Mẫu Phi Xuyên Không Ôm Hệ Thống, Ta Ở Lại Tranh Sủng Cùng Nữ Quân Hầu - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-21 04:23:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu mang tiếng dơ nhuốc, thiên hạ chê sỉ nhục, Tĩnh An sống đời còn ý nghĩa gì nữa, chi bằng lấy cái c.h.ế.t để tạ tội!"

Thấy nhào tới định lao đầu cây cột Bàn Long tự vẫn, phụ hoàng hốt hoảng vội vã xông cản . Ngài sực nhớ , nơi đây chẳng chốn hậu cung tranh sủng, cũng Ngự thư phòng kín cổng cao tường, mà là đại điện triều đình uy nghiêm.

Vụ việc rành rành chỉ liên đới đến - vị công chúa đang lòng bách tính, mà còn dính líu trực tiếp đến Vệ Lăng Tiêu - vị nhất phẩm quân hầu tay nắm trọng binh. Vô con mắt đang đổ dồn chờ đợi một phán quyết công tâm, chỉ vài ba phụ nhân chốn hậu đình.

Nhìn thái độ cương quyết một sống một c.h.ế.t chịu lùi bước của và Vệ Lăng Tiêu, phụ hoàng dần dà cũng manh nha hiểu sự tình nghiêm trọng.

Ngài cau mày cân nhắc, sắc mặt từ chỗ qua loa chiếu lệ dần chuyển sang đăm chiêu nặng nề. Cơn thịnh nộ của bậc đế vương bùng nổ, ngài gằn giọng chất vấn :

"Tĩnh An! Con thật sự làm lớn chuyện, truy cứu đến cùng ? Dùng quyền uy gây sức ép lên bậc Thái t.ử trữ quân, con đây là điều cấm kỵ đáng c.h.é.m đầu ?!"

Ta trộm nghĩ, giây phút đối mặt với cơn cuồng nộ uy quyền của bậc cửu ngũ chí tôn, Vệ Lăng Tiêu chắc chắn sẽ thấu hiểu sự bất khuất khoan nhượng của .

Ta là vị công chúa tiên phong kể từ triều đại Thái Tổ dám bước khỏi chốn khuê môn, vì bách tính lầm than mà dốc lòng trị quốc an dân.

Mà Vệ Lăng Tiêu cũng , nàng là nữ nguyên soái đầu tiên trong lịch sử triều đại , oai dũng thống lĩnh hàng triệu binh hùng tướng mạnh.

Chúng hiên ngang đỉnh vinh quang cao nhất mà một nữ nhân thể với tới, nếu dẫu mà vẫn thể vươn tay bảo vệ nổi bản , lấy cớ gì để bách tính tâm phục khẩu phục? Lấy gì chứng minh nữ t.ử nắm quyền cũng dư sức giữ vững quốc thái dân an?

Nghĩ , kiên định gật đầu cái rụp, thẳng thắn tấu bẩm: "Phụ hoàng! Tĩnh An mạo phạm, chỉ mong cầu một sự công bằng!"

Trước thái độ cứng rắn tựa bàn thạch của , phụ hoàng đột nhiên ho sặc sụa, hình lảo đảo, thậm chí lảo đảo vững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mau-phi-xuyen-khong-om-he-thong-ta-o-lai-tranh-sung-cung-nu-quan-hau/chuong-15.html.]

Ta bần thần nhớ hình dáng ngài năm ngoái vẫn còn phương cương tráng kiện, chẳng rõ từ bao giờ mái tóc điểm xuyết bạc phơ. Dẫu , kết cục cuối cùng, ngài vẫn chẳng chịu ban cho một sự công bằng đích đáng.

Ngài chỉ giáng chỉ phạt Thái t.ử cấm túc tại Đông Cung để kiểm điểm, cấm tiệt bước chân khỏi cửa cung trong vòng ba tháng trời.

Dẫu chẳng t.h.ả.m hại đến mức vì kẻ nh.ụ.c m.ạ mà hủy hoại cả cuộc đời, nhưng xét theo dã tâm hiểm độc của Thái tử, quả thực mưu toan đẩy chỗ vạn kiếp bất phục, bại danh liệt. Độc ác nhường , chỉ nhận lấy hình phạt xoa dịu nhẹ tựa lông hồng.

Điều nực và chua chát hơn thảy là tất cả bá quan văn võ đều kháo rằng: Vì một vị công chúa mà bắt Thái t.ử diện bích tư quá ba tháng ròng rã, âu cũng là nể mặt mũi lắm !

Cái tết năm , cõi lòng nguội lạnh, chẳng mảy may cảm nhận chút niềm vui sướng nào. Giữa màn pháo hoa rực rỡ sắc màu thắp sáng bầu trời đêm, cuộn tròn tựa hẳn vai mẫu phi, khẽ thở dài thườn thượt một tiếng rõ não nề.

Nàng vỗ về bờ vai đầy trìu mến, giọng đều đều chậm rãi: "Trời trở lạnh , tập đoàn họ Vương cũng đến lúc phá sản thôi." Ta ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, bèn hỏi ý tứ của câu kỳ lạ .

Nàng dịu dàng vuốt ve lọn tóc mai lòa xòa trán , thủ thỉ: "Phụ hoàng con già lẩm cẩm, đầu óc mê cả . Cái bảo tọa cửu ngũ chí tôn , sớm muộn gì cũng nhường cho kẻ minh sáng suốt hơn."

Ta chợt rùng , nhớ đến cái kết cục của cuốn "Nữ Hỗ Lộc Thị Thác Phó Chuyện" mà mẫu phi vẫn thường say sưa kể . Kết cục của bậc kỳ nữ sủng phi , chính là tự tay dâng chén t.h.u.ố.c độc kết liễu sinh mạng của vị hoàng đế từng si mê .

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bàn tay vô thức siết chặt lấy tay mẫu phi. Chắc mẩm vì cái bóp tay quá mạnh của khiến nàng đau, nàng nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay trấn an:

"Con cứ yên tâm. Chẳng chút thực tài hùng tài đại lược như Tần Hoàng, Hán Vũ, mà cứ ôm mộng lớn mở mang bờ cõi, gây cảnh can qua khói lửa khiến sinh linh đồ thán lầm than."

"Bên trong cái lớp vỏ bọc hào nhoáng mục ruỗng, thối nát đến cùng cực . Ông nào đoái hoài gì đến sự sống c.h.ế.t của bách tính dân đen."

Ta c.h.ế.t lặng hồi lâu. Nhìn xoáy đôi mắt sắc lạnh, tĩnh táo đến đáng sợ của mẫu phi, dần dà nới lỏng cái nắm tay.

Khi màn đêm sụp xuống bủa vây hoàng cung, khi hầu hạ mẫu phi yên giấc, lặng lẽ hiên ngắm trời đêm tĩnh mịch, tâm trí ngổn ngang như tơ vò rối bời.

Loading...