Vừa bước khỏi cổng, đằng vang lên tiếng chân chạy “bạch bạch”.
“Tiểu Vũ! Chờ con với!” Tiểu Dương ôm mông, khập khiễng đuổi theo, nãy còn đau đến nhe răng trợn mắt mà giờ như chuyện gì.
Tiểu Lộ cũng bước đôi chân ngắn củn, lảo đảo theo phía .
Khả năng phục hồi của đứa trẻ đúng là đáng kinh ngạc!
Đến nhà thím Lưu, thím thấy thì ngẩn một lúc, mừng rỡ nắm lấy tay : “Tiểu Vũ? Cháu đây là……” Thím từ xuống , ánh mắt đầy vẻ quan tâm và dò hỏi.
Tôi , mang theo chút nhẹ nhõm và ơn: “Thím Lưu, cháu khỏi , đầu óc… phục hồi ạ.”
“Ôi trời! Ông trời mắt mà!” Vành mắt thím Lưu đỏ hoe ngay lập tức, thím ôm chầm lấy lòng, bàn tay thô ráp vỗ vỗ lưng , giọng nghẹn ngào.
“Khỏi là ! Khỏi là ! Cháu , thằng Tần Vũ …… Ôi, hai đứa cháu đây như thế, thím mà thắt cả lòng!”
Thím quẹt nước mắt, kéo xuống, chân thành bảo: “Tiểu Vũ , đầu óc cháu tỉnh táo thì đừng mấy mụ đàn bà rỗi trong làng nhé!
Thằng Tần Vũ nó…… là đứa trẻ ! Chỉ là mệnh khổ, từ nhỏ cha , sống cảnh mồ côi!
Nó mà hung dữ một chút, cứng rắn lên thì bắt nạt c.h.ế.t từ lâu !
Những năm qua, một nó chống chọi nuôi cái nhà , dễ dàng gì ……”
Lời thím Lưu như một chiếc búa nhỏ, gõ nhẹ trái tim .
Hóa sự hung dữ đằng vẻ im lặng của là vết sẹo khắc sâu từ những năm tháng phiêu bạt thuở nhỏ ?
Là để giữ lấy một chỗ trong cái làng đầy rẫy những điều tiếng phức tạp ?
Sự sợ hãi và xa cách mờ nhạt đây dường như sự thấu hiểu muộn màng gột rửa ít, sâu trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa dìu dịu.
Tôi nén cảm xúc đang trào dâng, lấy mảnh vải hoa và đồ mang theo : “Thím Lưu, cháu định may cho nhà mấy bộ quần áo, mượn cái máy khâu nhà thím dùng một chút ạ.”
Nói đưa trứng gà và đường đỏ qua, “Cái thím cho cu Đá tẩm bổ nhé.”
“Ơ ! Cháu làm cái gì thế !” Thím Lưu vội vàng từ chối, giả vờ giận dỗi, “Dùng cái máy khâu mà còn mang đồ sang ? Cháu làm thế là coi thường thím Lưu .”
Tôi kiên quyết ấn đồ tay thím: “Thím Lưu, thím đừng từ chối nữa. Trước đây Tần Vũ nhà, con cháu làm phiền thím chăm sóc suốt, nếu thím thường xuyên cho bát cơm nóng thì ba con cháu……”
Nghĩ đến những ngày tháng u mê và túng quẫn đó, giọng khàn , “Chút đồ thật sự đáng là bao ạ. Thím thương cu Đá nhất, thím cứ coi như đây là chút tấm lòng của làm dì như cháu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-14.html.]
Nhắc đến đứa cháu nội bảo bối, nụ mặt thím Lưu càng sâu hơn, cuối cùng thím từ chối nữa, trìu mến vỗ một cái: “Cái con bé ! Được , thím Lưu mặt dày nhận lấy ! Máy khâu ở trong buồng , , cứ tự nhiên mà dùng!”
Tôi cảm ơn thím dẫn Tiểu Dương, Tiểu Lộ buồng trong.
Tôi đo đạc kích thước cẩn thận cắt vải.
Cho Tần Vũ, may một chiếc áo khoác dài tay màu xanh thẫm, chững chạc khó bẩn;
Cho , dùng mảnh vải hoa xanh may một chiếc áo vạt chéo vặn;
Cho Tiểu Dương và Tiểu Lộ…… đặc biệt chọn loại vải màu sắc tươi sáng, in hình mấy con vịt nhỏ sinh động, Tiểu Dương là nền xanh biển, Tiểu Lộ là nền màu hồng.
Thằng ranh Tiểu Dương cứ tò mò quanh quẩn bên , lúc thấy xấp vải “vịt nhỏ” của , khuôn mặt nhỏ lập tức xị xuống, lông mày nhíu chặt : “Tiểu Vũ! Con lấy cái !”
Nó chỉ mảnh vải, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang thảo luận chuyện đại sự sinh tử.
“Con đường đường là một đấng nam nhi! Sao thể mặc cái thứ quần áo của đám đàn bà con gái thế ! Xấu c.h.ế.t !”
Tôi và thím Lưu những lời lẽ già dặn, dùng từ gây sốc của nó làm cho sặc sụa.
Thím Lưu đến chảy cả nước mắt: “Ôi trời đất ơi, cái thằng quỷ nhỏ , cháu học mấy cái từ ở thế?”
“Đừng nghịch!” Tôi nhịn , túm lấy thằng bé đang định bỏ chạy, tay chân lanh lẹ tròng chiếc áo nhỏ may xong nó.
Tiểu Dương như con cá mắc cạn vùng vẫy trong lòng : “Không! Tiểu Vũ thả con ! Xấu hổ c.h.ế.t !” Tiếc là chút sức mọn của nó thấm tháp gì so với .
Quần áo mặc vặn vô cùng. Trên nền xanh nhạt là mấy con vịt nhỏ trông ngộ nghĩnh, tôn lên khuôn mặt nhỏ trắng hồng của nó.
Tiểu Dương như cà tím gặp sương muối, cả xìu xuống, cái đầu nhỏ gục xuống, cái miệng nhỏ trễ đến mức thể treo cả bình dầu.
Tiểu Lộ thì thích chiếc áo vịt nhỏ màu hồng của , mặc xong còn hớn hở xoay một vòng, cất giọng sữa hỏi: “Tiểu Vũ, ạ?”
“Đẹp! Tiểu Lộ của là xinh nhất!” Tôi khen ngợi.
Tiểu Dương càng u uất hơn, lầm bầm nhỏ xíu: “Đồ con gái……”
“Tần Tiểu Dương!” Tôi lập tức nghiêm mặt, gõ nhẹ trán nó một cái “hạt dẻ”.
“Sau mấy từ khó như thế nữa! Nghe chướng tai lắm! Ai dạy con thế? Còn để thấy nữa là liệu cái m.ô.n.g đấy!”
Thằng ranh ôm trán, “” một tiếng, đôi mắt lớn vẫn tràn đầy vẻ ấm ức và cam lòng.