Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 250: Bị cảm nắng
Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:00:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại huyện nha Hoài Viễn, gánh nặng vai Tống Thanh Việt cũng chẳng hề giảm bớt.
Đợt phát mầm khoai lang thứ hai về cơ bản thành, nạn dân nhận mầm lục tục bắt đầu trồng trọt, những chấm xanh lác đác xuất hiện bờ ruộng. điều nghĩa là nàng thể nghỉ ngơi.
Việc ươm mầm sắn bước giai đoạn then chốt.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Những đoạn sắn hong khô vết cắt ở chỗ râm mát cẩn thận cắm nghiêng vườn ươm đất tơi xốp phì nhiêu. Tống Thanh Việt gần như tấc bước rời, mỗi ngày kiểm tra độ ẩm đất, nhiệt độ vườn ươm vài , lo lắng chúng thối rữa hoặc khô héo do thích nghi với môi trường mới.
Mầm sắn kiều quý hơn dây khoai lang, sợ nắng gắt cần đủ ánh sáng. Khi nào vén rèm cỏ, khi nào đậy đều cần nàng phán đoán chuẩn xác.
Đồng thời, để đảm bảo nguồn cung mầm khoai lang cho các đợt tiếp theo, vườn ươm cây cũng cần nàng liên tục đầu tư công sức. Tỉa thưa, bón thúc, làm cỏ, phòng trừ sâu bệnh... mỗi hạng mục đều thể qua loa. Tuy Chu Uyên chỉ định ít phụ giúp, nhưng các vấn đề kỹ thuật vẫn cần nàng tự trông coi, nhiều việc tự tay làm.
Ngoài , bản dự thảo phương án “Doanh trại đồn điền” của Lục sư gia cũng đưa tới chỗ nàng, cần nàng kết hợp hiểu về việc đồng áng và tâm lý nạn dân để đưa ý kiến sửa đổi.
Vô việc quan trọng mà rườm rà như một tấm lưới dày đặc bao chặt lấy nàng. Nàng giống như con mệt, trời sáng dậy, đêm khuya vẫn chong đèn xem tài liệu hoặc ghi chép tình trạng cây giống.
Diễn võ trường hậu viện huyện nha và vườn ươm mới mở phía đông trở thành nơi nàng thường trú nhất.
Dưới cái nắng chang chang, nàng đội nón lá, xổm bên luống ươm hì hục hơn nửa canh giờ. Mồ hôi theo gò má, cổ chảy xuống, thấm ướt lớp áo mùa hè mỏng manh, in thành vết sẫm màu lưng. Gương mặt vốn dưỡng hồng hào chút đỉnh ở chốn Đào Nguyên nhanh chóng gầy , cằm nhọn , mắt hiện lên quầng thâm nhàn nhạt.
Vân Tụ từng khuyên nàng chú ý nghỉ ngơi, nhưng Tống Thanh Việt luôn xua tay “Không , bận xong đợt là ”. Trong lòng nàng đang nín một , nhanh lên, nhanh hơn chút nữa, để màu xanh bao phủ hoang dã nhiều hơn, để nhiều ăn cơm hơn.
Đang là giữa hè, mặt trời Lĩnh Nam đặc biệt độc địa, khí tràn ngập sóng nhiệt thiêu đốt, ngay cả gió cũng nóng hầm hập.
Chiều hôm nay, Tống Thanh Việt theo lệ thường bận rộn ở vườn ươm sắn.
Nàng xổm kiểm tra tình hình rễ của hom sắn mới cắm. Thời gian lâu, chỉ thấy từng đợt hoa mắt chóng mặt, n.g.ự.c khó chịu, vườn ươm màu xanh mắt phảng phất như đang xoay tròn.
Nàng tưởng do xổm lâu, định dậy cho đỡ, ai ngờ mới thẳng dậy, mắt bỗng tối sầm, trời đất cuồng, bên tai ầm ầm vang lên, đó gì nữa, mềm nhũn ngã xuống bờ ruộng xốp mềm bên cạnh.
“Tống cô nương!” “Cô nương!” Vân Tụ và hai trợ thủ gần đó sợ đến hồn phi phách tán, kinh hô lao tới.
Tin tức lập tức thuộc hạ phi báo cho Chu Uyên đang nghị sự với Lục sư gia ở tiền đường.
“Vương gia! Không ! Tống cô nương ngất xỉu ở vườn ươm!” Giọng nha dịch báo tin lạc cả .
Bàn tay đang phê duyệt công văn của Chu Uyên khựng , ngòi bút lông sói thấm một vệt mực lớn giấy.
Hắn “phắt” cái dậy, vẻ bình tĩnh lạnh lùng thường ngày mặt nháy mắt vỡ vụn, lộ vẻ kinh hoảng hiếm thấy.
“Chuyện là thế nào?!” Giọng đột ngột cao lên, mang theo sự run rẩy mà chính cũng nhận .
“Không, ... Trời nóng quá, Tống cô nương bận rộn ở vườn ươm cả buổi chiều, đột nhiên ngất ...” Nha dịch nơm nớp lo sợ.
Chu Uyên màng gì khác, đẩy ghế sang một bên, sải bước lao về phía hậu viện, bỏ ngoài tai cả tiếng gọi nôn nóng của Lục sư gia. Hắn băng qua đình viện với tốc độ nhanh nhất.
