Khi nam sinh rời , Thanh Ngọc cũng hí hửng dời bước. Vừa lưng thì cô bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Tiêu Hà. Không trốn tránh, Tiêu Hà bước thẳng tới.
- Người lúc nãy là ai? – Tiêu Hà lạnh giọng, ánh mắt chút vòng vo.
- Bạn của . Trước đây với mà? – Thanh Ngọc nghiêng đầu, nở nụ ngây thơ đến giả tạo.
- Bạn của , là… bạn trai ? – Tiêu Hà chút kiêng dè.
Thanh Ngọc khựng một thoáng, tay siết nhẹ vạt áo, nhưng nhanh, gượng mặt cô phủ một lớp dịu dàng giả tạo.
- Cậu đùa vui . Bạn trai là Nhật Khánh, rõ mà.
- Chính vì rõ nên mới thấy lạ. Thích Nhật Khánh nhưng lén lút ôm ấp khác? Lạ thật đấy.
Thanh Ngọc nhếch môi, tiếng nhỏ đầy mỉa mai.
- Miệng lưỡi cũng sắc bén thật. Ghen giùm ? Hay là ganh tị vì như ?
Tiêu Hà mím môi , nhưng ánh lạnh như băng.
- Thì đây mới là gương mặt thật của . Giả vờ mong manh, yếu đuối, để lợi dụng tình cảm của khác.
Thanh Ngọc khảy, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt.
- Cậu cũng gì? Ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao, thực chất bám lấy Hữu Thiên, nhăm nhe bạn trai khác. Đừng tưởng .
- Đừng nghĩ ai cũng giỏi sống hai mặt như . Chỉ tiếc cho Nhật Khánh chọn tin một như .
Tiêu Hà xong, định rời . cổ tay cô bất ngờ giữ .
- Người nên tiếc là mới đúng. – Giọng Thanh Ngọc chợt trầm xuống, gai góc. - Vì dù cố đến mấy, cũng vị trí đó . Người Nhật Khánh chọn, luôn là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-159-gioi-dien-kich.html.]
Ngay lúc đó, tiếng bước chân vọng lên từ đầu cầu thang. Thanh Ngọc liếc nhanh, nhận đó là Nhật Khánh. Cô vội giật mạnh cổ tay Tiêu Hà, cố tình hét lớn.
- Tiêu Hà, định làm gì? Mau buông !
Tiêu Hà còn kịp hiểu chuyện gì, thì Thanh Ngọc bất ngờ buông tay ngã chúi xuống sàn ngay lúc Nhật Khánh bước tới.
Nhật Khánh sững , vội chạy đến đỡ cô dậy.
- Có chuyện gì ? – Nhật Khánh Thanh Ngọc đầy lo lắng.
Thanh Ngọc nép vai , bộ dáng yếu ớt như con vật nhỏ thương.
- Là bạn của nhờ đưa đồ hộ... nhưng Tiêu Hà thấy hiểu lầm lén lút qua với khác lưng . – Thanh Ngọc nghẹn ngào, mắt rưng rưng. – Mình giải thích mà chịu … còn đẩy ngã . Mình , chỉ là… ngờ Tiêu Hà nghĩ về như .
Tiêu Hà khoanh tay, khẩy.
- Cậu diễn đạt quá đấy, Thanh Ngọc.
Nhật Khánh cau mày, nghiêm giọng.
- Tiêu Hà, đang gì ?
Tiêu Hà sang, thẳng .
- Thanh Ngọc đang lừa dối đấy. Mình tận mắt thấy cô ôm ấp . Người đó bạn của trai gì hết mà là bạn trai cô mới đúng. Cô yếu đuối như tưởng .
- Đủ , Tiêu Hà. – Nhật Khánh siết chặt quai hàm, ánh mắt tối sầm , cắt ngang lời Tiêu Hà bằng giọng nặng nề. – Mình hiểu rõ Thanh Ngọc. Cậu sẽ bao giờ làm mấy chuyện mờ ám lưng . Nếu bằng chứng thì đừng mấy lời độc địa kiểu đó. Mau xin .
Tiêu Hà sững . Mọi âm thanh xung quanh như biến mất. Cảm giác như nhát d.a.o vô hình xoáy thẳng tim.
Cô mím môi, cố đè nén cảm xúc hụt hẫng đang trào lên tận cổ họng.
- Hóa trong mắt … dễ dàng trở thành kẻ như ? Khoảng thời gian chúng quen … cũng đủ để đổi lấy chút tin tưởng của ở ? – Tiêu Hà cất giọng khẽ, nhưng rõ ràng.