Cao Lộ vội vàng thu liễm nụ dữ tợn mặt.
“Đùa chút thôi, Chu thái thái coi là thật ?”
Nói xong, cô im lặng một lát, : “Cô làm một giả, nhưng Tô Trạm ngu, thể ?”
Ôn Tình xòe lòng bàn tay, nhạt giọng mở miệng: “Chuyện đơn giản, cho tiếp xúc với giả đó là chứ gì?
Chỉ cho xem qua video, chẳng lẽ còn thiên lý nhãn, thể xuyên qua màn hình để phân biệt thật giả ?”
Cao Lộ đưa tay sờ sờ cằm: “Nếu khăng khăng đòi gặp thật thì ?”
“Chuyện đơn giản, cô cứ với là cô giao Tô Vân tay , bảo cần lo lắng cho sự an của cô .”
Cao Lộ lớn: “Thảo nào năm năm Chu Cố cô lừa thê t.h.ả.m như , phụ nữ như cô, tâm quả nhiên đủ tàn nhẫn, nhưng thích,
Nếu cô là bạn của Tô Vân, lẽ chúng thể kết giao một chút, quá thích những nhân vật tàn nhẫn như cô .”
Ôn Tình khẽ rũ mắt, che giấu sát ý nơi đáy mắt.
“Nói như , Cao tiểu thư đồng ý hợp tác ?”
Cao Lộ nâng ly rượu bàn lên cách chạm cốc.
“Một kế hoạch mỹ như , đương nhiên phối hợp, nhưng cô đảm bảo từ nay về Tô Vân sẽ xuất hiện mặt Tô Trạm nữa chứ?”
Ôn Tình gật đầu: “Tôi bày ván cờ , thì định đưa Tô Vân đến bên cạnh mặc chà đạp nữa.”
Cao Lộ lớn: “Nào, chúc chúng hợp tác vui vẻ.”
Ôn Tình lấy rượu, chạm cốc với cô : “Hợp tác vui vẻ.”
sự hợp tác chỉ là tạm thời, cô sớm muộn gì cũng sẽ lấy mạng ả độc phụ , báo thù cho Vân Vân.
“Ngày mai sẽ giao Tô Vân giả cho cô, đến lúc đó sẽ báo cho cô vị trí tiếp ứng của hai bên.”
“Được.”
Sau khi ngắt máy, Ôn Tình thở phào nhẹ nhõm một .
Thủ phú bên cửa sổ tiến gần, thở dài: “Nếu để Tô Trạm hùa theo em hố , chắc rút s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t mất.”
Ôn Tình liếc một cái, nhẹ nhàng mở miệng: “Anh thể báo tin cho , vẫn còn kịp đấy.”
Chu Cố vươn tay ôm lấy eo cô, ghé sát mặt hôn lên má cô.
“Tô Vân giả c.h.ế.t thoát , là quá nhân từ với , chút đau khổ cũng chịu nổi, thì tính là đàn ông gì chứ?”
“...”
Tô Trạm em như , đúng là xui xẻo tám đời.
Cô lười nhảm với , chuyển chủ đề: “Giúp sắp xếp một nữ vệ sĩ bắt chước,
Để cô hôm nay theo sát Tô Vân cả ngày, học hỏi cử chỉ lời của , ngày mai sẽ dịch dung cho cô đưa đến chỗ Cao Lộ.”
Thủ phú khẽ ừ một tiếng.
Ôn Tình đồng hồ, chuẩn dậy tìm Tô Vân, báo cho cô tiến triển.
Khuỷu chân dùng sức, bụng động tĩnh.
Cô nhanh chóng kéo tay Chu Cố luồn từ vạt áo, để bàn tay to lớn của áp lên bụng cô.
“Vừa nãy cử động .”
Chu Cố nhíu mày.
Nghịch ngợm ?
Đợi nó ngoài xem xử lý nó thế nào.
Ôn Tình thấu tâm tư của , làm bộ định kéo tay .
Thủ phú vội vàng đổi sang khuôn mặt hiền từ, nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô.
“Ngoan nhé, đừng hành hạ Mommy con, đợi ngoài Daddy sẽ cưng chiều con thật .”
Ôn Tình cảm thấy thật đủ đạo đức giả.
Nếu thái độ của đối với Mặc Mặc thế nào, cô suýt nữa tin lời quỷ sứ của .
“Mặc Mặc và Đường Bảo vẫn tên chính thức, đặt tên cho chúng ?”
Chu Cố sửng sốt, đáy mắt xẹt qua một tia sáng rực rỡ, thăm dò hỏi: “Em định để chúng theo họ ?”
Ôn Tình tức .
Con cái theo họ cha thì theo họ ai?
Anh hỏi câu gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-973-that-du-dao-duc-gia.html.]
