Bóng tối và mùi hương thuộc về riêng lập tức bao vây lấy .
Sự đau nhức và mệt mỏi còn sót trong cơ thể ập đến như sóng trào.
Anh nhét trong chăn, bản cũng xuống, vươn cánh tay dài ôm chặt lòng.
Lưng dán chặt lồng n.g.ự.c rắn rỏi, nóng rực của , thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim trầm và mạnh mẽ .
Lúc đầu, cảm thấy cứng nhắc và quen chút nào.
lẽ vì vòng tay quá đỗi quen thuộc (dù ký ức của thừa nhận, nhưng cơ thể sớm thành thói quen), cũng lẽ vì lăn lộn suốt nửa đêm nên mệt lả, thần kinh đang căng thẳng dần dần thả lỏng .
Mùi hương là sự pha trộn giữa mùi mồ hôi, mùi t.h.u.ố.c lá và thoang thoảng mùi dầu máy, mà mang đến một cảm giác an tâm khó tả.
Mí mắt ngày càng nặng trĩu, ý thức dần mờ mịt, theo tiếng thở đều đặn của , cũng từ từ chìm giấc mộng ngọt ngào.
……
Cảm giác như mới chợp mắt một lúc, ý thức của đ.á.n.h thức bởi một sự “trống trải” kỳ lạ.
Bên cạnh .
Tôi lơ mơ mở mắt, ngoài cửa sổ trời hửng sáng, hiện lên màu trắng bụng cá.
Tần Vũ ?
Chẳng lẽ dậy muộn ?
Lòng thắt , vội vàng bò dậy, rón rén bước xuống giường lò.
Nhìn qua khe cửa ngoài, hướng nhà bếp dường như ánh sáng, còn thấp thoáng tiếng muôi nồi va chạm khe khẽ.
Tôi đẩy cửa , làn gió sớm trong lành phả mặt.
Quả nhiên, trong bếp đang thắp đèn dầu, bóng dáng cao lớn của Tần Vũ đang lưng về phía , bận rộn bên bếp lò.
Trong nồi tỏa mùi thơm của thức ăn.
“Anh… dậy sớm thế?” Tôi ngại ngùng tới.
Nghe tiếng động, Tần Vũ đầu , trong ánh ban mai lờ mờ, đường nét khuôn mặt nghiêng của trông vẻ dịu dàng hơn.
Thấy là , dường như mấy ngạc nhiên, tùy ý : “Trời còn sớm, cô ngủ thêm lát nữa . Có ở nhà, cần cô nấu cơm .”
Một luồng ấm áp bất ngờ dâng lên trong lòng .
Ở cái làng quanh đây cả chục dặm , đàn bà nào mà thức dậy từ khi trời sáng để cuồng bên bếp núc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-13.html.]
Đàn ông ở nhà chờ ăn cơm dọn sẵn mới là lẽ thường tình.
Kiểu chủ động dậy sớm nấu cơm, còn bảo “ cần cô nấu” như , đúng là chuyện lạ từng .
Sự quan tâm , tuy bao bọc lớp vỏ ngoài lạnh lùng cứng nhắc, nhưng thực sự sưởi ấm trái tim .
“Không , buồn ngủ nữa.” Tôi lắc đầu, đến xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bếp lò.
“Để nhóm lửa cho.” Nói , cầm lấy cái kẹp, định đẩy đống củi đang cháy rực sâu trong bếp.
Ánh lửa nhảy nhót, soi bóng bờ vai rộng và dáng vẻ tập trung xào nấu của .
Ánh sáng ban mai xuyên qua ô cửa sổ dán đầy báo cũ, phủ lên đường nét góc cạnh của một lớp viền vàng dịu nhẹ.
Thức ăn trong nồi đảo qua đảo , phát tiếng “xèo xèo” đầy hấp dẫn.
Thật… thật là phong độ quá…… Tôi nhất thời đến xuất thần, tay cầm kẹp lửa cũng quên cả cử động.
Ngọn lửa trong bếp l.i.ế.m ngoài, suýt chút nữa là bén gấu quần .
“Nhìn cái gì?” Giọng trầm thấp pha chút trêu chọc của vang lên, hề đầu mà như thể đằng mắt .
“Lửa sắp cháy đến chân kìa. Có mỗi việc nhóm lửa mà cũng hậu đậu thế .”
“Á!” Tôi giật bừng tỉnh, luống cuống thọc mạnh kẹp lửa trong, hai má một nữa đỏ bừng lên tự chủ .
Tôi vội cúi đầu, giả vờ chăm chú chằm chằm ngọn lửa đang nhảy múa trong bếp, nhưng trái tim đập loạn xạ như tiếng củi cháy lách tách .
Thằng bé Tiểu Dương lề mề bò từ giường lò xuống, dụi mắt thấy đang bên bàn, cái miệng nhỏ ngạc nhiên há hốc: “Á! Tiểu Vũ! Sao dậy sớm thế?”
Tiểu Lộ cũng dụi mắt, cất giọng ngây thơ: “Tiểu Vũ dậy sớm quá……”
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng vì mới ngủ dậy của hai đứa.
Nhìn bộ dạng của chúng, lòng mềm nhũn , kìm đưa tay xoa xoa cái bụng mỡ mềm mềm của Tiểu Dương, vuốt ve mái tóc tơ của Tiểu Lộ, mỉm mà cố ý sửa cách xưng hô nữa.
Thằng ranh con leo lên ghế, húp vội hai miếng cháo, lông mày nhỏ lập tức nhăn đầy ghét bỏ, lầm bầm với cha nó: “Lão già khú nấu cơm chán c.h.ế.t !” Lời dứt, bàn tay lớn quen thuộc giáng xuống m.ô.n.g nó một cách chính xác.
“Oái!” Tiểu Dương kêu t.h.ả.m một tiếng, ôm lấy cái m.ô.n.g nhỏ mới bớt sưng gặp họa, tủi bẹp xuống cạnh giường lò.
Tiểu Lộ sợ tới mức rụt cổ , vội vàng húp từng ngụm cháo nhỏ.
Tôi xót bất lực, cái thằng bé , cái thói miệng leo đúng là giống hệt cha nó!
Tôi vội lấy t.h.u.ố.c mỡ nhẹ nhàng bôi cho nó, cái thằng nghịch ngợm , đ.á.n.h suốt mà chẳng chừa.
Tần Vũ húp ba ngụm là xong bát cơm, dậy đẩy chiếc xe ba gác cũ trong sân : “Tôi lên trấn, bán ít đồ.” Anh dặn dò ngắn gọn.
“Vâng.” Tôi gật đầu, trong lòng thầm tính toán công việc hôm nay. Thu dọn bát đũa xong, tìm mảnh vải hoa xanh hôm qua, lấy từ trong tủ mấy quả trứng gà tích cóp và một gói đường đỏ quý giá, định bụng sang nhà thím Lưu hàng xóm.