Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 160: Mất Mát

Cập nhật lúc: 2026-01-04 15:13:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhật Khánh thoáng sững , nắm tay siết nhẹ. Tiêu Hà nhạt, đầy cay đắng.

- Mình sai, cũng sẽ xin . Còn tin ai thì tùy.

Cô xoay , dứt khoát bước nhưng từng bước chân như giẫm lên đá nhọn, đau đớn hằn sâu tận đáy lòng.

Nhật Khánh theo, cổ họng nghẹn đắng. Trong lòng là một cơn sóng dữ tràn tới – bức bối và dằn vặt. Chính cũng bảo vệ ai, và làm tổn thương ai.

Tiêu Hà lững thững bước xuống sân trường. Cô còn đủ sức để nán buổi lễ, càng ai thấy vẻ mặt lúc . Mọi thứ diễn quá nhanh khiến cô ý thức là mơ thực, chỉ trái tim đang nhói lên từng cơn.

Điện thoại tay cô khẽ rung. Là chị Huyền. Tiêu Hà hít một , cố giữ giọng bình tĩnh, bấm .

- Em đây, chị.

- Ừ, Tiêu Hà nè. Chị đem t.h.u.ố.c công viên cho chú ch.ó con như em , nhưng thấy nó hết trơn. Chị cũng tìm quanh , vẫn thấy. Giờ chị việc nên nán , nên gọi báo em .

- Dạ… để em coi thử.

Tiêu Hà siết nhẹ chiếc điện thoại. Tim như bóp nghẹt nữa. Cô lập tức chạy đầu đường để đón xe buýt công viên. Vì lúc trưa cô chung xe với Trúc Quỳnh, nhưng giờ cô bạn còn thi cắm hoa, nên Tiêu Hà làm phiền.

Từ hành lang tầng hai khu nhà hành chính, Quốc Hy thoáng cau mày khi thấy Tiêu Hà vội vã lao cổng, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt. Một cảm giác bất an trỗi dậy. Không kịp nghĩ nhiều, rảo bước chạy theo.

Khi đến cổng, chỉ kịp thấy Tiêu Hà nhảy lên một chiếc xe buýt tấp lề. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh, mang theo bóng dáng nhỏ bé xa dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-160-mat-mat.html.]

Hình ảnh cô học trò run rẩy với thở đứt quãng, ánh mắt ngấn nước hôm nào chợt hiện lên trong đầu. Nắm tay vô thức siết chặt. Quốc Hy đầu, lao về phía bãi giữ xe, khẩn trương phóng theo hướng chiếc xe buýt rời .

Trời gần đông dịu nắng nhưng lòng thì như phủ một tầng tuyết lạnh. Đến công viên, Tiêu Hà gần như lao xuống xe. Đôi mắt cô vội vã đảo khắp ngóc ngách quen thuộc – gốc cây nơi con ch.ó thường , bãi cỏ nơi nó chạy nhảy... nhưng thấy gì cả.

- Chó con... em ? – Cô gọi, giọng lạc .

Một lát , Tiêu Hà chạy ngược cổng công viên. Thấy ở quán cà phê đối diện, bác bảo vệ già đang nhâm nhi tách . Cô lấy hết can đảm bước tới, lễ phép hỏi.

- Dạ... bác ơi, bác thấy con ch.ó nhỏ màu vàng nào chạy quanh đây ạ?

Bác bảo vệ ngẩng lên, ánh mắt ngập ngừng.

- Có cái con bé xíu, đuôi cong cong, ở công viên ?

Tiêu Hà gật đầu lia lịa, mắt sáng lên tia hy vọng.

bác bảo vệ khẽ thở dài.

- Chắc là nó . Sáng nay bác bảo con ch.ó nhỏ đột nhiên chạy xộc đường, xe tông. Lúc bác thì gom xác nó , còn ai đem thì bác rõ.

Thời gian như ngừng .

Tiêu Hà c.h.ế.t lặng, môi mấp máy nhưng chẳng thốt nên lời. Cảm giác như cơn gió lạnh xuyên thẳng qua tim, đau như đao xoắn.

Loading...