Lục Thiếu Vợ Anh là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) - Chương 422: Người nhà ký tên
Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:52:07
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua nhanh, ngày dự sinh của Cố Thanh cũng cận kề.
Mẹ Lục từ sớm bay từ Bắc Thành đến Nam Thành, hiện đang ở tại nhà họ Thẩm.
Bà và Thẩm trò chuyện vô cùng hợp ý, ngày nào cũng vô chuyện để .
Bây giờ phiên nghĩ đủ món ăn cho việc sinh nở, đích mang đến phòng chờ sinh trong bệnh viện cho Cố Thanh.
Ngày hôm đó, bụng của Cố Thanh cuối cùng cũng bắt đầu chuyển .
Ánh nắng buổi trưa nghiêng nghiêng rọi phòng chờ sinh, Cố Thanh nửa nửa tựa giường bệnh, đang lật xem sách chăm sóc trẻ sơ sinh.
Lục Cảnh Viêm bên cạnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân đang ê ẩm của cô.
Điều hòa trung tâm phát tiếng ù ù khe khẽ, trong khí phảng phất mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt, tất cả trông vẫn yên bình như thường.
Ngoài cửa sổ, hàng cây ngô đồng xào xạc lay động, thỉnh thoảng vài chiếc lá vàng lướt qua mặt kính, khiến căn phòng thêm vài phần sắc thu.
Đột nhiên, quyển sách trong tay Cố Thanh “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
Sắc mặt cô lập tức tái nhợt, các đường nét gương mặt vì cơn đau bất ngờ mà vặn vẹo .
Lục Cảnh Viêm gần như phản xạ điều kiện bật dậy, đầu gối nặng nề va cạnh giường mà :
“Thanh nhi! Em ?”
Chưa dứt lời, thấy Cố Thanh nắm chặt ga giường, mồ hôi lạnh trượt dọc theo gò má tái nhợt, khó khăn nặn vài chữ:
“Cảnh Viêm… em… hình như sắp sinh …”
Tim Lục Cảnh Viêm như treo lơ lửng nơi cổ họng, yết hầu cuộn lên dữ dội.
Anh hoảng loạn bấm chuông gọi y tá, tay run đến mức ấn mấy mới .
Quay định mở cửa gọi bác sĩ thì ống quần vest mắc ghế, suýt nữa loạng choạng ngã xuống.
Dù đó trong đầu diễn tập vô tình huống tương tự,
nhưng khi thật sự xảy , vẫn tránh khỏi hoảng hốt rối loạn.
“Đừng sợ, Thanh nhi, bác sĩ sắp tới !”
Giọng biến điệu, nhưng vẫn cố gắng gượng giữ bình tĩnh.
Anh đưa tay lau mồ hôi lạnh trán cô, nhưng đầu ngón tay lạnh hơn cả da cô.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân gấp gáp và tiếng bánh xe cáng lăn vội.
Cửa đẩy mạnh mở , y tá đẩy giường sinh xông .
Lục Cảnh Viêm định theo , nhưng y tá chặn :
“Người nhà xin dừng bước.”
Anh theo bóng lưng Cố Thanh đẩy thật nhanh, chỉ kịp nắm lấy một bàn tay của cô.
Bàn tay nắm chặt lấy , như đang níu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Anh đợi em ở ngoài!”
Anh hét lên, giọng vang vọng trong hành lang trống trải.
Lục Cảnh Viêm sững tại chỗ, cánh cửa phòng sinh khép chặt, cảm giác hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Đèn trần hành lang kêu rè rè phía đầu , kéo lỏng cà vạt, bực bội cởi thêm hai cúc áo sơ mi, gân xanh trán giật liên hồi.
“Lục tổng?”
Trợ lý cầm điện thoại, màn hình hiện sẵn của Lục chủ tịch, giọng đầy dè dặt thăm dò:
“Có cần thông báo cho nhà của phu nhân và Lục chủ tịch ạ?”
Lục Cảnh Viêm phản ứng, các ngón tay vô thức cào tường, khớp ngón trắng bệch đến gần như trong suốt.
Hàng mi dài cụp xuống, đáy mắt cuộn trào một màu đỏ sậm.
Trợ lý nâng cao giọng, gần như hét lên nhắc một nữa.
đáp chỉ là tiếng hít thở dồn dập, rối loạn của Lục Cảnh Viêm.
Bầu trời ngoài cửa sổ từ lúc nào trở nên u ám, một cơn gió dữ dội thổi qua, cuốn đầy lá khô đập mạnh ô kính.
Trợ lý bóng lưng Lục Cảnh Viêm căng cứng như dây cung, thấy thỉnh thoảng đưa tay lau mồ hôi lạnh nơi thái dương, nhưng ánh mắt vẫn rời cửa phòng sinh dù chỉ nửa tấc, cuối cùng c.ắ.n răng .
Anh lẩn góc hành lang, bấm nút gọi.
Trước tiên gọi cho bố Cố Thanh, giọng bên đầu dây đột nhiên cao vút, tim cũng treo ngược lên.
Thông báo xong cho bố Cố Thanh, trợ lý hít sâu một , gọi tiếp cho Lục chủ tịch.
Ngay khoảnh khắc điện thoại kết nối, gần như theo phản xạ thẳng lưng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-luc-canh-viem-co-thanh-plxj/chuong-422-nguoi-nha-ky-ten.html.]
