Sảnh ngoài phòng bao ngập tràn ánh đèn xanh đỏ, DJ sân khấu đang dẫn dắt nhịp điệu, đài thì cụng chai uống rượu, thì chơi trò chơi.
Thịnh Vãn Đường và Mộc Như Y quen thuộc với bố cục của RICH, nhanh chóng tìm thấy bàn tròn mà đối phương .
"Cảnh nhị thiếu? Cậu cũng ở đây ?" Thịnh Vãn Đường rõ ở bàn tròn, chút kỳ lạ, "Bùi thiếu ở đây ?"
Cảnh Thâm mỗi gặp Thịnh Vãn Đường đều xị mặt, ườn ghế sofa như xương, lười biếng hỏi Thịnh Vãn Đường: "Không hôm nay cũng là sinh nhật cô ? Sao nhà các cô chỉ tổ chức cho Thịnh Mộng Nguyệt mà tổ chức cho cô? Dù cô cũng ở nhà họ Thịnh bao nhiêu năm, bọn họ ngược đãi cô thế ?"
Không tổ chức sinh nhật là ngược đãi ?
Cái là gì chứ.
Thịnh Vãn Đường nghĩ còn nợ ân tình Cảnh Yến và Cảnh phu nhân, kiềm chế bản móc mỉa : "Chẳng cũng đến dự tiệc sinh nhật của Thịnh Mộng Nguyệt ?"
"Bổn thiếu gia mới thèm tham dự tiệc sinh nhật của cô ! Cô là cái thá gì mà xứng? Tôi là tưởng cô cũng... Thôi bỏ !" Lời Cảnh Thâm im bặt, từ lấy một hộp trang sức, "Cho cô! Quà sinh nhật của cô!"
"Thay cảm ơn Bùi thiếu." Thịnh Vãn Đường tưởng chuyển hộ quà.
"Cảm ơn làm gì? Rõ ràng là ... Được ! Cô !" Cảnh Thâm vẻ mặt bực bội nốc cạn một ly whisky, lầm bầm gì đó.
"Cậu cái gì?" Thịnh Vãn Đường rõ, nhoài gần một chút.
Người phụ nữ đột nhiên ghé sát, ấn đường Cảnh Thâm giật một cái, ngả : "Cô ghé sát thế làm gì? Quyến rũ ? Tôi chúc mừng sinh nhật, cô thấy ?"
Sự chú ý của Thịnh Vãn Đường dồn hai chữ "quyến rũ", chẳng lẽ cô và Lục Kỷ Nguyên kết hôn?
Chậc chậc, trai và đều cô và Lục Kỷ Nguyên kết hôn , chỉ vị vẫn giấu trong bóng tối, t.h.ả.m quá!
Mộc Như Y từ đầu đến cuối một lời nào, vẻ mặt càng lúc càng vi diệu.
Đợi xa vài bước, cô ghé tai Thịnh Vãn Đường : "Đường, tớ cảm thấy Cảnh Thâm chút kỳ quái nhỉ?"
"Cậu lúc nào chẳng kỳ quái." Thịnh Vãn Đường để ý.
"Tớ nghi ngờ món quà Bùi thiếu tặng, là tặng đấy."
Thịnh Vãn Đường Mộc Như Y với vẻ mặt " điên ".
Mộc Như Y lý cứ, "Vừa nãy đến dự tiệc sinh nhật Thịnh Mộng Nguyệt, là tưởng — đó nữa. Ghép thêm một câu phía là, tưởng ở đây, ngôn ngữ và logic đều trôi chảy ?"
"Không chứ?" Thịnh Vãn Đường suy đoán của Mộc Như Y làm cho kinh hãi, "Tớ và từ nhỏ hợp mà!"
"Nhà họ Cảnh là phe chồng , Thịnh Mộng Nguyệt là phe nhà Lục Khải, Cảnh Thâm vì Thịnh Mộng Nguyệt mời mà đến ?"
"Cậu đừng mở miệng là chồng ." Thịnh Vãn Đường thấy ngượng ngùng.
"Cho dù mối quan hệ nhà họ Lục, Cảnh Thâm nổi tiếng kiêu ngạo, giao tình với Thịnh Mộng Nguyệt, sẽ nể mặt Thịnh Mộng Nguyệt ?" Mộc Như Y tiếp tục phân tích.
Địa vị nhà họ Cảnh trong giới cao hơn nhà họ Thịnh ít, sự xuất hiện của Cảnh Thâm quả thực thể coi là nể mặt.
Thịnh Vãn Đường đang suy nghĩ, bỗng nhiên từ chui chặn đường.
"Thịnh Vãn Đường cô còn ?" Đinh Minh vẻ mặt ghét bỏ Thịnh Vãn Đường, "Cô cố tình đến làm Mộng Nguyệt ngứa mắt ? Hay là Lục thiếu đến, nên lẽo đẽo chạy theo?"
Thịnh Vãn Đường theo ánh mắt của Đinh Minh, thấy Thịnh Mộng Nguyệt cách đó vài bước đang khoác tay Lục Khải, chuyện với mấy bạn của Lục Khải, đến là yểu điệu.
