Ta khẽ “ồ” một tiếng.
Dạo hết cả vườn linh thú, cuối cùng về gốc cây già .
Người nọ tỉnh, đôi mắt dài hẹp nheo .
Ta đưa tay chỉ :
“Mẹ, con vẫn .”
Lần khóe miệng cũng giật theo.
“Hòa Y, với con , chọn linh thú thể chỉ mặt. Còn xem hợp nữa. Con là giống gì mà đòi chọn?”
“Không hết, là giống gì con cũng ngại. Hơn nữa ở chung thì hợp chứ? Con thấy con với hợp lắm mà.”
“… Đã bảo đừng chỉ mặt cơ mà.”
Mẹ đau đầu day trán:
“Hắn hung dữ lắm, sống chung với những linh thú khác. Nếu chọn thì chọn con thứ hai nữa , nên con xem .”
Ta lắc đầu, mắt vẫn sáng lấp lánh.
“Không mà, con cần con thứ hai, một là đủ bằng hai .”
Ta từng thấy linh thú nào đến , còn hơn cả Tiêu Ly với Tiêu Hạc cộng .
“Mẹ, chiều con mà. Nếu thật sự thì giải trừ khế ước là thôi.”
Ta bám riết chịu buông.
Mẹ đau đầu sang đàn ông cây đang mang vẻ mặt đầy thích thú.
“… Để nghĩ thêm .”
Thông thường, mỗi khi “nghĩ thêm”, nghĩa là hy vọng .
Ta vui đến mức nhảy dựng lên, hớn hở chắp tay gọi đang nghiêng cây:
“Này… ngươi sẽ là linh thú của đó, nhất định sẽ nuôi ngươi thật ….”
3
Con linh thú mã hình như tai lắm, chẳng phản ứng gì, chỉ xoay tiếp tục ngủ.
Mẹ chút khiếm khuyết, vài ngày nữa mới lập khế ước , bảo chờ thêm.
Ta vui vẻ nhảy chân sáo trở về viện.
Trong sân, Tiêu Ly và Tiêu Hạc mỗi một bên, cách đến mấy trượng, mặt ai nấy đều lạnh tanh.
Bên tóc mai của Tiêu Ly trọc mất một mảng, khóe miệng Tiêu Hạc thì bầm tím.
Hai họ đ.á.n.h ?
[Cười c.h.ế.t mất thôi, Tiêu Ly lật tung nửa ngọn núi, khó khăn lắm mới tìm con thỏ về, còn tưởng thể đổi lấy nụ của mỹ nhân. Ai ngờ tới nơi thấy mỹ nhân Tiêu Hạc ép lên cây hôn, lập tức chịu nổi luôn.]
[Buồn nhất là rõ ràng tay , thế mà còn đ.á.n.h Tiêu Hạc, giờ vẫn đang âm thầm giận dỗi đó.]
[Bạch hạc ngoài trắng trong đen đúng là cuốn thật, nhưng ai mà hồ ly nhỏ ghen đến xù lông đáng yêu chứ?]
[Đều ngon cả, nên nữ chính bảo bối mau hốt cả hai .]
À, hóa thật sự là đ.á.n.h .
Tiêu Ly đ.á.n.h Tiêu Hạc cũng là chuyện bình thường.
Lúc mới lập khế ước với , hai họ cũng thường xuyên vì tranh sủng mà đ.á.n.h .
Tiêu Ly thì nóng nảy, lúc nào cũng nhe nanh trợn mắt, nhưng từng thắng nổi Tiêu Hạc. Mỗi đ.á.n.h xong đều Tiêu Hạc c.ắ.n rụng cả đống lông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/linh-thu-khong-ngoan-thi-doi-con-khac/chuong-2.html.]
Ta nhún vai, quyết định mặc kệ họ.
Nhìn thấy , Tiêu Ly và Tiêu Hạc vẫn cung kính hành lễ.
Chỉ là sắc mặt tự nhiên, giống như đang chờ trách phạt.
“Chủ nhân.”
Ta tùy ý phất tay.
“Ừm, các ngươi làm gì thì làm .”
Hai họ , dường như ngờ phản ứng .
“Chủ nhân… hỏi vì tối qua bọn trở về ?”
Hỏi làm gì chứ, mấy dòng chữ bay qua bay rõ hết .
bây giờ họ gặp ai, cũng chẳng còn để tâm nữa.
Dù cũng sắp linh thú mới !!!
Ta ném một câu “ cần ”, đó mặc kệ ánh mắt kỳ quái của họ mà phòng.
Sau linh thú mới đến, những thứ Tiêu Ly và Tiêu Hạc từng dùng chắc chắn thể dùng nữa.
Linh thú vốn nhạy với mùi hương, chắc chắn sẽ thích dùng đồ dính mùi của kẻ khác.
Xem chăn đệm giường chiếu của hai họ đều vứt hết, đồ mới.
Ừm… nhất bàn ghế cũng đổi luôn một bộ.
Hay là đổi mới bộ đồ đạc trong phòng luôn cho xong.
Đang nghĩ xem còn cần mua thêm gì thì ngoài sân bỗng truyền tới tiếng vui vẻ.
Chắc là Bạch Thanh tới tìm Tiêu Ly và Tiêu Hạc .
Diệu Linh
Lần ngoài gây chuyện nữa, mặc kệ bọn họ.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng kinh hô của Bạch Thanh.
Ánh sáng rực rỡ chứa đầy linh khí ngoài cửa sổ đang dần tan biến.
Dự cảm chẳng lành, lập tức hoảng hốt chạy ngoài.
Chỉ thấy Tiêu Ly và Tiêu Hạc bên cạnh với sắc mặt khó coi, còn Bạch Thanh thì đang nhăn nhó bò dậy từ đất.
Trên tay nàng , chính là cây linh thảo mà cẩn thận chăm sóc suốt nhiều năm qua.
Mất linh thổ nuôi dưỡng, cây linh thảo đang héo úa với tốc độ mắt thường cũng thể thấy .
Ta tức đến mức cả run lên, m.á.u nóng dồn thẳng lên đầu.
Cây linh thảo cực kỳ hiếm đời, mất nhiều công sức mới tìm một cây như . Ta ngày đêm chăm sóc, chỉ chờ nó nở hoa để làm t.h.u.ố.c nuôi dưỡng linh mạch.
Vậy mà giờ tất cả đều hủy sạch…
Bạch Thanh còn nhấc cây linh thảo c.h.ế.t lên một cái, ghét bỏ ném xuống vô tội :
“Sư tỷ, cứ tưởng trong kết giới là bảo vật gì cơ. Hóa chỉ là một cây cỏ thôi. Muội chỉ xem nó trông thế nào, ai ngờ lỡ trượt chân nên làm hỏng mất. Sư tỷ chắc sẽ để bụng…”
Chát….
Tiếng cuối cùng của nàng át bởi một cái tát vang dội.
4
Tiêu Ly và Tiêu Hạc gần như lập tức lao tới.
Tiêu Hạc phi kéo Bạch Thanh lui xa năm bước.