Minh Nhan - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-21 15:50:17
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Haizz, đúng là mấy đời bánh đúc xương, kế là bố dượng ngay, quả sai mà. 】

thực nhân vật phản diện ghét con nữ phụ cũng hợp lý mà, ai mà thích lạ dọn nhà ở chứ...】

【Chắc chắn tên phản diện nghĩ nữ phụ cố tình ? Trước mặt bố thì giả vờ đối với nó, làm nổi bật lên cái thái độ tệ hại của nó.】

【Đợi hôm nay bố nó công tác, nữ phụ sẽ tay tên phản diện ngay thôi.】

Tôi thong thả nhai nốt cây xúc xích bột.

Ừm.

Sao cứ cảm giác... nãy hình như cũng ăn nhỉ?

Thôi bỏ .

Chắc là ảo giác thôi.

Ngay tối hôm đó, chú Bùi lên máy bay công tác.

Lúc ăn tối, Bùi Ngưỡng vẫn xuống ăn như thường lệ. Mẹ cũng chẳng gì nhiều, chỉ bảo dì giúp việc mang đồ ăn lên phòng cho .

Ăn xong, mỗi về phòng nghỉ ngơi.

Cứ ngỡ đêm nay cũng sẽ trôi qua trong bình yên.

chẳng ai ngờ, lúc gần nửa đêm.

Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Lúc đầu còn tưởng ảo giác, dù cũng là một con cú đêm chính hiệu, một khi cầm điện thoại lên là quên cả trời đất.

Cho đến khi tay nắm cửa vặn xuống.

—— Cửa mở.

Tôi thấy tiếng thằng nhóc bên ngoài hạ thấp giọng mắng một câu: "Sao khóa cửa chứ!"

Tôi: "?"

Người bình thường nào ngủ mà chẳng khóa cửa chứ!

Cơ mà đêm hôm khuya khoắt, tìm việc gì?

Tôi xoay xuống giường, đúng lúc định thử mở cửa nữa, dứt khoát mở toang cửa .

Cậu bất ngờ đối diện trực diện với khuôn mặt của .

"Á!"

Cậu nhảy dựng lên tại chỗ, hét toáng một tiếng.

Theo bản năng, định bịt miệng , nhưng vì nhảy lên nhanh quá, bàn tay vô tình rơi đúng mặt .

"Chát" một tiếng nhẹ tênh.

Cả hai chúng đều đờ .

Hỏng .

Chẳng lẽ cuộc sống vinh hoa phú quý của một bạt tai của đ.á.n.h bay mất ?

Nghĩ đến đây, túm lấy Bùi Ngưỡng, ghé sát kỹ mặt .

Một làn hương thơm dịu nhẹ ập đến.

Đầu óc Bùi Ngưỡng bỗng chốc đình trệ, vành tai đỏ bừng lên như lửa đốt.

Cậu trừng mắt : "Cô dám đ.á.n.h ... Thơm quá."

Hai chữ nhỏ, nhưng vẫn thấy : "?"

Thằng bé đ.á.n.h cho ngốc luôn ?

Dòng bình luận thi lướt qua.

【Ha ha ha ha, nhân vật phản diện lỡ miệng tiếng lòng kìa!】

【Chị gái dạy dỗ cũng trò đấy chứ.】

【Có ai hiểu uy lực của gương mặt chán đời ! Làm cho nhóc phản diện ngây luôn.】

Nhìn thấy dòng bình luận, im lặng một chút.

Lúc , khác luôn thấy trưng bộ mặt hình sự, cứ tưởng tâm trạng tệ đến mức hủy diệt cả thế giới .

thực lòng đang tĩnh lặng như mặt hồ .

Tay vẫn còn đặt mặt .

Bùi Ngưỡng chậm chạp phản ứng , lùi về một bước, cảnh giác ôm lấy bên mặt còn .

Tôi bật , vấn đề chính: "Đêm hôm khuya khoắt tìm việc gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/minh-nhan/chuong-3.html.]

Lời thốt .

Tôi mới chợt nhận , lẽ định đặc biệt đến đây để hù dọa ?

Ý nghĩ đó mới nảy , thấy thiếu niên đỏ bừng mặt, rặn một câu: "Tôi... nhầm phòng!"

Phòng của và phòng của cách khá xa đấy.

Có lẽ cũng thấy lý do lọt tai cho lắm, Bùi Ngưỡng vội vàng chuồn lẹ.

giữ .

Cậu đầu , đáy mắt chút chột , nhưng vẫn cố làm vẻ hung dữ hét lên: "Cô làm cái gì đấy? Tôi cho cô , ý định hù dọa cô nhé..."

