Mười năm yêu, một khắc buông - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-15 09:11:50
Lượt xem: 13
Tôi xin nghỉ làm sớm để mua quà cho Lục Minh. Vì thang máy quá chậm, quyết định thang bộ. Thật chẳng ngờ, chính lúc đó tình cờ những lời của .
Tôi viêm phế quản nên chịu mùi t.h.u.ố.c lá. Biết , thường hành lang mỗi khi hút thuốc.
Giang Văn Châu lên tiếng khuyên nhủ: "Hai mới bên một hai năm, mà là mười năm đấy. Từ khi nghiệp đến tận bây giờ, còn tình yêu thì cũng còn tình nghĩa chứ."
Lục Minh im lặng lâu. Lâu đến mức tưởng sẽ trả lời.
Anh khẽ khổ, giọng đầy vẻ chua chát: "Sự nhiệt huyết là thứ duy nhất giúp hai bước tiếp cùng . Một khi hết yêu, sự quan tâm của sẽ giảm nhiều. Tôi chỉ sợ ngày cô sự thiếu kiên nhẫn của , lúc đó cô sẽ còn tổn thương hơn."
Tôi phía , bước tiếp lên nữa. Hành lang quá bí bách, mùi t.h.u.ố.c lá cứ thế lảng vảng bay xuống. Cổ họng ngứa ngáy, cố sức kiềm chế cơn ho.
Tôi lùi xuống lầu, suốt dọc đường cứ ho khan dứt. Tôi rảo bước thật nhanh qua dòng qua , dám dừng vì sợ ai đó thấy đôi mắt đang nhòa vì nước mắt.
Mở cửa xe, thu ghế lái chật hẹp. Trước đây, luôn thấy cách " hết cả hộp khăn giấy" thật quá cường điệu. Giờ thì đến lượt . Hộp khăn giấy trống rỗng mà nước mắt vẫn ngừng rơi.
Biết bao suy nghĩ cứ thế ùa về. Tôi cầm điện thoại lên, định gọi điện chất vấn mấy liền. khi màn hình sáng lên, hiện ảnh chụp chung của hai đứa, nước mắt một nữa trào .
Rõ ràng, năm ngoái còn hỏi thích kiểu váy cưới như thế nào mà.
Một tin nhắn bất ngờ nhảy lên màn hình. Đó là cô Ngô, nhân viên tiệm váy cưới Kỳ Ngộ.
Nhật Nguyệt
Cô nhắn cho : "Cô Chương ơi, chiều nay một vị khách lùi lịch hẹn lúc năm giờ. Nếu cô thời gian, thể giúp cô chen ngang khung giờ đó nhé."
Tháng , để mắt tới một chiếc váy cưới phong cách cổ điển . Chiếc váy đó khá nổi tiếng nên chờ thử đông. Lúc , và Lục Minh hẹn thời gian cùng thử. quên mất nên đến. Anh nhận điện thoại vội vàng chạy về nhà, với bao nhiêu lời xin .
Lúc đó tuy chút buồn phiền nhưng vẫn đặt lịch hẹn tiếp theo. Hóa , chuyện đều dấu vết từ .
Nhìn tin nhắn lúc , bỗng một linh cảm: nếu bỏ lỡ , lẽ sẽ vĩnh viễn lỡ mất chiếc váy .
Tôi nhắn tin xác nhận với cô Ngô , đó lau nước mắt, chụp ảnh màn hình gửi cho Lục Minh. Tin nhắn của nhanh: "Hôm nay mệt, là cứ chờ đến đúng ngày hẹn hãy nhé."
Tôi bật , cứ thế nấc lên thành tiếng.
Đến cửa hàng, cô Ngô thấy một thì chút ngạc nhiên. Có lẽ do mắt đỏ hoe quá rõ ràng, cô hỏi gì thêm mà vẫn nhiệt tình tiếp đón .
Khoác lên chiếc váy cưới hằng mong ước, gương, cố gắng kìm nén nhưng vẫn bật nức nở. Sợ nước mắt làm ướt váy, đưa tay lau loạn xạ: "Xin nhé, làm mất thời gian của các cô quá."
Cô Ngô lấy khăn giấy khéo léo lau nước mắt mặt , dịu dàng an ủi: "Tôi mới thấy vì đầu đấy, đợi lát nữa trang điểm xong sẽ còn hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/muoi-nam-yeu-mot-khac-buong/chuong-1.html.]
Sau khi trang điểm, cô giúp chụp khá nhiều ảnh. Bước khỏi tiệm váy cưới, lặng bên lề đường. Bản nhạc buồn từ đó vọng khiến thấy lòng trống rỗng.
Tôi nên về . Tôi là diễn viên giỏi, chẳng cách nào giả vờ như chuyện gì xảy .
Về khách sạn ?
Hôm nay thể tìm lý do trốn tránh, nhưng ngày mai thì tính thế nào?
Tôi mua vé máy bay Đại Lý. Trước đây chúng từng hứa sẽ tổ chức đám cưới ở đó, sang Lệ Giang chụp ảnh cưới chân núi Tuyết Ngọc Long.
Hơn bảy giờ tối, Lục Minh nhắn tin hỏi bao giờ tan làm.
Tôi nhắn : "Hôm nay em tăng ca." Vì sợ giọng điệu quá lạnh lùng sẽ phát hiện, còn gửi kèm theo một biểu tượng cảm xúc thật sinh động.
Chuyến bay cất cánh lúc hơn chín giờ, nối chuyến tại Côn Minh. Khi đến Đại Lý thì hơn mười một giờ đêm. Về tới khách sạn, mệt lử đến mức chẳng còn tâm trí mà đau buồn, ngả lưng ngủ .
Tôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh giấc. Vì hôm nên đầu đau. khi thấy ánh nắng ngay sát bên , sự u uất trong lòng bỗng chốc như tan biến. Bầu trời xanh, mây trắng trong trẻo.
Ánh nắng chan hòa dát một lớp bạc lấp lánh lên mặt nước.
Tâm hồn đang gào thét bấy lâu, khoảnh khắc dường như thanh lọc. Trong lòng nảy sinh một sự can đảm lạ kỳ.
Tôi bấm gọi cho Lục Minh, hỏi : "Chúng định cư sớm ở Đại Lý luôn nhé?"
Định cư ở đây vốn là tâm nguyện chung của hai đứa. lúc , ôn tồn từ chối: "Dù ở thành phố lớn vẫn thuận tiện hơn em ạ."
Không đợi liệt kê hết các ưu khuyết điểm, khẽ "" một tiếng tiếp: "Vậy chúng chia tay !"
Lần , im lặng lâu. từ chối. Anh hỏi: "Có cần dọn ngoài ?"
Tôi hít một thật sâu: "Không cần , em ở đó nữa. Đợi ngày mai em về sẽ thu dọn đồ đạc."
Sau khi cúp máy, tim một nữa đau thắt . Có thứ gì đó giống như khoét một miếng đau đớn.
Mười năm thời gian, tựa như mây khói thoảng qua. Chẳng chịu nổi lấy một chút thử thách, gió thổi qua là tan tác.
Dù nỡ đến thế nào, cuối cùng vẫn là . Còn cuối cùng cũng chỉ là .
Không ai thể đổi ý chí của khác.