệu Lăng Nguyệt véo cằm nghĩ nghĩ : “Không khả năng , dù thương ở não. đây chỉ là xác suất, nhất định sẽ mất trí nhớ, quên chuyện cũ.”

Đương nhiên, nếu thật sự mất trí nhớ, Triệu Lăng Nguyệt sẽ thầm mắng một câu: là cẩu huyết nương nó!

“Ta hiểu .” Tiêu Ngọc Sinh chỉ thể cầu nguyện Nhị ca đừng bao giờ mất trí nhớ.

Lý thị và Lão phu nhân , cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy những tia m.á.u đỏ trong mắt Lý thị, Triệu Lăng Nguyệt : “Nương, nên nghỉ ngơi một chút . Mấy ngày nay chăm sóc Nhị ca cũng đủ mệt mỏi , đừng để đến lúc Nhị ca tỉnh , ngã bệnh.”

Không ngờ Triệu Lăng Nguyệt để ý đến điều , trong lòng Lý thị ấm áp. Trước đây bà hồ đồ đến mức nào mà buông lời ác ý với đứa trẻ như chứ.

Nghĩ đến đây, Lý thị nào cũng tự tát một cái.

Bà gật đầu, khóe miệng mang theo ý : “Ta , sẽ nghỉ ngay. Nàng và Ngọc Sinh cũng mệt mỏi vì đường xa , mau về nghỉ ngơi . Lát nữa, chúng cùng ăn cơm.”

Thấy Lý thị cuối cùng cũng chút ý , Tiêu Ngọc Sinh mới thở phào nhẹ nhõm. Hai vợ chồng trở về phòng.

Loading...