“Vậy thì theo họ Hoa của Daddy , là theo họ Á Sắt của Mommy cũng , thể làm thành viên của gia tộc Arthur, cũng là phúc phận của chúng.”
Thủ phú cuống lên, vội vàng lên tiếng: “Giống của thể theo họ khác ?”
Ôn Tình ngẩng đầu trừng : “Vậy nãy hỏi cái gì?”
Chu Cố bĩu môi, lẩm bẩm: “Anh đây là đang xác nhận , sợ em giống với nghĩ, tránh tự cho là thông minh chọc em tức giận.”
Ôn Tình hết cách.
Cô với cần cẩn thận từng li từng tí, lo lo mất mặt cô, nhưng cứ .
“Chu Cố, vô lý như .”
“ đúng đúng.” Thủ phú vội vàng dỗ dành, “Em thấu tình đạt lý, lý là , là .”
“...”
Mắt thấy cô giãy giụa định lên, vội vàng vươn tay siết chặt eo cô, tiếp tục :
“Năm năm em đặt xong , Mặc Mặc gọi là Chu Dạ, Đường Bảo gọi là Chu Tuyết, chúng ... đứa con đầu lòng gọi là Chu Du.”
Ôn Tình nhíu mày.
Tâm cảnh năm năm và tâm cảnh bây giờ khác .
Lúc đó cô m.a.n.g t.h.a.i cặp long phượng t.h.a.i trong đêm tuyết, nên thuận tay xuống hai cái tên Chu Dạ, Chu Tuyết .
Chu Dạ thì còn đỡ.
Chu Tuyết quá bình thường ?
Dù cũng là thiếu gia tiểu thư nhà thủ phú, vẫn nên đặt những cái tên nội hàm một chút thì hơn.
Cô suy nghĩ cho tên đàn ông tồi , nào ngờ nhún vai, cho là đúng :
“Chỉ là một danh xưng thôi, cần bận tâm nhiều như , sự tu dưỡng và nội hàm của con thể hiện qua cái tên, mà là dựa phận bối cảnh của họ.”
Hàm ý là: Con cái của đường đường thủ phú, cho dù đặt tên là A Miêu A Cẩu, thì cũng là cao cấp sang trọng đẳng cấp.
Ôn Tình cảm thấy buồn : “Thật sự đổi nữa?”
Thủ phú lắc đầu: “Cứ gọi tên .”
Nói xong, lúng búng bổ sung thêm một câu: “Chỉ cần mang họ Chu là .”
Ôn Tình rõ mồn một, một tát đập móng vuốt đang chạy loạn n.g.ự.c cô làm càn, từ từ dậy khỏi sô pha.
“Tôi xem Tô Vân, đừng quên chuyện dặn, mau làm .”
Thủ phú mềm nhũn tựa sô pha: “Ồ, .”
Ôn Tình thuận tay vớt chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên , bước ngoài.
Đến phòng bệnh cách vách.
Thấy Tô Vân đang ngẩn ngơ cửa sổ, cô rón rén bước tới.
“Sao, hối hận ?”
Tô Vân từ trong cơn hoảng hốt bừng tỉnh, nghiêng đầu cô.
“Cái đó thì , chỉ là đang nghĩ đứa bé Daddy, liệu là một sự nuối tiếc .”
Ôn Tình vỗ vỗ vai cô : “Đừng nghĩ nhiều như , thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng,
, nãy liên lạc với Cao Lộ, cô đồng ý hợp tác với chúng ,
Cậu còn một ngày để suy nghĩ, ngày mai sẽ đưa nữ vệ sĩ dịch dung qua đó,
Trong thời gian nếu đổi ý, chuyện vẫn còn kịp, qua thời gian , thì do quyết định nữa .”
Tô Vân nhắm mắt : “Mình quyết định , sẽ đổi nữa, cứ việc sắp xếp.”
Đã cô sẽ như .
Ôn Tình hiểu tính cách của cô , ở một mức độ nào đó, họ thực sự giống .
Đều là kiểu nghênh nan nhi thượng trong nghịch cảnh, càng giày vò, càng kiên cường.
Cuối cùng mài giũa một cõi lòng sắt đá, rèn luyện bản đến mức đao thương bất nhập.
Cô tin rằng Tô Vân trải qua bao nhiêu sóng gió, bất kể gặp khó khăn gì, cũng thể ngoan cường vượt qua.
Trên đời , còn thứ gì thể đ.á.n.h gục cô nữa.
“Vân Vân, từng nghĩ đến việc tìm cha ruột của ?
Theo , là con cá lọt lưới trong tay bọn bắt cóc, đó lưu lạc đến cô nhi viện,
Có thể lọt mắt xanh của bọn bắt cóc, chứng tỏ gia đình gốc của hề tệ.”