Giọng Đinh Minh nhỏ, lập tức thu hút sự chú ý của Thịnh Mộng Nguyệt.
"Vãn Đường, làm cô khó xử, nhưng bạn bè của chào đón cô." Thịnh Mộng Nguyệt tới cau mày.
"Thịnh Vãn Đường, chúng kết thúc , cô còn cơ hội nữa !" Lục Khải chán ghét Thịnh Vãn Đường.
Trước còn ý đồ với Thịnh Vãn Đường, nhưng từ màn kịch ở tòa nhà tập đoàn GT , trái tim Thịnh Vãn Đường thực sự còn ở chỗ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/luc-gia-lai-ghen-roi-sao-thinh-van-duong-luc-ky-nguyen/chuong-77-ngoai-tru-thinh-mong-nguyet-luc-khai-va-cho-khong-duoc-vao.html.]
Đã phụ nữ , chi bằng hủy hoại cô !
"Không ... cơ hội?" Thịnh Mộng Nguyệt như chịu oan ức tày trời, đôi mắt lập tức ngấn lệ, "Thịnh Vãn Đường, cô, cô quả nhiên vẫn dứt tình với A Khải! Cô cướp hai mươi năm cuộc đời , bây giờ còn cướp tình yêu của ? Sao cô thể đối xử với như ?"
Mộc Như Y tức quá hóa ngay tại chỗ, "Tôi coi như mở mang tầm mắt thế nào gọi là 'đĩ với ch.ó thiên trường địa cửu' !"
"Mộc Như Y, cô đừng tưởng đ.á.n.h phụ nữ!" Lục Khải giận tím mặt.
Bất cứ ai ví là chó, bạn gái gọi là đĩ, đều thể nhịn .
Mộc Như Y nhún vai: "Xin , nghĩ ."
Không đ.á.n.h phụ nữ?
Phẩm chất , Lục Khải chắc chắn là .
Lục Khải tức giận kéo nhân viên phục vụ , lệnh: "Gọi quản lý của các tới đây! Bạn gái chào đón hai , các còn đuổi ngoài? Tôi hôm nay bao trọn là nhận đãi ngộ thế ?"
Mộc Như Y ung dung: "Anh gọi ! Tôi cũng xem xem, rốt cuộc là ai đuổi ai ngoài!"
Xung quanh dần trở nên yên tĩnh, còn tiếng oẳn tù tì và chơi trò chơi, ngay cả DJ cũng tắt nhạc.
Tất cả đều sang.
"Đó chẳng là Thịnh Vãn Đường và Mộc Như Y ? Hai cô ở đây? Hôm nay là sân chơi của Thịnh Mộng Nguyệt ?"
"Ây da, cãi !"
"Tôi nể mặt Lục Khải hôm nay mới đến đây một chuyến, ngờ còn kịch để xem!"
...
Rất nhanh, quản lý điều hành nhân viên phục vụ mời đến.
"RICH các tự xưng là quán bar hàng đầu Đế Đô, đây là cách đãi khách đấy ? Tôi hôm nay bao trọn, chào đón hai phụ nữ , bây giờ vẫn còn ở đây?" Lục Khải phủ đầu .
Quản lý điều hành theo bản năng về phía Thịnh Vãn Đường và Mộc Như Y.
Cả quán bar RICH chỉ Thịnh Vãn Đường và Mộc Như Y là bà chủ của RICH.
"Quản lý, cũng chào đón hai ." Mộc Như Y mỉm , , "Sau RICH, ngoại trừ Thịnh Mộng Nguyệt, Lục Khải và chó, ! Ồ , ch.ó , hai thì ."
"Cười c.h.ế.t mất, Mộc Như Y tưởng vẫn là đại tiểu thư nhà họ Mộc ? Cô gì là nấy ?"
Mọi xung quanh đang định chế giễu, thấy quản lý điều hành cung kính gật đầu với Mộc Như Y: "Vâng ạ."
Sau đó làm động tác mời với Thịnh Mộng Nguyệt và Lục Khải: "Hai vị, mời rời khỏi đây."
"Cái gì?"
Trong đám đông thất thanh kinh ngạc.
"Tên quản lý điên ? Anh mà đuổi Lục Khải và Thịnh Mộng Nguyệt ngoài?"
"Anh rõ xem là ai! Tôi hôm nay còn bao trọn đấy! Anh đuổi ngoài? RICH các làm ăn nữa ?" Lục Khải thể tin nổi chỉ .
"Mời hai vị phối hợp, nếu sẽ gọi bảo vệ." Thái độ của quản lý vô cùng cứng rắn.
Đùa , bà chủ lên tiếng , hai thứ rác rưởi đương nhiên ném khỏi đây.
"Tôi bao trọn mà! Tôi..."
"Chi phí bao trọn tối nay của hai vị quán chúng sẽ chịu trách nhiệm." Quản lý ngắt lời Thịnh Mộng Nguyệt, "Hai vị, mời cho!"