Một Ca Mổ, Một Đời Người - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:07:00
Lượt xem: 27

Căn phòng trắng xanh thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng. Người đàn ông lưng về phía ánh sáng, khẽ đẩy gọng kính viền vàng, giọng lạnh nhạt vang lên:

“Cởi áo, để xem.”

Tôi , nuốt khan một ngụm nước bọt, ngón tay run run nắm lấy vạt áo, kéo lên một chút.

Anh dịch ghế gần hơn, giọng vẫn bình thản:

“Kéo nữa.”

Bàn tay run như mắc bệnh Parkinson, cúi đầu, kéo thêm một chút.

Tiếng khẽ vang, trầm thấp mà rõ ràng:

“Kéo nữa.”

Để rút ngắn nỗi khó xử của cả hai, quyết định một liều lĩnh: thẳng tay cởi hẳn chiếc áo hai dây, buông tóc xuống, giả vờ bình thản :

“Anh bệnh nhân nhiều hơn cơm, căng thẳng . Cứ chữa trị như bình thường .”

Nếu áo cởi, chắc chạy thẳng ngoài, chạy một mạch đến tận sông Nile, sống cùng thủy quái ba năm mới về.

Khóe môi khẽ giật, nhưng bật . Khi ánh mắt dừng nữa, nụ càng chẳng thể xuất hiện.

Các chị em đều hiểu, mùa hè, lớp mút n.g.ự.c , nhiệt độ cao đến mức nào. Với – một cô nàng “A cup” – vì tốn tiền chịu nóng, chọn cách thoải mái: váy hai dây, áo hai dây, bên trong chỉ dán miếng dán ngực.

Nhìn chẳng hề gợi cảm, thậm chí còn … ngây ngô.

Vị bác sĩ trẻ, một trai thẳng thắn, hiển nhiên ngờ cảnh tượng kỳ lạ . Trên gương mặt rõ: Tôi làm gì sai? Tôi cứu tích đức bao nhiêu, chịu đựng cảnh ?

Cuối cùng, chỉ khẽ nhíu mày, bàn tay run, lén chỉ :

“Cái đó… đau ? Dán cao dán? Hay miếng dán hoạt hình?”

Trước n.g.ự.c , hai bông hoa nhỏ lúc như hai ngọn đèn pha chói mắt trong đêm, soi rõ sự bối rối của bác sĩ, đồng thời phủ bóng lên con đường sáng của .

“Đây là… nội y của .”

Bốn mắt chạm , nhiệt độ trong phòng tăng thêm vài độ bởi đôi má đỏ bừng của cả hai.

“Anh cũng thấy , cần nhiều vải vóc. Dán thế là đủ…”

“Gỡ .”

Tôi khám tuyến v.ú cần dùng tay ấn, nên vẫn hy vọng miếng dán n.g.ự.c giữ chút riêng tư cuối cùng. Ai ngờ, hai miếng nhỏ bé mang đến bất ngờ lớn đến .

Gỡ thì gỡ… nhưng để ?

“Tôi… thể đặt tạm lên bàn ?”

Anh hít một thật sâu, như kéo chút dương khí hù dọa bay mất.

“Không cần hỏi .”

Hai bông hoa nhỏ, vui vẻ yên ánh sáng, vô tư, rực rỡ. Và thế là, con đường của với khoa vú… bắt đầu từ đây.

Anh khẽ nghiêng gần, giọng trầm vang lên:

“Anh cần ấn thử xem khối u , xác định kích thước, độ di động, dính , và tình trạng tiết dịch.”

Ở khoa ngoại tuyến vú, bác sĩ nam hẳn thường xuyên gặp những tình huống khó xử với bệnh nhân. Tôi gương mặt nhã nhặn, tái của , bỗng thấy dâng lên một chút thương cảm.

“Tôi hiểu, cứ kiểm tra .”

Bàn tay dừng giữa trung hai giây, ngẩng lên . Lần đầu tiên thấy chỉ bằng một cái nhíu mày mà gợi cả cảm giác như đang hết một bài Thục đạo nan.

Giữa mùa hè oi ả, ngoài đường khí đặc quánh như lớp siro quá hạn. Phòng khám mắt nửa chìm trong bóng tòa nhà, ánh sáng xuyên qua rèm xanh nhạt, mát lành như gió, như chính bàn tay .

“Có khối u, em chụp phim nhé.”

Anh lùi , cúi đầu gì đó trong hồ sơ bệnh án, gõ vài dòng máy tính.

Tôi mặc áo, búi gọn tóc, khẽ hỏi:

“Bác sĩ… ung thư ?”

Anh dừng tay, ngẩng lên nghiêm túc:

“Khả năng nhỏ. Cứ chụp phim sẽ rõ.”

Tôi im lặng, chỉnh trang xong, chờ đưa phiếu chỉ định.

Bàn tay bác sĩ thật , trắng mịn, lớp da ánh lên sắc hồng. Khi cầm bút , móng tay vì lực ấn mà nhuộm đỏ.

Có lẽ thấy quá căng thẳng, lúc đưa bệnh án, bất ngờ mỉm nhẹ nhàng:

“Đừng sợ, như em nghĩ . Đây là bệnh viện chính quy, thể chữa trị.”