Nhìn cái miệng nhỏ nhắn cứ liến thoắng ngừng, bỗng thấy buồn lạ lùng, cũng chẳng buồn vạch trần : "Ừ ừ, ."

Thấy tin lời, Bùi Ngưỡng khựng một chút. Lúc khỏi cửa, lẽ do cam tâm nên chân trái vấp chân suýt thì ngã nhào.

Cố gắng bám cửa để vững, khựng một nhịp, nhắm tịt mắt gầm lên: "Cô đừng tưởng thế là xong nhé, dù thì vẫn ghét cô!"

Tôi cái biểu cảm nhắm mắt mạnh miệng của : "..."

Phải là, lực đe dọa gần như bằng .

Thằng nhóc , hình như chút ngạo kiều thì .

Bùi Ngưỡng – kẻ tự cho là thắng một ván – ngoài từ sáng sớm ngày hôm .

Mẹ thì bận tâm lắm, gắp một chiếc bánh bao áp chảo bát : "Nhan Nhan, ăn nhiều một chút con."

Tôi bữa sáng bàn, suy nghĩ một chút ngẩng đầu hỏi dì giúp việc: "Dì Trương ơi, Bùi Ngưỡng ăn dì?"

"Thiếu gia ăn cháu."

Thấy hỏi thăm Bùi Ngưỡng, dì Trương liếc một cái, khi trả lời xong còn thêm một câu: "Sáng nay thiếu gia ngoài chơi với bạn ."

Nghe , gật đầu gì thêm, lẳng lặng gặm bánh bao.

Lớp vỏ của bánh bao áp chảo giòn, c.ắ.n một miếng là hương thịt thơm phức tỏa .

Ngon bá cháy luôn!

Thế là bình thản đ.á.n.h chén sạch sáu cái.

Ăn sáng xong, cũng bắt đầu làm việc của .

Dạo đang bận rộn mở cửa hàng hoa, bảo mở một tiệm hoa thì coi như cũng cái nghề đảm bảo.

Tôi đương nhiên là ủng hộ hết .

Sau khi , căn nhà bỗng trở nên trống trải hẳn.

Tôi cũng thấy cô đơn, về phòng ôn tập.

Có ai hiểu cái cảm giác bất lực khi thời cấp ba để thi đại học nữa !

Tôi đắm đống đề thi, làm bài đến mức quên cả đất trời.

Thời gian một ngày trôi qua nhanh chóng, sắc trời ngoài cửa sổ dần tối .

Tôi đặt bút xuống, cầm điện thoại lên xem.

Đã sáu giờ rưỡi !

Mùa đông về đêm nhiệt độ giảm mạnh.

Tôi xoa xoa mấy đầu ngón tay bắt đầu tê cứng, cảm thấy đói bụng nên dậy ngoài.

Trong phòng khách, dì giúp việc chuẩn cơm xong.

Mẹ nhắn tin cho từ , tối nay sẽ về muộn nên ăn cơm nhà, bảo cứ ăn .

Tôi chắc chắn Bùi Ngưỡng sẽ ăn cùng , đang định cầm đũa thì thấy dì Trương cứ qua đầy vẻ sốt ruột.

"Dì Trương, chuyện gì thế dì?"

Nghe thấy tiếng , dì Trương đầu , mắt lộ vẻ lo lắng: "Tầm mà thiếu gia vẫn về, lẽ bỏ nhà chứ?"

Tôi: "!"

Không thể nào chứ?

Bất chợt nhớ lời đe dọa tối qua của , mí mắt giật liên hồi.

Giữa lúc đang suy nghĩ lung tung, dòng bình luận lướt qua mắt.

【Đến đến , nhân vật phản diện sắp gặp nữ chính !】

【Hazzi, bạn của phản diện lỡ tay làm vỡ kính nhà đổ hết tội lên đầu nó, khiến nó nhà đó cầm gậy đuổi đánh, cuối cùng ngã tóm , đ.á.n.h cho què chân luôn...】

【Yên tâm , mấy đứa nhân vật phụ chắc chắn sẽ phản diện trả thù t.h.ả.m khốc lắm. Chỉ tiếc là nữ chính phát hiện quá muộn, vết thương ở chân để di chứng, cứ thọt.】

Nhìn rõ nội dung bình luận, đồng t.ử khẽ co rụt .

Bùi Ngưỡng ngoài cái tội khẩu xà thì thực tế hề gây tổn thương thực sự nào cho .

Loading...