Khi lao vườn ươm phía đông, thấy bóng dáng quen thuộc bất động nền đất, Vân Tụ đang nôn nóng định đỡ nàng dậy và quạt mát, tim Chu Uyên như một bàn tay vô hình bóp chặt, ngừng đập trong giây lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-250-bi-cam-nang.html.]
“Tránh hết!” Hắn quát khẽ, đẩy mấy vây quanh , quỳ một chân xuống.
Trước mắt, Tống Thanh Việt hai mắt nhắm nghiền, lông mi dài đổ bóng xuống gò má tái nhợt. Khuôn mặt ngày thường luôn thần thái phi dương giờ phút còn chút huyết sắc, đôi môi cũng khô nứt.
Nàng mặc bộ quần áo vải thô màu xám nhạt bình thường nhất, tay áo và ống quần đều dính bùn đất, vì ngã xuống mà vẻ lấm lem, càng làm tôn lên hình nhỏ bé. Mồ hôi thấm ướt tóc mái, vài sợi bết dính vầng trán trơn bóng và bên cổ.
Chu Uyên vươn tay định chạm má nàng, đầu ngón tay run rẩy giữa trung.
Hắn hít sâu một , ép buộc bản bình tĩnh , tiên kiểm tra thở —— hô hấp tuy yếu ớt nhưng vẫn đều đặn, sờ trán và cổ nàng —— xúc tu nóng hầm hập, da dẻ khô ráo mồ hôi.
“Là cảm nắng.” Hắn lập tức phán đoán, trong lòng yên tâm hơn chút nhưng nỗi lo lắng càng sâu.
Cảm nắng giữa mùa hè Lĩnh Nam, nếu cứu chữa kịp thời, hậu quả khôn lường.
“Đi lấy nước lạnh, khăn ướt! Gọi mời lang trung tới ngay!” Hắn nhanh chóng lệnh, giọng khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày nhưng tốc độ cực nhanh.
Vân Tụ và bên cạnh lập tức chạy như bay làm.
Chu Uyên chẳng còn màng gì đến nam nữ thụ thụ bất dáng vẻ Vương gia, cẩn thận bế ngang Tống Thanh Việt lên.
Sức nặng tay nhẹ hơn tưởng tượng nhiều, hình đơn bạc nhẹ bẫng trong vòng tay , tựa như một cơn gió cũng thể thổi bay.
Nhận thức khiến lòng thắt , dâng lên một cơn đau âm ỉ.
Hắn ôm nàng, bước nhanh rời khỏi vườn ươm oi bức, về phía sương phòng của nàng.
Dọc đường , theo bản năng siết chặt cánh tay, ôm nàng vững vàng hơn trong lòng, cúi đầu gương mặt ngủ say tái nhợt của nàng, mày nhíu chặt, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp.
Một cảm giác bảo vệ và đau lòng mãnh liệt, xa lạ, pha lẫn sự sợ hãi và tự trách, đấu đá lung tung trong lồng n.g.ự.c .
Hắn hồi tưởng sự vất vả của nàng mấy ngày nay, nụ của nàng, sự tinh quái của nàng, sự kiên trì của nàng... Nhớ tới nàng luôn tràn đầy sức sống giữa ruộng đồng, nhớ tới nàng vắt óc vì mấy sợi dây leo, vài đoạn sắn, nhớ tới ánh mắt thỏa mãn mà yếu ớt của nàng khi nâng niu thức ăn nhà gửi đến...
Bất tri bất giác, con gái đặc biệt đục một khe hở trong thế giới băng giá khô khan của , rọi ánh mặt trời, và... tác động đến tâm tư .
Chỉ là, thói quen kìm nén lâu nay và sự xa cách của ở địa vị cao khiến theo bản năng quy kết sự rung động dị thường là sự quan tâm với cấp đắc lực, trách nhiệm với ân nhân cứu mạng, hoặc là sự quý trọng tài năng hiếm .
Hắn ý thức , lẽ cũng tìm hiểu sâu xa, sự căng thẳng, đau lòng, thậm chí thứ tình cảm xa lạ cuộn trào trong lòng khi ôm nàng giờ phút sớm vượt qua những phạm trù đó.
Người trong lòng n.g.ự.c Tống Thanh Việt khẽ nhíu mày trong cơn mê man, vô thức cọ cọ nguồn lạnh hiếm hoi trong lòng như con thú nhỏ tìm kiếm sự che chở.
Động tác nhỏ nhặt khiến thể Chu Uyên cứng một thoáng khó nhận , cánh tay thu chặt thêm chút nữa, bước chân chân càng nhanh hơn, thẳng về phía sương phòng thể cho nàng sự mát mẻ và nghỉ ngơi.
Ánh nắng trong viện xuyên qua kẽ lá, chiếu loang lổ lên hai , phác họa hình ảnh bóng dáng cao lớn đĩnh đạc ôm lấy hình nhỏ bé một cách rõ nét, và... mang theo vài phần ái cùng lưu luyến khó tả.
Về phần Tống Thanh Việt, kẻ chậm tiêu trong chuyện tình cảm như khúc gỗ “độc từ trong bụng ” , giờ phút đang chìm sâu trong sự hỗn độn của cơn say nắng. Đối với nỗi lòng phức tạp của vị Vương gia đang ôm , tự nhiên là gì.
Nàng chỉ cảm thấy lúc thì như đặt trong lò lửa, lúc như dựa một “tảng băng” vững chãi mang thở mát lạnh, thoải mái đến mức khiến nàng thở dài.