Người họ Lục thì nhiều.
họ Lục mà dính dáng đến họ Văn Nhân và bệnh viện tâm thần cùng một lúc, Thịnh Vãn Đường chỉ thể nghĩ đến mấy đó.
Lục Thiên Hoa, Lục Khải, Lục Giới và... Lục Kỷ Nguyên.
"Tên đầy đủ của giám hộ là gì, xin hỏi bác sĩ tiện tiết lộ ?" Tim Thịnh Vãn Đường thắt vì căng thẳng.
"Tôi rõ lắm, chỉ họ Lục."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Một tin tức bất ngờ khiến tâm trạng vốn của Thịnh Vãn Đường càng thêm tồi tệ.
Thịnh Vãn Đường bảo tài xế đưa cô đến quán bar RICH.
Vào RICH xong, quản lý Thạch sắp xếp một chiếc xe và vệ sĩ khác cho Thịnh Vãn Đường, đưa cô cửa , đến bệnh viện tâm thần nơi Văn Nhân Ương Ương đang ở.
—— Như thể tránh của Lục Kỷ Nguyên.
"Thưa cô, vui lòng xuất trình giấy tờ nhà." Thịnh Vãn Đường bảo vệ bệnh viện tâm thần chặn .
"Chúng trong, chỉ hỏi thăm tình hình một bệnh nhân, cô tên là Văn Nhân Ương Ương, là quen cũ của chủ , nhưng chủ đang mang thai, tiện bệnh viện các ."
Quản lý Thạch điều nhanh chóng nhét cho bảo vệ một phong bao lì xì dày cộp.
Bảo vệ lập tức : "Hai vị hỏi gì? Đã là bạn bè quen , miễn chuyện riêng tư, gì sẽ nấy."
"Bệnh nhân tên Văn Nhân Ương Ương gần đây mắt vấn đề ?" Thịnh Vãn Đường hỏi.
Bảo vệ kiểm tra sổ ghi chép, " là chuyện , bệnh nhân đó cảm xúc kích động, nhà còn đưa cô ngoài khám bệnh nữa."
Quản lý Thạch hỏi: "Vậy nhà đưa cô ngoài tên là gì? Chủ chắc là quen , chúng sẽ tìm đó hỏi thăm tình hình ."
"Tên thì , nhưng là một trẻ tuổi trai."
Thịnh Vãn Đường c.ắ.n môi, hỏi: "Lục Khải, là Lục Kỷ Nguyên, hai cái tên ?"
"Chắc là Lục Kỷ Nguyên! Tôi tên nhà đăng ký ba chữ!" Bảo vệ gật đầu lia lịa.
Sắc mặt Thịnh Vãn Đường lạnh băng, tim như thứ gì đó chặn , thở nổi, còn đau nhói.
"Bà chủ?" Quản lý Thạch lo lắng Thịnh Vãn Đường, "Chuyện ... là bà chủ hỏi rõ ràng Lục Tứ gia xem ?"
Thịnh Vãn Đường nhắm mắt dựa ghế da xe, hít sâu, cố gắng kiểm soát cảm xúc.
Hỏi rõ ràng?
Rõ ràng với cô là đang công tác, về Đế Đô!
Thịnh Vãn Đường lặng lẽ quán bar RICH, từ cửa chính, vệ sĩ và tài xế do Lục Kỷ Nguyên sắp xếp đều phát hiện điều gì bất thường.
"Phu nhân, về nhà ạ?" Tài xế hỏi.
Thịnh Vãn Đường địa chỉ phòng thí nghiệm, đến phòng thí nghiệm một chuyến .
Mắt vấn đề thì sắp xếp công việc .
Sơ Nghi nhận tin, khỏi phòng thí nghiệm đón Thịnh Vãn Đường từ sớm.
"Gần đây thí nghiệm gặp khó khăn gì ?" Thịnh Vãn Đường hỏi.
"Số liệu thí nghiệm ở vài khâu mãi như ý, bọn em vẫn tìm vấn đề." Sơ Nghi đỡ Thịnh Vãn Đường tòa nhà thí nghiệm.
"Để chị xem thử."
Thịnh Vãn Đường nén cơn đau nhói ở mắt, xem hết liệu thí nghiệm thời gian qua, cuối cùng đưa vài gợi ý.
Sơ Nghi hình dung những gợi ý của Thịnh Vãn Đường trong đầu, lập tức như khai sáng.
"Nếu trong phòng thí nghiệm những gợi ý là của chị, chắc chắn sẽ đả kích lớn lắm đấy —— chị là chuyên, mà còn giỏi hơn cả những làm nghiên cứu cần mẫn bảy tám năm như họ!"
Sơ Nghi nhịn cảm thán.