Tôi bật khẽ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mot-ca-mo-mot-doi-nguoi/1.html.]

“Không, sợ ung thư. Tôi sợ… thì mất mà tiền kịp tiêu. Tôi cũng khá giàu đấy.”

Gương mặt nhăn nhúm, giống hệt chiếc bánh bao mốc.

Chữ bệnh án kiểu ngoằn ngoèo như mật mã mạng, mà mạnh mẽ, rõ ràng. Cuối cùng, ký tên:

Hà Chính Thanh.

Con đường bệnh viện là một chuỗi dài những cửa sổ nộp tiền, xếp hàng, chờ đợi.

Khi chụp phim, bác sĩ là một cô dì trông hiền hậu, bàn tay bôi gel còn dịu dàng hơn cả lúc tự thoa kem dưỡng. Chỉ vài giờ ngắn ngủi, trưởng thành thành một “nữ dũng sĩ” thể bất cứ lúc nào trần trụi mặt bác sĩ mà run rẩy.

Bệnh viện lúc nào cũng đông nghịt , bước khỏi căn phòng nhỏ bé liền hòa dòng chen chúc, ai cũng mang theo nỗi đau riêng. Tôi cầm phiếu, hết cửa sổ đến cửa sổ khác, những gương mặt bên cạnh, chợt nghĩ: thì bệnh nhiều đến , trong khi qua ai cũng tưởng như khỏe mạnh.

Đến khi tất chụp phim, xét nghiệm, nộp tiền… bệnh viện vơi một nửa. Ghế ngoài khoa v.ú chỉ còn lác đác vài .

Tôi gõ cửa bước , thấy ngay ngắn, đang xem tài liệu. Ánh sáng trong phòng từ buổi sáng trắng lạnh chuyển sang sắc vàng ấm áp của hoàng hôn.

“Anh còn tưởng em bỏ , đến thì chúng cũng sắp tan ca.”

Tôi vội đưa hết giấy tờ cho , xuống bên cạnh, chờ kết quả.

“U xơ tuyến vú.”

Anh nhiều, nhưng chỉ lọt mỗi chữ “u”.

Với một cả đời hiếm khi bước chân bệnh viện, chẳng chút kiến thức y khoa như , “u” chẳng khác nào thông báo: hãy chọn một ngôi mộ thật .

“Vậy… bác sĩ, theo thì còn sống bao lâu?”

Anh trầm ngâm, như đang cân nhắc nghiêm túc:

Gai xương rồng

“Về nhà ăn gì thì cứ ăn .”

Tôi sững . Tuổi xuân đang độ rực rỡ, dung nhan chẳng tệ, ngoài chuyện vòng một khiêm tốn thì gần như hảo. Vậy mà bất ngờ đến đoạn cuối đời thế .

Mà nghĩ , một cô gái xinh như , từng yêu đương… hợp lý hỡi các em?

Người , c.h.ế.t hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu.

“Tôi nếm thử vị đắng của tình yêu. Bác sĩ, trông cũng khá bảnh, là… yêu ? Tôi từng yêu ai, tiễn đoạn cuối, để bộ tài sản cho .”

Anh , bình thản đan tay đặt bàn:

“Muốn ăn gì thì cứ ăn. Làm xong phẫu thuật sẽ ăn thanh đạm thôi. Đây chỉ là tiểu phẫu, đơn giản, tỷ lệ thành công cao.”

Anh hẹn ngày mổ, dặn dò những rủi ro thể xảy .

Khi cầm giấy tờ bước , mặt tê dại, cảm giác như đ.á.n.h rơi hết thể diện của đời trong ngày hôm nay.

Anh thu dọn :

“Phẫu thuật nhất nên nhà cùng, tiện ký giấy, nộp phí, chăm sóc.”

Có lẽ vì sắp hết giờ làm, thái độ dịu hơn buổi sáng, lời cũng nhiều hơn.

Tôi khựng , đầu:

“Nếu nhà thì ?”

Anh ngẩng lên, do dự:

“Không cũng , nhưng nhất nên . Dù là tiểu phẫu, em vẫn cần chăm sóc, một sẽ bất tiện.”

“Tôi còn cha .”

Lần đầu tiên, gương mặt thoáng lúng túng, tay khẽ vò áo blouse:

“À… một cũng . Y tá sẽ chăm sóc em, .”

Tôi khẽ gật, bước . Sau lưng, giọng nhỏ đến mức như sợ ai thấy:

“Diêu Chi, chờ một chút.”

Anh nhanh chóng bước , cởi áo blouse, chỉ mặc sơ mi và giày vải, trông trẻ hơn hẳn năm sáu tuổi.

“Đi cùng . Tôi sẽ cho em cần chuẩn phẫu thuật.”

Tôi ngớ :

“Anh… tên ?”

Hỏi xong mới thấy ngốc. Tên bệnh nhân ghi rõ ràng phiếu, chỉ cần mù là .

Anh nhạt:

“Dù cũng là thừa kế đầu tiên của em mà.”

 

Loading...