"Lúc nào cũng tìm kiếm sự bầu bạn và cảm giác an từ khác."
"Ngay từ cái đầu tiên, tưởng rằng cũng giống như . Tôi từng nghĩ, giữa thế gian xô bồ , chúng bên để sưởi ấm cho thì mấy."
" bây giờ hiểu ."
"Lúc đó cô đơn, mà là vì quá yếu đuối."
"Tìm kiếm cảm giác an từ khác chẳng khác nào xây lâu đài cát, chỉ là một sự ảo tưởng thực tế."
"Giờ đây học cách cầu xin tình yêu từ bên ngoài nữa, mà đó là tự yêu thương lấy chính ."
"Còn về phần ..." Tôi khựng một giây.
"Cố Thần, từng yêu ."
Cơ thể Cố Thần run rẩy kịch liệt, như thể đủ can đảm để tiếp những lời đó.
Thế nhưng vẫn kiên quyết tiếp.
" đó là chuyện của quá khứ, bây giờ còn yêu nữa."
"Bất cứ thứ gì đời cũng đều hạn sử dụng, và tình yêu cũng ."
Nói xong, dùng sức ném chiếc nhẫn tay thật xa.
"Đôi nhẫn hết hạn từ lâu, giờ chỉ là thứ rác rưởi vô dụng mà thôi."
"Cố Thần, đừng đến tìm nữa."
Tôi chẳng buồn lấy ánh mắt sụp đổ và van nài của , dứt khoát lưng rời .
Một triết gia thông thái từng : 'Trên thế gian , những kẻ xứng để phí lời trò chuyện đầy rẫy khắp nơi'.
Trước đây cũng những bạn đại học của theo cách đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/loi-hua-re-tien/chuong-7.html.]
Họ tầm thường, phô trương và sáo rỗng.
Nói đúng thì họ cô lập , mà là chủ động tách biệt khỏi bọn họ.
Lúc tin rằng Cố Thần là duy nhất mà dành cả đời để tâm tình.
bây giờ, thứ đổi .
Chương 15
Tôi xin nghỉ việc ở công ty du lịch.
Vào một ngày trời cao trong xanh, mua vé máy bay bay đến Nam Thành.
Nam Thành tuyết, bốn mùa đều ấm áp như mùa xuân.
Tôi dùng bộ tiền tích cóp để mở một tiệm homestay nhỏ, nơi sân vườn đầy hoa và một chiếc xích đu.
Việc kinh doanh của tiệm cứ bình lặng trôi qua.
Tôi thong thả đón tiếp những vị khách đến từ khắp miền, họ kể về những câu chuyện hạnh phúc đau buồn của cuộc đời.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, hết xuân sang tới đông về.
Vào một buổi chớm hạ, khi đang tựa lưng xích đu sách.
Tiếng chuông gió đột nhiên vang lên.
Những thanh tre va tạo nên âm thanh 'đinh đông' thanh thúy.
Tôi ngẩng đầu lên.
Một bóng dáng cao lớn xách theo vali đang ngay cửa, chiếc nhẫn ngón áp út của lấp lánh ánh mặt trời đầy kiên định.
Một giọng quen thuộc vang lên:
"Bà chủ, ở đây còn phòng trống ?"