"Em thể nảy sinh cảm xúc yêu đương với nữa."
"Nếu tiếp tục ở bên , em sẽ luôn cảm thấy chiếc xe thể dừng bất cứ lúc nào, em sẽ đuổi xuống một nữa. Lời hứa của chẳng còn ý nghĩa gì với em, vì em dám tin thêm nào nữa."
"Em hiểu , cất công tìm đến đây chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc. Thế nên em tự cảm nhận sự đổi . Anh là thông minh, chắc chắn cảm nhận chúng thể nào như xưa."
"Vậy nên, bắt đầu từ đầu cũng ."
"Em chỉ mới tìm niềm vui bao lâu."
"Anh thể đừng làm phiền cuộc sống của em nữa ?"
Anh còn nên lời, chỉ rơi lệ gật đầu. Anh hít một thật sâu, ngừng lặp lời xin : "Anh xin , xin ..."
Chúng đều thể quá khứ. Chẳng ai thể dự đoán chuyện gì sẽ xảy . Chúng cái của thượng đế để rằng đối phương cũng từng thao thức nhớ nhung suốt đêm dài.
Những trưởng thành như chúng đều quá đỗi thận trọng. Những lời đều là kết quả của sự suy nghĩ chín chắn, thể dễ dàng câu hối hận như thời trẻ dại.
Một năm thời gian so với mười năm vẻ ngắn, nhưng để buông bỏ một đoạn tình cảm thì chỉ cần một khoảnh khắc là đủ.
Nếu như... nếu như.
Nhật Nguyệt
Anh đến quá muộn . Em còn yêu nữa.
Sau ngày hôm đó, Lục Minh xuất hiện nữa. Lần tiếp theo tin về là nửa năm , trong một đêm khuya thanh vắng. Tiếng chuông điện thoại dồn dập đ.á.n.h thức khỏi giấc mộng. Vừa bắt máy, Cố Viễn Châu mở lời xin ngay lập tức.
Tôi hiểu chuyện gì, dụi mặt hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Anh năng lộn xộn ở đầu dây bên : "Lục Minh cho với cô vì sợ làm phiền cô, nhưng đêm nay tự tay làm hại . Nếu tiếp khách về muộn ngang qua đó định ghé ngủ một đêm, thì tiêu đời ."
"Vi Vi, xin , chuyện liên quan gì đến cô cả. Tôi chỉ nghĩ khá lời cô nên cô gọi điện khuyên nhủ gã ngốc một câu."
"Nếu cô rảnh thì cũng ."
Tôi ngắt lời lẩm bẩm tự của : "Bảo ăn uống t.ử tế , em sẽ về thăm."
Cố Viễn Châu rối rít cảm ơn: "Tôi thật sự làm nữa. Cậu cô về nhất định sẽ vui lắm. Tôi ý ép hai , chuyện cứ tùy ý cô thôi. Thật sự cảm ơn cô đồng ý về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/muoi-nam-yeu-mot-khac-buong/chuong-4.html.]
Tôi vội vã đến bệnh viện chiều ngày hôm . Trong bệnh viện cũng thấy đang xếp hàng. Hỏi rõ vị trí khu nội trú, đường tìm đến phòng bệnh tình cờ gặp Ngô Uẩn đang xách cơm .
Chị thấy trao cho một cái ôm: "Nếu vì sinh thêm đứa nữa, chị tìm em chơi ."
Tôi đỡ lấy túi đựng quần áo tay chị cùng về phía phòng của Lục Minh.
Đứng cửa, thoáng chút do dự.
Nửa năm , Lục Minh chỉ trông gầy một chút. Còn bây giờ, bộ quần áo bệnh nhân khoác trông thật lụng thụng, trống trải.
Trong phòng bệnh chỉ . Cố Viễn Châu đang túc trực ở đó, dám rời một phút nào. Hai họ im như thóc, chắc là Cố Viễn Châu đang giận dỗi. Còn Lục Minh thì cứ chằm chằm cửa.
Khoảnh khắc thấy , đôi mắt đỏ của cong lên mỉm .
Đột nhiên, còn do dự nữa. Tôi tùy ý đặt túi quần áo đồ của lên tủ. Tôi cứ ngỡ thể kìm nén , nhưng khi thấy cứ chằm chằm , vẫn tức giận giơ tay tát mạnh cho một cái.
"Ấy!" Lục Minh kịp phản ứng gì thì Cố Viễn Châu cuống lên: "Có gì thì từ từ chứ, kìa kìa, vợ ơi, em lôi đấy?"
Hai vợ chồng họ rút lui khỏi phòng bệnh.
Lục Minh vẫn còn : "Rất vui vì em đến thăm ."
Có thể thấy, thực sự vui. Tôi xuống mép giường, tựa lòng .
Anh im lặng một lát ngượng ngùng xin : "Xin em, đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi. Lúc kịp phản ứng thì m.á.u cầm nữa. Cố Viễn Châu dọa sợ nên mới gọi điện cho em, còn làm phiền em lặn lội đường xá xa xôi tới đây."
"Không cần xin , em thấy phiền ." Tôi chỉ thấy lòng buồn vô hạn: "Anh còn nhớ cuộc điện thoại em gọi cho Ngô Uẩn ? Dù thể tiếp tục yêu , nhưng em bao giờ gặp chuyện cả."
Vứt bỏ bao nhiêu vật kỷ niệm chứa đầy ký ức chăng nữa, cũng chẳng thể xóa nhòa mười năm yêu thương. Chúng thể thành yêu, cũng thể thành , thậm chí thể chẳng bao giờ gặp nữa.
bao giờ trả cái giá như thế .
Chẳng ai hiểu rõ nỗi đau của việc cắt đứt đoạn tình cảm hơn . Anh chỉ là nhất thời nghĩ thông suốt, nhất thời bước , chỉ là nhấn chìm trong làn sóng cảm xúc mà suýt chút nữa thì gục ngã thôi.
Ngẩng đầu lên, gương mặt đầm đìa nước mắt: "Anh chỉ là ngủ thôi, hề ý định tự hủy hoại . Chỉ là vô tình làm vỡ chai rượu, vô tình ngã trúng nên cứa thôi."
Bất kể lời là thật giả, đều gật đầu, mỉm : "Thế thì !"