Mẹ tôi nói tự tôn của tôi không đáng tiền - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:05:35
Lượt xem: 27
"Hơn nữa, tất cả đều là tại mày tự chuốc lấy!"
"Đề thi thang điểm 120 mà mày chỉ thi 115, mà còn mặt mũi hỏi xin tao 8 tệ?"
"Cái loại như mày cũng xứng chuyện tự tôn ?"
Dù sự việc trôi qua hơn mười năm.
Dù bà đóng vai hiền mặt suốt bao nhiêu năm nay nhưng hễ nhắc đến, bà vẫn hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cái vẻ cay nghiệt giấu kín bao năm bỗng chốc lộ còn sót chút gì.
Bà : "Tao bắt mày lột sạch đồ quỳ ngoài cửa là lắm ! Mày tư cách gì mà bàn chuyện tự tôn với tao!"
"Nếu mày thực sự hiểu tự tôn là gì thì học cái trường đại học rách nát đó, tìm một công việc tầm thường, mỗi tháng lãnh mấy đồng lương hèn mọn, khiến tao chẳng ngẩng đầu lên nổi mặt họ hàng!"
Bà càng mắng càng lớn tiếng, hận thể khiến tất cả đường đều dừng xem trò của .
đó, rõ ràng chúng vẫn còn vẻ hiền con thảo, tay trong tay dạo phố vui vẻ.
Thậm chí, còn lén mua cho bà chiếc vòng tay vàng mà bà nhắc nhắc từ lâu.
Định bụng vài ngày nữa đến sinh nhật sẽ tặng bà một sự bất ngờ để bà vui lòng.
Mọi sự đổi chỉ vì…
Bà thấy quỳ xin 8 tệ ăn cơm bên lề đường sốt sắng đem tiền cho mà chẳng qua chỉ nhỏ giọng nhắc nhở một câu đó là lừa đảo, bảo bà đừng mắc mưu.
Bà đột nhiên hất tay , nhíu mày hỏi: "Mày coi tao là con ngốc đúng ?"
"Người ăn mặc sạch sẽ thế , thể bán rẻ tự tôn vì 8 tệ ?"
Nghe , chẳng hiểu thế .
Tôi nhớ năm đó cũng vì 8 tệ, bà bắt quỳ suốt một ngày một đêm!
Tôi còn nhớ vì cần 8 tệ đó nữa nhưng cảm giác nhục nhã cả đời bao giờ quên!
Bà cứ thế cầm gậy, ngân nga hát ghế sofa chằm chằm .
Chỉ cần cử động một chút thì bà sẽ vung gậy đ.á.n.h tới.
Bà bắt quỳ ròng rã một ngày một đêm, cho ăn uống, cũng cho vệ sinh.
Và vì nhịn nổi, tiểu sàn...
Bà lệnh cho cởi hết quần áo, lau sạch sàn nhà.
Dù là hơn mười năm , hôm nay nhớ , vẫn thấy đau lòng và hổ thẹn.
bà bồi thêm một câu: "Mày tưởng ai cũng giống mày, vì mấy đồng bạc mà ngay cả cái mặt cũng cần ?"
Tôi thì sững sờ tại chỗ, mặt nóng bừng bừng.
Tôi vô thức đáp một câu: "Hóa vẫn còn nhớ hồi đó vì 8 tệ mà bắt con quỳ một ngày một đêm, thậm chí khi con nhịn tiểu sàn còn đ.á.n.h con một trận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/me-toi-noi-tu-ton-cua-toi-khong-dang-tien/chuong-1.html.]
"Vậy lúc đó nghĩ tự tôn của con là tự tôn ?"
ai ngờ, câu của ngay lập tức chọc giận bà.
Bà thốt : "Mày cái tự tôn ch.ó c.h.ế.t gì!"
Câu khiến ngẩn ngơ như về thời thơ ấu.
Lỗ chân lông dựng cả lên.
bà mắng rút tờ 100 tệ.
Chớp mắt một cái đổi sang vẻ hiền hậu đầy lòng nhân ái.
Bà xổm xuống nhét tiền tay với đó những lời mà hồi nhỏ vô ao ước .
Bà : "Con ơi, cầm lấy! Đi ăn bữa gì ngon nhé! Cô tin con kẻ lừa đảo!"
khi ngẩng đầu , đôi mắt bà đỏ ngầu đầy thù hận.
Rõ ràng mới là thiết nhất của bà, mà ác ý bà dành cho lớn hơn bất kỳ ai.
Bà thậm chí rõ lời nào sẽ làm tổn thương sâu sắc nhất.
Bà chằm chằm , gằn từng chữ: "Không giống như cái loại lòng lang thú nhà mày! Biết thế hồi đó tao lời bà nội mày, dìm c.h.ế.t mày trong hủ nước tiểu cho !"
"Tao nuôi mày ích gì? Cái thứ ích kỷ như mày cái gì cũng chẳng bao giờ nghĩ đến tao! Tao chỉ xuyên về bóp c.h.ế.t mày!"
Cả run lên, mắt bắt đầu cay xè, cảm thấy uất ức đến cực điểm.
Sao nghĩ đến bà chứ?
Tôi làm vất vả lắm mới dành dụm mấy chục triệu, chỉ vì bà cứ càm ràm khác vòng vàng mà bà nên c.ắ.n răng mua cho bà!
Tuy kịp tặng nhưng trong lòng luôn bà.
Tôi chuẩn bất ngờ cho bà thì bà bảo hận thể bóp c.h.ế.t ngay từ đầu!
Sau khi lớn lên, từng nghĩ đến chuyện thoát khỏi gia đình nguyên sinh .
kể từ khi nghiệp làm, bà đột nhiên biến thành một con khác.
Bà thu vẻ hống hách, chuyện gì cũng đả kích sỉ nhục .
Bà bắt đầu hỏi han ân cần, bắt đầu nhớ những món thích ăn.
Trước đây Tết chẳng bao giờ cho tiền lì xì nhưng giờ đây lễ Tết sinh nhật bà đều gửi cho một bao lì xì.
Thậm chí bà còn mua cho những thứ mà hồi nhỏ cực kỳ ao ước.
Dù những thứ đó chẳng còn cần nữa, bà vẫn mua hết món đến món khác mang đặt trong phòng .
Thỉnh thoảng nhắc chuyện cũ, bà cũng lóc t.h.ả.m thiết rằng cũng là đầu làm , làm mong bao dung và thấu hiểu.