Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly & Mạc Hành Viễn - Chương 902: Anh ấy hỏi phúc báo có thể tích cho người khác được không

Cập nhật lúc: 2026-04-29 02:07:25
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Ly ngạc nhiên. Cô tưởng Phạm Miểu thấy thì thôi, vạn ngờ cô còn chủ động đến chào hỏi cô, dường như sợ cô thấy họ .

Tô Ly nhạt: "Đều là tâm huyết của , đến xem một chút."

Phạm Miểu quanh bốn phía: "Tôi thấy nơi cảm giác hơn Bloom."

"Tôi cũng thích nơi hơn." Tô Ly tất cả thứ ở đây, luôn nhớ quãng thời gian . Nơi , thời gian vui vẻ nhất của cô. Bloom tuy hoa lệ hơn một chút, nhưng chung quy vẫn thiếu chút tình .

Phạm Miểu đột nhiên hỏi cô: "Chuyện ở đây hôm nay, cô sẽ với Mạc Hành Viễn chứ?"

Tô Ly sững sờ, lập tức : "Phạm tiểu thư đùa . Đầu tiên và Mạc tổng bất kỳ quan hệ gì, hơn nữa, cô là khách của , thể đem chuyện cô đến quán với khác ."

"Thực , cô cũng cả." Phạm Miểu để ý: "Đều là trưởng thành, ai chơi kiểu nấy là chuyện bình thường."

Tô Ly đưa bất kỳ bình luận nào về câu .

Phạm Miểu cô thật sâu, trở bên cạnh đàn ông . Họ trắng trợn như những cặp tình nhân bình thường, để tâm đến việc bạn trai.

"Cô ý gì?" Thịnh Hàm Châu ở bên cạnh rõ: "Đây là hy vọng chị với Mạc Hành Viễn, hy vọng chị với Mạc Hành Viễn?"

Tô Ly nhún vai, cũng hiểu: "Không . Sao cũng , liên quan đến chúng ."

"Kỳ lạ thật đấy." Thịnh Hàm Châu đôi nam nữ : "Mạc Hành Viễn t.h.ả.m thật, cắm sừng đến mức ."

Thảm ? Có lẽ .

Tô Ly quán quá lâu, cô về nhà. Thịnh Hàm Châu đương nhiên cũng theo. Lúc họ thì Phạm Miểu vẫn .

Suốt dọc đường, Thịnh Hàm Châu đều về Phạm Miểu, cũng về Mạc Hành Viễn. Trong lời đều là sự chế giễu Mạc Hành Viễn, đàn ông ngạo mạn như , kết quả phụ nữ đùa giỡn như thế.

Tô Ly im lặng lái xe, chuyện giữa Phạm Miểu và Mạc Hành Viễn, cô hứng thú, cũng quan tâm.

Về đến nhà, Tô Ly phòng xem An An. An An bây giờ chịu ngủ cùng chị Ly , ngủ say.

Thịnh Hàm Châu tối nay ngủ cùng Tô Ly, cô tự ngủ một phòng. Nằm giường, khi yên tĩnh , Thịnh Hàm Châu cảm thấy cũng khá đáng thương. Cô chẳng cũng giống Mạc Hành Viễn ?

Rõ ràng mới là chính thất, kết quả đẩy rìa. Cô thậm chí còn Sầm Tông và Lâm Hề thể đang sống cùng , nhưng cô chẳng làm gì cả. Biết làm đây? Người là chân ái, cô trở thành kẻ ngang nhiên cướp đoạt tình yêu.

Bây giờ trốn tránh, thì thể thế nào chứ? Cô trở thành kẻ hèn nhát.

Thịnh Hàm Châu thật hận bản , từng tuổi , vẫn thể xử lý một việc. Cô nên trốn. Cô đối mặt với vấn đề, ít nhất cho Sầm Tông đang đùa. Nếu , cô trốn , Sầm Tông chọc tức cô , cô trốn, chẳng cứ mãi hồi kết ?

Ngày hôm .

Thịnh Hàm Châu ăn sáng với Tô Ly: "Chị, em định về ."

Tô Ly : "Không chơi thêm mấy ngày nữa ?"

"Không ạ." Thịnh Hàm Châu Tô Ly: "Em cũng về đối mặt thôi."

Tô Ly khẽ nhướng mày: " ."

Ăn sáng xong, Tô Ly đưa Thịnh Hàm Châu sân bay. Thịnh Phụng Thao buổi sáng cuộc họp nên tiễn cô .

Đến sân bay, Tô Ly dặn dò Thịnh Hàm Châu: "Có chuyện gì thì gọi điện cho bọn chị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-hanh-vien-ovkl/chuong-902-anh-ay-hoi-phuc-bao-co-the-tich-cho-nguoi-khac-duoc-khong.html.]

