Liệu pháp ba phút - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-29 15:46:49
Lượt xem: 748

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khó hiểu, rõ ràng đang mở tiệm bánh ngọt mà.

"Phòng khám nha khoa chỉ là để làm lòng gia đình thôi. Tôi thuê khác quản lý, âm thầm mở thêm tiệm bánh ngọt ."

Anh đắc ý với , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Tôi chợt lóe lên một ý: "Phòng khám mở lẽ là Nha khoa Hạo Giai?"

Chính là cái nơi mà Tôn Vũ làm ông chủ.

Anh gật đầu.

Tôi hít một khí lạnh, Tôn Vũ luôn lừa dối ?

"Chúng phỏng vấn qua mạng, lộ mặt nên Tôn Vũ nhận . Khả năng làm việc của khá , doanh thu phòng khám cũng , nên cứ nhắm mắt làm ngơ chuyện giả vờ làm ông chủ mặt nhân viên."

"Vậy đây nhắc nhở ?"

"Nhắc nhở đấy chứ. Tôi bảo là thành thật, nhân phẩm vấn đề mà."

Quả thật , nhưng lúc đó cứ nghĩ đang về chuyện Tôn Vũ ngoại tình.

Tôi vội vàng rút điện thoại nhắn tin kể chuyện cho , cũng kinh ngạc.

Ớt Đỏ Rán Quỷ Tử: Cái gã mà trơ trẽn đến thế hả?

Sau đó, chuyển khoản cho tám nghìn tệ.

Với tài ăn của , tin rằng chỉ đầy một ngày, cả thị trấn sẽ chuyện .

Lan truyền chuyện khác bất lực hoặc vô sinh, sẽ cảm thấy áp lực đạo đức.

lan truyền chuyện lừa đảo, thì hề .

7

Nghề nghiệp của khá đặc thù.

Tôi là nặn đất sét, dùng đất sét siêu nhẹ, đất sét polymer, v.v... để tạo hình các nhân vật khác .

Tôi khá nổi tiếng trong giới, đơn hàng đặt làm kín lịch tới tận năm .

Đàm Húc cảm thấy giỏi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Tôi khoe khoang một chút, nên nhất thời lơ là mời đến nhà xem tác phẩm của .

Xem qua xem , lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Chủ yếu là vì nặn một mô hình mini của chính .

Nặn thì nặn thôi, dù cũng trả tiền .

"xoẹt" một cái cởi phăng quần áo, chỉ còn chiếc quần lót.

Vai rộng, eo thon, m.ô.n.g cong, chân dài, múi bụng săn chắc...

Trái tim lập tức xao động.

cũng là một "nghệ sĩ lão làng" nên kiềm chế.

Tôi điềm tĩnh lấy đất sét .

Nửa tiếng , Đàm Húc nhịn nổi nữa: "Rốt cuộc thì em đang nặn cái gì ?"

Tôi cúi đầu: "A ha ha ha, xin nha..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lieu-phap-ba-phut/chuong-3.html.]

Tôi nặn một cái gậy dài thô.

đó, khung cảnh chút... khó diễn tả.

Tuy nhiên, cuối cùng thì chúng vẫn làm nên chuyện.

Bởi vì nhà "áo mưa".

8

Chúng một giấc ngủ "trong sáng".

Công việc của và Đàm Húc đều tự do, nhưng thì còn tự do hơn .

Buổi sáng vẫn đến tiệm bánh ngọt để chuẩn bánh trong ngày.

Tôi ngủ đến khi nào tỉnh tự nhiên, đó mới đến tiệm tìm ăn trưa.

Anh đang bận, bèn ở vị trí gần cửa sổ, uống cà phê đợi.

Vừa ngẩng đầu lên, thấy Tôn Vũ và Thẩm Đình Nguyệt đang cãi ở phía đối diện đường.

Tôn Vũ định bỏ , Thẩm Đình Nguyệt kéo tay cho , gì đó lóc.

Tôn Vũ vô cùng bực bội, mạnh mẽ hất tay cô bỏ hề ngoái .

Tôi ngạc nhiên, chuyện giống như tưởng tượng. Chẳng là Tôn Vũ khổ sở cầu xin Thẩm Đình Nguyệt đừng rời ? Sao thành ngược thế ?

Thẩm Đình Nguyệt t.h.ả.m thiết, ngoảnh đầu thì ánh mắt cô chạm , đó cô bước nhanh về phía .

Tôi sợ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm bánh, nên vội vàng chạy ngoài cửa.

Thẩm Đình Nguyệt tới mặt , đầy vẻ uất ức: "Tôi trẻ hơn cô, xinh hơn cô, công việc đàng hoàng, còn cô chỉ là một kẻ lông bông thất nghiệp, dựa cái gì mà khiến Tôn Vũ cứ nhớ mãi quên?"

Ai là kẻ lông bông thất nghiệp hả?

Cái tên Tôn Vũ thối tha khắp nơi !

Tôi lườm cô một cái, trong lời tố khổ lóc của cô , cũng nắm đại khái sự việc.

Tối qua, đêm đầu tiên lãng mạn của hai họ, màn dạo đầu cuồng nhiệt, Tôn Vũ bỗng dưng dừng .

Hắn : "Xin em, nhận yêu nhất vẫn là Dương Thanh Dã, thể để cơ thể phản bội cô ."

Thẩm Đình Nguyệt gần như hóa đá.

Hoàn dấu hiệu báo nào hết.

Tôi cũng c.h.ế.t lặng.

nhanh chóng hiểu vấn đề.

Tôi : "Cô Thẩm, khả năng nào là do Tôn Vũ phát hiện làm ăn , nên mới lôi làm cái cớ ?"

9

Tôi sớm phát hiện Tôn Vũ ngoại tình.

Thật , khá dễ dàng chấp nhận việc đàn ông lòng đổi .

Tình cảm chân thật đổi trong chớp mắt.

Không , cứ thành thật với .

Tôi đủ vốn liếng và bản lĩnh để làm từ đầu, sợ.

Loading...