Ôn Tình nghiêng đầu liếc ả.
“Cô nhầm , cô chính là Tô Vân, c.h.ế.t hẳn .”
Tiểu Tả đột nhiên đầu đối mặt với cô, run giọng hỏi: “Cô, cô g.i.ế.c?”
Ôn Tình nhún vai: “Nếu thì , chẳng lẽ cô tự g.i.ế.c ?”
Sự việc xảy quá đột ngột, Tiểu Tả vẫn còn chút kinh hồn bạt vía.
Ả cẩn thận trong hố một nữa, xác định chính là Tô Vân, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.
Mấy năm nay, ả trông mòn con mắt, ngày đêm mong con tiện nhân c.h.ế.t , nhưng vẫn thể như ý.
Bây giờ…
Bây giờ cuối cùng cũng đợi .
Tô Vân c.h.ế.t nghĩa là gì?
Có nghĩa là ả thể thế cô trở thành phụ nữ duy nhất của thiếu gia.
Sau khi hít sâu mấy , cố nén niềm vui trong lòng, ả nhẹ : “Đại sư An Na quả nhiên giữ chữ tín, xem tìm nhầm .”
Ôn Tình khẽ cụp mắt, che sự giễu cợt trong đáy mắt.
“Đó là tự nhiên, chúng đôi bên cùng lợi mà, thể tận tâm?
Bây giờ Tô Vân c.h.ế.t, lát nữa lấp đất chôn cô , cô dịch dung thành cô , dịch dung thành cô, kế hoạch xem như thành công một nửa.
Nửa còn , xem diễn xuất của hai chúng thế nào, thể qua mặt .”
Tiểu Tả xong, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, nhanh đến mức khó nắm bắt.
Ả luôn cảm thấy gì đó đúng, nhưng nhất thời nhớ .
“Tôi ở cùng con đàn bà mấy năm, quen thuộc từng hành động của nó, tự nhiên thể làm giả như thật.
Ngược là cô, tiếp xúc với lâu, khi đóng giả còn đối mặt với , đừng để lộ đấy.
Nếu làm hỏng chuyện , sẽ c.h.ế.t, nhưng cô thì chắc, dù cô cũng g.i.ế.c Tô Vân.”
Ôn Tình gật đầu: “Tôi hiểu, vở kịch sẽ dùng cả tính mạng để diễn, đảm bảo làm hỏng chuyện của cô.”
Tiểu Tả nhếch mép, lộ một nụ độc ác: “Ngẩn đó làm gì, còn mau chôn nó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-660-co-giet.html.]
Ôn Tình đáp một tiếng, đến hố, chằm chằm ‘thi thể’ trong hố một lúc, thở dài:
“Những c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử như thế , oán khí đều lớn, cô còn ở đảo thế cô , nhất là ít đến ngọn núi .
Người thường oan đầu, nợ chủ, cô c.h.ế.t vì cô, lo cô sẽ âm hồn tan, về tìm cô đòi mạng.”
Tiểu Tả sợ đến mức giật , nổi da gà.
“Cô, cô mau chôn cô , đợi cô.”
Nói xong, ả vội vàng liếc Tô Vân, thấy đối phương mặt trắng bệch, trông giống ma, dám ở thêm, vội vàng về phía lối .
Sau khi bóng lưng ả biến mất trong làn sương trắng mờ ảo, Ôn Tình cho Tô Vân uống một viên thuốc.
May mà cô thể tiếp xúc với phòng y tế đảo, lén điều chế t.h.u.ố.c thể khiến giả c.h.ế.t.
Sau khi tận mắt Tô Vân nuốt t.h.u.ố.c , cô tùy tiện xúc một ít đất chôn cô , chỉ để khuôn mặt dùng lá cây che .
…
Tám giờ tối.
Một chiếc du thuyền từ xa chạy tới, cập bãi biển.
Mạn quản gia khoác tay ‘Tiểu Tả’, cẩn thận dặn dò: “Sau khi rời đảo thì ngoan ngoãn dưỡng bệnh, sẽ sắp xếp thứ cho con.”
‘Tiểu Tả’ gì, du thuyền ở xa, trong mắt lóe lên một tia sáng ảm đạm.
Mạn quản gia bắt gặp , chỉ nghĩ rằng cô nỡ rời khỏi đây.
“Không để ý đến thì thôi, sẽ một ngày con hiểu nỗi khổ tâm của , còn sớm nữa, con mau lên thuyền .”
Nói xong, bà buông tay cô , từ từ lưng , vẫy tay hiệu cho cô lên thuyền.
‘Tiểu Tả’, , là Tô Vân đầu hòn đảo hoang giam cầm cô năm năm, tiếng động mà mỉm .
Cuối cùng cũng thể tự do .
Thật !
Trong lúc thả lỏng, đáy mắt cô lóe lên một tia lo lắng.
Không Tình Tình làm để thoát ?
Thu tầm mắt, cô đầu mà về phía du thuyền.
Vừa ba bốn mét, phía đột nhiên truyền đến giọng của Mạn quản gia: “Đợi .”