Mẹ tôi nói tự tôn của tôi không đáng tiền - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:10:32
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện ở trường giống như một quả bom, nổ khiến ai ai cũng .

 

Từ đó suy sụp , trốn ở nhà dám gặp ai.

 

Đây cũng chính là nguyên nhân chính khiến thi đỗ trường đại học lý tưởng.

 

Dòng suy nghĩ kéo về thực tại.

 

Mẹ tưởng rằng nắm thóp .

 

"Chỉ cần tao mày là tự nguyện ngủ với khác, sẽ tin ngay!"

 

Tôi bộ dạng nắm chắc phần thắng đó của bà mà mỉm .

 

Người khác đương nhiên sẽ tin .

 

Giống như năm đó .

 

Ai thể ngờ một làm thể vu khống con gái như thế chứ?

 

năm mười tám tuổi thì sợ hãi.

 

Còn năm hai mươi tám tuổi còn sợ nữa .

 

Tôi xua xua tay.

 

"Vậy thì ."

 

"Con còn định đến cơ quan con quấy rối nữa, cứ mà quấy."

 

"Từ khoảnh khắc con còn yêu nữa, con chuẩn sẵn tâm lý cần mặt mũi !"

 

Có những chuyện, trải qua đầu sẽ thấy sợ hãi và bất lực nhưng trải qua nhiều , thấy nó cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Tôi xong, trong mắt từ phẫn nộ, kinh ngạc đến thể tin nổi, cuối cùng là tràn đầy vẻ luống cuống.

 

Vừa bạn trai và dì Lưu về.

 

Họ thấy thì hỏi chuyện gì.

 

Tôi : "Mẹ con định đến với là năm mười tám tuổi con ngủ với khác, tin ?"

 

Dứt lời, bạn trai và dì Lưu đều lộ vẻ đau lòng, cả hai cùng ôm chặt lấy .

 

"Không tin."

 

"Con ngoan, chuyện cũ đều qua cả ."

 

"Chúng về phía , đừng ngoảnh đầu !"

 

Cánh cửa dùng sức đóng sầm .

 

Khoảnh khắc cánh cửa khép , thấy khóe mắt ướt.

 

Đã qua mấy ngày, bà đến cơ quan quấy phá.

 

Ban đầu cứ ngỡ bà chịu dừng .

 

ngờ bà hành hạ thì bắt đầu sang hành hạ chính .

 

Mùa đông ở miền Nam ẩm ướt và lạnh giá, bên ngoài đang mưa phùn lất phất.

 

Gió thổi một cái là cái lạnh thấu xương.

 

Mẹ chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh quỳ lầu nhà .

 

Bà cất tiếng gào thét hết đến khác.

 

“Mẹ đến để xin con !”

 

“Những chuyện ngày xưa xảy , con làm đây?!”

 

“Mẹ quỳ trả cho con là chứ gì?!”

 

“Mẹ sinh con, nuôi con khôn lớn, dễ dàng lắm ?”

 

“Giờ con lớn , lông cánh đầy đủ nên định mặc kệ luôn đúng ?”

 

“...”

 

Bà lặp lặp những lời đó nhiều nhưng thấy vẫn xuất hiện thì gào lên: “Được! Con thèm mặt , sẽ quỳ c.h.ế.t ở đây luôn!”

 

“Mẹ làm , hôm nay con mà đây thì c.h.ế.t ở chỗ cho con xem!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/me-toi-noi-tu-ton-cua-toi-khong-dang-tien/chuong-8.html.]

 

Tôi cũng đang sốt ruột.

 

Tôi cũng sợ bà thật sự c.h.ế.t ở lầu thì sẽ làm ảnh hưởng đến giá nhà của nhưng thật sự mặt bởi vì khi nhân viên quản lý tòa nhà gửi video đến, cùng chồng mới cưới tuần trăng mật ở Maldives .

 

Nhìn qua màn hình, cuống hết cả lên.

 

Tôi thật sự sợ bà mệnh hệ gì, giá nhà sẽ giảm một nửa mất!

 

thì để tránh xa bà, chúng mới treo biển bán nhà xong, định sẽ mua một căn khác ở nơi mà bà bao giờ tìm thấy.

 

Sau khi suy nghĩ một hồi, gọi video cho nhân viên quản lý, nhờ đưa điện thoại cho .

 

Nhìn thấy trong màn hình, run rẩy cất giọng lóc hỏi: “Con ở nhà ?”

 

“Con ! Tại cho !”

 

Đến nước .

 

Dù cho đang quỳ đất thì bà vẫn giữ cái thói quen chất vấn như .

 

Ban đầu định chuyện t.ử tế với bà , bảo bà về nhà .

 

bà căn bản cho cơ hội để mở lời.

 

“Thẩm Tri An, con mau về đây cho !”

 

“Hôm nay con mà về, sẽ quỳ c.h.ế.t ở cửa nhà con!”

 

Thôi.

 

Hết cách .

 

Tôi bực một câu: “Mẹ thích quỳ thì cứ quỳ !”

 

“Mẹ c.h.ế.t tự nhiên con sẽ về!”

 

Dẫu đó là lời lẫy trong lúc tức giận nhưng thật sự thể về .

 

Tôi sẽ bao giờ vì bà mà từ bỏ cuộc đời thêm một nào nữa!

 

Bà quỳ lầu nhà suốt một ngày một đêm đúng bằng thời gian năm xưa bà bắt quỳ chỉ vì 8 tệ.

 

Cuối cùng, bà chịu nổi nữa mà ngất .

 

Tôi làm thủ tục nhập viện và đóng viện phí từ xa cho bà.

 

Nghe , câu đầu tiên bà hỏi khi tỉnh là tìm .

 

Khi hề xuất hiện thì bà bắt đầu lăng mạ và nguyền rủa .

 

Bà gọi cho hàng tá cuộc điện thoại, gửi vô video và hàng ngàn tin nhắn thoại dài 60 giây.

 

Thấy bà làm phiền đến kỳ nghỉ trăng mật của , cho bà danh sách đen hết.

 

Sau khi trở về, nghỉ việc, bán nhà và rời xa nơi đó.

 

Mẹ thông qua nhiều để liên lạc, bắt về.

 

Từ đầu đến cuối, từng liên lạc với bà.

 

Thực sự những liên quan làm phiền đến phát bực, tuyên bố: “Mọi cứ bảo bà kiện , tòa án phán mỗi tháng gửi cho bà bao nhiêu tiền thì sẽ gửi bấy nhiêu.”

 

“Còn , bất kể là tiền bạc tình thương thì đều tuyệt đối !”

 

Cứ thế, nhiều năm trôi qua.

 

Sau khi sinh con gái và trở thành một .

 

Trong lúc trao tình yêu cho con, càng thấy xót xa cho chính lúc nhỏ hơn.

 

qua bao nhiêu năm, mỗi khi nhớ , vẫn kìm nước mắt.

 

Có những chuyện, thời gian trôi thể xóa nhòa tất cả.

 

mà, cả.

 

Tôi sẽ tự cứu rỗi bản hàng ngàn hàng vạn .

 

Giờ đây cũng là một .

 

Tôi sẽ cởi bỏ “chiếc áo bông sũng nước” , trút bỏ gánh nặng để vững bước để nỗ lực thành vai trò !

 

Loading...