“Lục chủ tịch, phu nhân phòng sinh , Lục tổng… Lục tổng hiện giờ…”
Anh đầu về cuối hành lang, Lục Cảnh Viêm từ lúc nào đổi tư thế, đang dán sát cửa kính phòng sinh, chóp mũi gần như chạm lớp kính lạnh băng, miệng vẫn lẩm bẩm ngừng.
Trợ lý nuốt khan, hạ giọng:
“Lục tổng quá lo lắng cho phu nhân, trạng thái hiện tại lắm.”
Cúp máy, trợ lý Lục Cảnh Viêm mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, thở dài một tiếng, lặng lẽ lui sang một bên.
Rất nhanh đó, hai bên gia đình đều hối hả chạy đến.
Mẹ Thẩm nắm chặt lá bùa bình an cầu từ chùa lâu đó.
Ba Thẩm xa hơn, dựa bên cửa sổ, mày nhíu chặt, trông vẻ trấn tĩnh, nhưng thực chất hai chân đều mềm nhũn.
Thẩm Quang Tễ khoanh tay ngực, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về cánh cửa phòng sinh đóng chặt.
Lạc Tân Vân c.ắ.n chặt môi , qua hành lang, tiếng giày cao gót đỏ gõ xuống nền nhà, hòa cùng tiếng tích tắc của đồng hồ điện t.ử tường, tạo thành nhịp điệu căng thẳng đến nghẹt thở.
Ánh mắt Lục Cảnh Viêm vô hồn, dù đến đông đủ, dường như cũng chẳng hề .
Lục Cảnh Minh vỗ nhẹ vai định an ủi, nhưng Lục ngăn .
Người phụ nữ từng tung hoành thương trường , lúc cũng hiếm hoi lộ vẻ bối rối.
“Lục tổng, là ngài nghỉ ngơi một chút?”
Trợ lý tiến lên hỏi khẽ, nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của Lục Cảnh Viêm thì lập tức im bặt.
Kể từ khi Cố Thanh đẩy phòng sinh, từ chối ba báo cáo công việc.
Âm thanh thông báo email liên tục vang lên trong điện thoại, lúc chỉ khiến thêm bực bội.
Anh đưa tay vò tóc, yết hầu lên xuống, chợt nhớ đến khi cơn đau chuyển ập đến, Cố Thanh thấy căng thẳng lo lắng liền an ủi:
“Có sinh con thôi mà, đừng căng thẳng , cứ coi như làm một ca phẫu thuật lớn.”
Ai ngờ lâu đến thế, từng giây từng phút đều dài dằng dặc.
Sự chờ đợi , đối với mà , còn dày vò hơn bất cứ điều gì.
“Cảnh Viêm, ăn chút gì .”
Mẹ Lục đưa cho một bát cháo còn ấm:
“Thanh nhi trong ba tiếng , con cứ như thế …”
“Con ăn nổi.”
Giọng Lục Cảnh Viêm khàn đặc đến mức chính cũng thấy xa lạ.
Đột nhiên, từ trong phòng sinh truyền tiếng cảnh báo chói tai của máy theo dõi tim thai, hành lang lập tức chìm tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Giày cao gót của Lạc Tân Vân khựng , lá bùa trong tay Thẩm rơi xuống đất, Thẩm Quang Tễ lập tức thẳng .
Ánh mắt của ba Thẩm, Lục và Lục Cảnh Minh đồng loạt dồn về phía cửa phòng sinh.
Ngay lúc , một bóng vụt qua.
Lục Cảnh Viêm lao tới nắm lấy tay nắm cửa, nhưng y tá chặn :
“Người nhà xin giữ bình tĩnh, sản phụ hiện xuất hiện tình trạng sinh khó nhẹ, cần nhà ký tên đồng ý sử dụng t.h.u.ố.c kích sinh.”
Khoảnh khắc y tá giơ tay ngăn , gần như gầm lên xông , nhưng khi hai chữ “sinh khó”, như đông cứng.
Ánh đèn huỳnh quang trong hành lang vỡ vụn thành vô đốm sáng run rẩy trong đồng t.ử , cổ họng dâng lên mùi tanh của sắt gỉ.
Anh trơ mắt tờ giấy đồng ý mà y tá đưa tới, bốn chữ “sinh khó nhẹ” như con d.a.o cùn, khoét một vết rỉ m.á.u võng mạc.
“Ký… ký tên…”
Giọng vỡ vụn đến thành tiếng, bàn tay cầm bút run rẩy dữ dội.
Mực nhỏ xuống nét bút đầu tiên của ba chữ “Lục Cảnh Viêm”, loang thành một mảng âm u đục ngầu.
“Lục ?”
Trong giọng thúc giục của y tá lẫn theo lo lắng, Lục Cảnh Viêm lúc mới giật nhận móng tay bấm sâu lòng bàn tay.
Anh thậm chí ký tên, đ.á.n.h dấu đồng ý như thế nào.
Chỉ là ngay khoảnh khắc y tá rời , đột ngột chộp lấy cổ tay đối phương, sức lực lớn đến mức khiến y tá hít mạnh một :
“Cô sẽ … đúng ?”
Câu , so với hỏi han, càng giống như cầu xin hơn.
Âm cuối run rẩy đến mức gần như tan khí.
Y tá hốc mắt đỏ ngầu của làm cho hoảng sợ, một lúc lâu mới khẽ gật đầu.