Trong phòng khách.
Tô Trạm ăn mặc chỉnh tề tựa lưng ghế sofa, lạnh lùng đôi nam nữ quần áo xộc xệch mặt đất.
Bởi vì sớm đây là kẻ mạo danh, nên cảm xúc d.a.o động gì lớn.
“Nói , rốt cuộc là chuyện gì?”
Gã thợ làm vườn Đại thiếu gia lên tiếng, liền lăn lê bò toài lao về phía .
Ngay khi cách đầy một mét, vệ sĩ mặc đồ đen tiến lên, tung một cước đá văng gã trở .
“Thành thật trả lời.”
Gã thợ làm vườn ngã sấp mặt như ch.ó gặm bùn, chẳng màng đến những chiếc răng rụng, kích động :
“Tiên sinh tha mạng, trêu chọc Nhị tiểu thư, mà là Nhị tiểu thư chủ động lao lòng , cưỡng bức .”
Tiểu Tả xong, nhanh chóng bò về phía đàn ông ở khu vực ghế sofa.
Lần vệ sĩ mặc đồ đen ngăn cản ả, mặc cho ả nhếch nhác tột cùng giống như một con chó.
Tiểu Tả thấy thuận lợi vượt qua, trong lòng khỏi sinh một tia vui mừng.
Điều nghĩa là Đại thiếu gia manh mối gì, vẫn còn thương xót ả ?
“Tô Trạm, em, thực sự em.”
Người đàn ông khuôn mặt nhợt nhạt của ả, khóe môi nhếch lên một nụ tàn nhẫn.
Hắn từ từ đưa tay bóp lấy cằm ả, gằn từng chữ một: “Dựa cô mà cũng dám gọi thẳng tên ? Đừng tưởng đóng giả thành cô , là thể làm gì thì làm.”
Tiểu Tả bệt đất, ngơ ngác : “Anh, là ý gì?”
Tô Trạm đáp, bóp mặt ả cẩn thận đ.á.n.h giá một lát, khẩy một tiếng.
“ là giống hệt , ngay cả cũng bất kỳ sơ hở nào, chỉ là cô xứng khuôn mặt .”
Nói xong, dùng sức hất mạnh ả xuống đất, lạnh lùng thốt hai chữ với vệ sĩ đang yên lặng bên cạnh: “Lột da.”
Tiểu Tả , sắc mặt lập tức trắng bệch, bắt đầu run rẩy dữ dội.
Ả còn ngụy biện, nhưng khi đối diện với đôi mắt cực kỳ sắc bén của đàn ông, lời đều nghẹn ở cổ họng, một câu cũng thốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-680-lot-da.html.]
Nhìn thấy lộ ánh mắt như , ả liền xong đời .
Nghĩ đến hai chữ lột da mà , sự tuyệt vọng hóa thành nỗi sợ hãi, từng chút từng chút nuốt chửng lấy ả.
Ả nén đau nhào đến chân , đưa tay ôm lấy bắp chân .
“Không, lột da, như sẽ c.h.ế.t mất, sẽ c.h.ế.t mất.”
Tô Trạm thấy ả vẫn đang bắt chước giọng của Tô Vân, ngọn lửa giận dữ bùng lên, nghiến răng thêm hai chữ: “Lột da rút gân.”
Vệ sĩ mặc đồ đen dám chậm trễ, rút con d.a.o Thụy Sĩ bên hông về phía ả.
Tiểu Tả hét lên một tiếng chói tai, cố gắng bò dậy từ đất để bỏ chạy.
Trước đó trong vườn còn mạnh miệng, c.h.ế.t trong tay Tô Trạm cũng mãn nguyện, nhưng khi thực sự đối mặt với cái c.h.ế.t, ả mới phát hiện hèn nhát đến nhường nào.
Ả... sợ c.h.ế.t.
Rất sợ sợ.
“Mẹ cứu con, cứu con.”
Vừa chạy hai bước, ngã nhào xuống đất.
Trơ mắt đối phương cầm d.a.o tiến gần , ả hét lên thê thảm.
Lúc , Mạn quản gia từ bên ngoài xông , chạy vài bước đến mặt Tô Trạm quỳ phịch xuống.
“Đại thiếu gia, con gái nhất thời hồ đồ, trời cao đất dày mà mạo danh Nhị tiểu thư, nay nó trừng phạt , xin ngài tha cho nó một mạng.”
Tô Trạm vắt chéo chân , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm bà .
“Bị trừng phạt? Nó trừng phạt gì ? Bà đến đúng lúc lắm, dọn dẹp môn hộ luôn một thể.”
Nói xong, với vệ sĩ cận: “Đem hai con bọn họ băm vằm ném xuống biển cho cá ăn.”
Lời là uy hiếp, cũng là dọa dẫm, Mạn quản gia hiểu tính tình của , chắc chắn sẽ làm .
Tiểu Tả lúc thực sự dọa cho ngây , đối với đàn ông ghế sofa còn sự ngưỡng mộ và si mê nữa, đó là sự kính sợ và khiếp đảm.
Ả lảo đảo nhào lòng Mạn quản gia, lóc: “Mẹ, con sai , dám nữa, cứu con, cứu con với.”
Mạn quản gia khuôn mặt giống hệt Tô Vân của ả, lờ mờ hiểu tại Đại thiếu gia tức giận đến .
“Đồ ngu xuẩn, còn mau lột lớp da mặt xuống.”