Thịnh Vãn Đường từ nhỏ trí nhớ siêu phàm, kiến thức chuyên môn chỉ cần qua là quên, thể dung hội quán thông trong đầu, mà chuyện nghiên cứu , ở một mức độ nào đó, thiên phú thực sự quan trọng.
Và cô khéo thiên phú .
Chỉ là cô thích suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/luc-gia-lai-ghen-roi-sao-thinh-van-duong-luc-ky-nguyen/chuong-380-dau-long.html.]
Thịnh Vãn Đường xem qua bộ tình hình vật tư và sổ sách của phòng thí nghiệm, sắp xếp thỏa nhu cầu vốn cho một năm tới.
"Đường Đường, chị... xảy chuyện gì ?"
Sơ Nghi hành động của Thịnh Vãn Đường dọa sợ.
Hai hợp tác mấy năm , đây là đầu tiên Thịnh Vãn Đường sắp xếp công việc phòng thí nghiệm lâu như .
Trước đây Thịnh Vãn Đường đều theo dõi tiến độ phòng thí nghiệm hàng tuần.
"Chẳng còn mấy tháng nữa chị sinh em bé , sợ thời gian."
Thịnh Vãn Đường chuyện mắt , tránh làm Sơ Nghi thêm lo lắng.
"Hôm nay tan làm sớm, chị mời ăn tối."
"Ồ! Cảm ơn sếp!"
Hai từ văn phòng đến phòng thí nghiệm, kết quả đến cửa thấy một con ch.ó đen nhỏ ba bốn tháng tuổi ngoan ngoãn ở cửa phòng thí nghiệm, lưng còn thồ mấy cây kẹo mút.
Sơ Nghi thích ăn kẹo mút, chuyện ít .
"Ư!"
Con ch.ó đen nhỏ thấy Sơ Nghi, đuôi vẫy tít mù như cánh quạt trực thăng, lạch bạch chạy tới.
"Mè Đen, xuống!"
Sơ Nghi lập tức chắn mặt Thịnh Vãn Đường, quát Mè Đen xuống.
Mè Đen ngơ ngác xuống tại chỗ, cái đuôi ngắn cũn cỡn vẫy liên hồi đất, đôi mắt đen láy ươn ướt Sơ Nghi.
"Đường Đường, đây là ch.ó em nuôi, xin chị nhé, em nó đến đây... Nó tẩy giun , sạch sẽ lắm."
"Không , m.a.n.g t.h.a.i tiếp xúc với ch.ó mèo là phản khoa học, chị cũng thích động vật nhỏ mà." Thịnh Vãn Đường nhẹ, ánh mắt rơi lưng Mè Đen, "Sao lưng nó kẹo mút thế?"
Sơ Nghi cũng thắc mắc.
"Hôm nay Mè Đen đến bệnh viện tái khám, phòng thí nghiệm bận quá , em nhờ Amy đưa Mè Đen đến bệnh viện thú y... để em gọi điện hỏi cô ."
Sơ Nghi gọi điện cho Amy.
Người đầu dây bên gì, biểu cảm Sơ Nghi chút kỳ quái.
"Amy , là, là Lạc Hằng đưa Mè Đen ." Sơ Nghi xong cái tên 'Lạc Hằng', Mè Đen đất liền sủa 'Gâu' một tiếng đầy giận dữ.
Mấy cây kẹo mút chắc cũng là tác phẩm của Lạc Hằng.
Sơ Nghi lấy kẹo mút lưng Mè Đen xuống, con ch.ó đen nhỏ đá văng một cây xa như để trút giận.
"Xem Mè Đen thích Lạc Hằng lắm nhỉ." Thịnh Vãn Đường buồn .
Sơ Nghi nhất thời gì, cũng Lạc Hằng ý đồ gì.
Rõ ràng mấy ngày hai hề liên lạc.
Cô còn tưởng và sẽ bao giờ quan hệ gì nữa.
Thịnh Vãn Đường là bà chủ mời khách, bộ nhân viên phòng thí nghiệm tan làm sớm.
Mè Đen nhà hàng, xích ở cửa tiệm.
Mọi ăn một nửa, nhân viên phục vụ tìm Sơ Nghi, con ch.ó đen nhỏ đột nhiên sủa ầm ĩ.
"Gâu gâu gâu!"
Trước mặt con ch.ó đen nhỏ một đàn ông đang xổm.
Hôm nay mặc áo phông đen, trông trẻ hơn hẳn so với vẻ âu phục giày da thường ngày, giống như một đàn đang học thạc sĩ.
Chỉ là vị 'đàn ' Mè Đen chào đón cho lắm.
"Lạc thiếu, ở đây?" Sơ Nghi ngỡ ngàng.
"Tôi đưa ch.ó đến phòng thí nghiệm cho em, chẳng lẽ về luôn?"
"Gâu!"
Mè Đen sủa một tiếng khó chịu.