"Em ." Thịnh Hàm Châu bước lên ôm Tô Ly: "Mọi sống thật nhé."

"Ừ."

Tô Ly theo Thịnh Hàm Châu qua cửa kiểm tra an ninh mới rời .

Thịnh Hàm Châu , Tô Ly trở nên yên tĩnh. Thỉnh thoảng cô cùng chị Ly làm nhiều bánh quy và bánh ngọt, mang đến trại trẻ mồ côi cho các bé ăn.

Trại trẻ mồ côi giờ đây ngày càng hơn, nhưng trẻ em cũng nhiều hơn. Không hiểu tại xã hội vẫn còn những bỏ rơi con cái. Mỗi thấy những đứa trẻ , trong lòng Tô Ly đều buồn. Sức lực của một hạn, những gì cô thể làm cũng chỉ là những việc nhỏ nhặt bình thường .

Viện trưởng cùng cô dạo bước trong khuôn viên, chuyện với cô. Nói gì khác ngoài một hành động của Mạc Hành Viễn, quyên góp tiền cho bọn trẻ, cũng đang giúp liên hệ với một gia đình nhận nuôi trẻ.

"Có một , một cặp vợ chồng hỏi tại tận tâm tận lực giúp đỡ những đứa trẻ như . Cô thế nào ?" Khuôn mặt hiền từ của viện trưởng nở nụ .

Tô Ly lắc đầu.

"Cậu , tích đức hành thiện. Bởi vì, sự tiếc nuối."

Tim Tô Ly đập mạnh một cái. Không cô nghĩ nhiều , luôn cảm thấy lời liên quan đến cô.

Viện trưởng Tô Ly, khẽ thở dài: "Tôi cô và Mạc tổng đều là , cũng là thiện lương. Tôi cũng giữa hai chắc chắn xảy chuyện gì đó."

"Vốn dĩ những chuyện cũng nên để , nhưng mấy năm nay tiếp xúc với Mạc tổng nhiều, nên thực sự là một lương thiện, tâm."

"Có một hỏi , phúc báo mà tích thể báo đáp lên khác . Lúc đó hỏi , là ai ."

"Cậu , là yêu sâu sắc."

Tô Ly trong ba năm cô rời Mạc Hành Viễn rốt cuộc làm những gì, cô cũng từng nghĩ sẽ tìm hiểu. Dù , họ kết thúc .

Nếu trở về gặp , An An thích , tránh , cô định bất kỳ dây dưa gì với nữa. Những quá khứ đó dù , cô đều thể buông bỏ.

Có lẽ thời gian chính là liều t.h.u.ố.c chữa lành cho bản , cũng sẽ khiến rõ và bình tĩnh . Cô bao giờ cảm thấy Mạc Hành Viễn thì cuộc sống khó trôi qua, thể sống nổi.

Cô cũng bao giờ cảm thấy thực sự yêu Mạc Hành Viễn đến mức nào. Chỉ là, lời của viện trưởng rốt cuộc vẫn khiến trái tim vốn rung động vì Mạc Hành Viễn của cô, rung động mạnh một cái.

Bất kể những lời rốt cuộc là để thiện hình tượng của , thực sự tâm như , cô vẫn sẽ vì thế mà rung động.

"Các cô đều là ." Viện trưởng Tô Ly, cảm thán : "Chúng đều hy vọng sẽ đền đáp xứng đáng. Cũng hy vọng các cô , thể cầu ước thấy, toại nguyện mong ."

Tô Ly thu dòng suy nghĩ, chân thành : "Cảm ơn lời chúc phúc của bác."

Hai dạo, đến một gốc cây lớn, họ thấy một đang sửa xích đu ở đó.

"Là Mạc tổng." Viện trưởng dừng , tò mò: "Cũng đến từ lúc nào."

Tô Ly Mạc Hành Viễn xắn tay áo, tay cầm dây thừng, đang quấn ở đó. Mặt trời to, dù là ở bóng cây, làm việc vẫn sẽ đổ mồ hôi.

Viện trưởng với Tô Ly: "Tôi lấy chai nước cho ." Nói liền .

Tô Ly ở đó, Mạc Hành Viễn nghiêm túc buộc xích đu, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng .

Viện trưởng nhanh, bà đưa nước cho Tô Ly: "Cô giúp đưa cho một chút, lúc khách đến, đón tiếp một lát."

Không đợi Tô Ly phản ứng, viện trưởng nhét chai nước tay cô mất. Tô Ly cầm chai nước, viện trưởng vội vàng rời , về phía đàn ông chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm dính lưng .

Loading...