Mẹ tôi nói tự tôn của tôi không đáng tiền - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:09:46
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là năm 8 tuổi, vì ăn cơm làm rơi hạt cơm, bà tiện tay hắt bát canh nóng hổi gây bỏng.

 

Lúc đó đau đến mức gần như ngất , mà bà vẫn còn mắng là đồ vô dụng, mắng là loại làm bộ làm tịch.

 

Tôi run rẩy giọng , đầu tiên mặt nhiều như kể những chuyện ẩn những vết sẹo đó.

 

"Còn chiếc vòng tay, chắc quên , con từng mua cho một chiếc!"

 

Năm mười tám tuổi, dùng tiền lương làm thêm để mua cho bà một chiếc vòng bạc.

 

" lúc đó gì?"

 

"Mẹ tiền con kiếm là loại bẩn thỉu đập gãy nó ngay mặt con!"

 

Nói đến đây, bạn trai nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y .

 

Bên cũng phát tiếng sụt sùi.

 

Chỉ duy nhất ruột của .

 

Đến nước vẫn thấy sai dù chỉ một chút.

 

Bà nắm chặt nắm đấm, vung một cú mặt .

 

"Thẩm Tri An, tao là mày! Mày là do tao đẻ ! Mày đối xử với tao như thế!"

 

Nắm đ.ấ.m rơi xuống, cảm thấy đau bao nhiêu, trái một cảm giác giải thoát cực kỳ sướng rẫy.

 

Tôi mỉm .

 

Ra hiệu cho bạn trai xin tất cả quan khách.

 

Sau đó khoác tay dì Lưu xoay rời .

 

Phía truyền đến những tiếng c.h.ử.i rủa rít lên đầy điên cuồng.

 

, ngoảnh đầu .

 

Cuối cùng bỏ lưng kẻ hết đến khác kéo xuống vực thẳm.

 

Cho dù đó bà quỳ lạy một ngày một đêm, cũng thèm thêm lấy một cái.

 

Tôi chặn liên lạc với chuyển căn nhà cưới mà dì Lưu mua cho chúng .

 

Ngày đầu tiên dọn .

 

Trong căn nhà mà sổ đỏ tên , chân trần chạy tới chạy lui, nhảy nhót ghế sofa.

 

Khi rửa tay, làm nước b.ắ.n tung tóe khắp nhà vệ sinh.

 

Giày tiện tay vứt ở cửa chứ xếp gọn .

 

Tôi làm hết tất cả những việc mà lúc nhỏ làm sẽ mắng đánh.

 

Tôi bạn trai đang ở bên cạnh thì .

 

Tôi đang dốc sức bù đắp cho chính thời thơ ấu nhưng những cảm giác an từng thiếu hụt, những kỳ vọng thỏa mãn đó.

 

Dường như mãi mãi bao giờ tìm nữa.

 

Tôi cứ ngỡ chặn bà thì bà sẽ làm phiền nữa.

 

ngờ chỉ vài ngày tìm đến tận cửa.

 

Tay bà cầm cuốn sổ tiết kiệm và sổ đỏ của bà.

 

Vừa mở miệng là đe dọa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/me-toi-noi-tu-ton-cua-toi-khong-dang-tien/chuong-7.html.]

 

"Rốt cuộc là ai cho mày lá gan để mày dám đối xử với tao như ? Mày tưởng tao chỉ mỗi đứa con gái là mày thôi ?"

 

"Tao tiền nhà, chỉ cần tao mở lời là đầy tranh đến làm con gái tao!"

 

"Mày làm tao mất sạch mặt mũi, mày bày tiệc quỳ xuống xin tao thì tao tuyệt đối tha thứ cho mày! Những thứ tao sẽ đem cho khác hết!"

 

"Được thôi." Tôi thản nhiên đáp bà: "Mẹ cho ai thì cho!"

 

Những thứ căn bản đe dọa .

 

Tôi đóng cửa .

 

bà dùng chân chặn cửa.

 

Tiếp đó, bà gằn từng chữ một nguyền rủa : "Mày tưởng mày ở nhà thì họ sẽ che chở cho mày cả đời ?"

 

"Mày sớm muộn gì cũng sai bảo như một con chó! Cái loại thối nát như mày sớm muộn gì cũng vứt bỏ!"

 

"Mày là do tao đẻ , tao mày thể hạnh phúc thì cả đời mày cũng đừng hòng hạnh phúc!"

 

"Đời tao hạnh phúc, mày cũng đừng hòng hạnh phúc!"

 

"..."

 

Mồm bà mấp máy, nước bọt văng tung tóe.

 

Bà nhằm mà mắng hết những lời khó và độc địa nhất thế gian.

 

Tôi lạnh lùng bà, còn cảm giác tim đập nhanh lạnh toát như nữa mà chỉ cảm thấy phiền phức, cực kỳ phiền phức!

 

Bà thấy vẫn biểu cảm gì thì thở hổn hển hừ lạnh một tiếng.

 

"Được, mày mặt dày đúng ?"

 

"Vậy thì tao sẽ đem chuyện mày năm mười tám tuổi ngủ với đàn ông kể cho cả nhà bạn trai mày !"

 

Hơi thở nghẹn .

 

Ký ức c.h.ế.t ùa về.

 

Một ngày nọ đường học về năm lớp 12, một gã lang thang say rượu kéo trong ngõ hẻm.

 

May mắn ngang qua, mới thể thoát .

 

Ngày hôm đó, vô cùng kinh hãi chạy về nhà.

 

Mặt xanh mét, run rẩy kể với bà chuyện .

 

Ai ngờ, lườm một cái, hừ nhẹ: "Sao thấy nó kéo khác?"

 

"Mày thời gian lóc ở đây thì thà mà tự kiểm điểm bản !"

 

Bà liếc đang mặc bộ đồng hồ học sinh kín cổng cao tường : "Chắc chắn là do hôm nay mày lả lướt quá chứ gì!"

 

Vô lý hơn nữa là bà còn cầm chổi quất chân đ.á.n.h : "Hôm nay tao dạy cho mày cách hẳn hoi!"

 

Bà đ.á.n.h đến mức hai chân đầy những vết thương rướm máu.

 

Sau mới , hôm đó bà  tức giận ở trong xưởng và bà trút hết cơn giận đó lên đầu .

 

Cơn giận của bà do gây nhưng bà khiến khổ càng thêm khổ.

 

Ngày hôm học, cô giáo phát hiện chân vết thương nên báo cảnh sát.

 

Bà xông đến trường, rằng đó là do kéo ngõ hẻm làm nhục mà thành.

 

Lúc đó tài nào ngờ , tung tin đồn nhảm về chính là ruột của !

Loading...