Cha chồng thì độc miệng, chồng thì cầu tiến, con trai thì cầu tiến độc miệng chẳng kém. Nghe xem, đứa con nhà t.ử tế nào đồng ý cho thanh lâu làm việc ?
“Thằng ranh con, nếu mày sống chán thì cứ thẳng, xem bà già đ.á.n.h c.h.ế.t mày !”
“Ái chà chà ——” Kỳ Ngôn ăn một gậy, đau đến nhe răng trợn mắt. “Mẹ, đ.á.n.h con làm gì? Con thật lòng mà. Hồi du lịch bụi suốt, con với ba ngày nào cũng ăn ngon ngủ yên, chỉ lo gặp chuyện gì bất trắc. Tuy ở nhà tự do thoải mái bằng bên ngoài, nhưng lỡ chuyện gì, chúng con còn kịp thời mặt chứ.”
Nghe xong những lời , Diệp Mẫn mới buông gậy xuống, sắc mặt cũng dịu đôi chút. “Hừ! Lần cái miệng còn giữ kẽ thì đừng trách bà già tay ác độc.”
Kiều Hi ở cửa, Kỳ Ngôn với vẻ mặt đầy bất lực. Cái thằng chẳng giống ai mà EQ thấp đến đáng thương. Rõ ràng là lời quan tâm, mà qua miệng nó biến thành cái vị gì .
Đang mải suy nghĩ thì gã sai vặt gác cổng vội vã chạy : “Quận chúa, Quách phu nhân đến ạ.”
“Quách phu nhân nào?” Kiều Hi hỏi.
Gã sai vặt đáp: “Là phu nhân của Hộ Bộ Thượng thư Quách đại nhân ạ.”
Hóa là đẻ của tam thẩm hờ nhà . Kiều Hi nhíu mày, đầy vẻ thắc mắc. Nàng tự nhủ và vị phu nhân chẳng giao tình gì, bà đột ngột đến thăm nhỉ?
Kỳ Ngôn cũng thắc mắc kém: “Bà đến làm gì?”
“Tiểu nhân rõ ạ.” Hạ nhân thật thà đáp.
“Mời bà phòng khách , bộ đồ ngay.” Kiều Hi xong liền phòng một bộ trang phục chỉnh tề, đó kéo tay Diệp Mẫn về phía phòng khách.
Diệp Mẫn vốn chẳng , bà ghét nhất là mấy chuyện xã giao, nhưng chịu nổi sự nài nỉ của Kiều Hi nên đành cùng một chuyến.
...
Tại phòng khách, Quách phu nhân đang ghế, vẻ mặt bất an, tay vân vê chiếc khăn lụa. Thấy Kiều Hi và Diệp Mẫn bước , bà vội vàng dậy hành lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-566-quach-phu-nhan-den-tham.html.]
“Tham kiến Quận chúa...”
Kiều Hi đỡ bà dậy: “Quách phu nhân, ngài mau lên , đều là nhà cả, cần khách sáo ạ.” Tam thẩm hờ dạo biểu hiện , quán xuyến việc trong Kiều phủ đấy. Nếu bà điều như , nàng cũng sẵn lòng nể mặt, tạm coi nhà đẻ của bà là .
“Dạ.” Quách phu nhân định gì đó nhưng vì câu " nhà" của Kiều Hi mà nuốt ngược trong.
Kiều Hi mỉm giới thiệu: “Quách phu nhân, đây là con, bà từ Tây Dương quốc trở về cách đây lâu.”
“Chào Kỳ phu nhân.” Quách phu nhân chào hỏi đơn giản thôi. Bản bà vốn chút chứng sợ xã hội, thiết gì với nhà họ Kỳ nên càng chẳng gì.
Thấy , Kiều Hi càng tò mò về mục đích chuyến viếng thăm , chủ động hỏi: “Quách phu nhân, ngài chuyện gì ?”
“Quận chúa, ...” Quách phu nhân vẻ mặt đầy khó xử. Chồng và con gái bà dặn dặn hàng vạn rằng đắc tội ai thì đắc tội, tuyệt đối đừng đắc tội Kiều Hi. bà thật sự hết cách , đành mặt dày tới đây một chuyến.
“Quách phu nhân, ngài chuyện gì cứ thẳng, ạ.” Kiều Hi dành cho bà một nụ thiện cảm. Dù cũng là bậc trưởng bối, sự tôn trọng tối thiểu vẫn .
Quách phu nhân nắm chặt tay, lấy hết can đảm : “Quận chúa, hôm nay đến tìm ngài là vì chịu sự ủy thác của khác, làm mai cho các trai nhà ngài.” Lo sợ Kiều Hi sẽ nổi giận, bà vội vàng giải thích thêm: “Chuyện lão gia nhà và Trân Trân đều , lén lút đến đây đấy ạ.” Ý tứ rõ ràng là nếu Kiều Hi trút giận thì cứ trút lên một bà, đừng làm ảnh hưởng đến những khác.
“Quách phu nhân, ngài đừng căng thẳng quá.” Nhìn bộ dạng sợ sệt của Quách phu nhân, Kiều Hi thấy dở dở . Làm mai thôi mà, chuyện gì mờ ám mà sợ đến thế.
Diệp Mẫn thì mừng rỡ mặt: “Quách phu nhân, đây là chuyện mà, chúng xuống từ từ .” Bà mời Quách phu nhân xuống, tiếp tục: “Thật chẳng giấu gì ngài, cũng đang phát sầu vì chuyện hôn sự của mấy thằng nhóc nhà đây. Ngài xem, đứa nào đứa nấy cũng lớn tướng mà chẳng chịu thành , làm làm như lo đến bạc cả đầu.”
Quách phu nhân gượng gạo, nên tiếp lời thế nào.
“ Quách phu nhân, ngài định làm mai cho tiểu thư nhà nào thế?” Diệp Mẫn một hồi lâu cuối cùng cũng chủ đề chính. Bà yêu cầu gì khắt khe với con dâu, hiện đại cũng , cổ đại cũng xong, chỉ cần con trai bà thích là bà ý kiến.
Do dự mãi, Quách phu nhân mới run rẩy lên tiếng: “Kỳ phu nhân, Quận chúa, xin thẳng. Hôm qua Ôn lục phu nhân đến tìm , nhờ làm mai cho con gái bà với Kỳ tam công tử. Tôi Kỳ tam công t.ử là tài mạo song , cũng tiểu thư nhà họ Ôn là câm. nhà họ Ôn thừa tướng chống lưng, Hoàng hậu nương nương làm chỗ dựa, thật sự còn cách nào khác, đành mặt dày tới đây một chuyến.”
Nghe xong những lời , nụ môi Diệp Mẫn và Kiều Hi cứng đờ, kinh ngạc đến mức thốt nên lời. Nhà họ Ôn tính toán giỏi thật đấy, định gả một cô con gái câm nhà họ Kỳ ? Không ! Tuyệt đối ! Chưa đến việc Ôn Như Lan khuyết tật, chỉ riêng việc cô là nhà họ Ôn thôi là nhà họ Kỳ đời nào đồng ý cho bước chân cửa .