Liệt Toàn Thân, Hệ Thống Bắt Tôi Chạy 5km Mỗi Ngày - Chương 46: Xe Lăn Mới

Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:13:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sếp ạ, lão Diệp Đại Lực bảo lão chuyển sang khu Thanh Mộc , nhưng cạy miệng lão cũng chịu địa chỉ cụ thể. Tôi cũng tiện tra khảo, đành bảo lão hôm nào rảnh qua trạm nhận tiền cọc, mong là đến lúc đó dò hỏi , nhưng dám hứa nhé."

Cúp máy với Diệp Đại Lực, trạm trưởng liền gọi điện báo cáo với quản lý khu vực.

Thật ông cũng thấy khó hiểu hành động của vị quản lý .

Mấy hôm mới gọi điện chỉ đạo sa thải Diệp Đại Lực, nay sốt sắng bảo dò la địa chỉ mới của lão.

Cũng may mấy hôm nay Diệp Đại Lực xin nghỉ phép mặt ở trạm, chứ thì ông chẳng ăn thế nào để sa thải lão.

Tính Diệp Đại Lực là việc, hòa đồng với em trong trạm, chẳng bao giờ mất lòng ai. Cớ quản lý khu vực cứ nhè lão mà gây khó dễ nhỉ?

Hoàn cảnh gia đình Diệp Đại Lực ông cũng nắm rõ, một tần tảo như lão thì làm gây thù chuốc oán với ai ?

trạm của ông quyền quản lý của , sếp chỉ đạo thì ông cũng đành nhắm mắt làm theo thôi.

"Vậy khi nào lão đến, liệu bề moi thông tin nhé. Chẳng con lão đang ốm đau , cứ lấy cớ đến thăm hỏi, chung cứ tùy cơ ứng biến, miễn nắm địa chỉ mới của lão là !"

"Vâng, ."

Trạm trưởng gật đầu.

Thế nhưng, dập máy bao lâu, quản lý khu vực gọi , dặn ông khi nào xác nhận thời gian Diệp Đại Lực đến trạm thì báo ngay cho gã .

"Kỳ quái thật! Rốt cuộc là ông đang bày mưu tính kế gì đây?"

Trạm trưởng vò đầu bứt tai, hiểu nổi chuyện gì đang xảy .

................................

"Uyển Nhi, Thanh Hà , trưa nay chúng ăn cơm ở nhà ăn của trường ngoài tìm quán ăn? Chú thấy nhà ăn trường đồ ăn cũng gì lắm."

Trở phòng 306, Diệp Đại Lực hỏi ý kiến hai đứa nhỏ.

Lúc nãy cùng Đào Chí Cường qua nhà ăn, ông thấy đồ ăn ở Đại học Thanh Mộc chỉ đa dạng phong phú mà còn sạch sẽ, vệ sinh.

"Hay là chú Đại Lực ăn ở nhà ăn mua suất mang về cho cháu với Thanh Hà ạ?"

Hôm nay Diệp Thanh Hà di chuyển một quãng đường dài, Chu Uyển Nhi nghĩ nhất là để nghỉ ngơi thêm, đừng nhiều nữa.

"Thôi, cả nhà cùng nhà ăn xem . Cháu cũng tò mò ngôi trường nó như thế nào. Ngày xưa lúc chuẩn thi đại học, cháu từng mơ ước Thanh Mộc. Bây giờ cũng coi như là toại nguyện , nên ngắm nghía cho mắt chứ."

Diệp Thanh Hà lắc đầu, vẫn tham quan trường một chút.

"À mà quên mất, hôm nọ một bạn gửi cho con một chiếc xe lăn mới, chính là cái hộp mở ở ngoài bố. Bố lấy lắp ráp giúp con với, là xe điện đời mới nhất, xịn xò như của Stephen Hawking . Có nó là con thể tự ngoài ."

Chiếc xe lăn Diệp Thanh Hà bốc thăm trúng hôm qua lén đổi điểm và cất sẵn trong phòng từ tối qua.

Lúc dọn nhà, chiếc hộp cũng chuyển theo đến đây luôn.

"Thảo nào lúc dọn nhà bố thấy cái hộp lạ hoắc, chẳng là cái gì, cũng chẳng ai gửi đến nữa?"

Diệp Đại Lực mở thùng lấy chiếc xe lăn .

"Tối hôm qua bạn con mang đến luôn, lúc đó bố về muộn chắc để ý."

Diệp Thanh Hà bịa một lý do.

Chiếc hộp khá lớn, khi mở , vì hầu hết các chức năng của xe lăn đều cài đặt sẵn nên gần như cần lắp ráp gì nhiều, chỉ cần cắm điện là sử dụng ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/liet-toan-than-he-thong-bat-toi-chay-5km-moi-ngay/chuong-46-xe-lan-moi.html.]

"Trông ngầu quá, cái màn hình dùng để làm gì ?"

Chu Uyển Nhi tò mò ngắm nghía chiếc xe lăn.

Khác với xe lăn thông thường, chiếc xe một màn hình 12 inch vươn từ phía bên trái, bên là một bộ điều khiển bằng tay, xung quanh còn khá nhiều đường dây điện.

"Tớ cũng rõ lắm, bảo nhiều tính năng lắm, tương tự như cái của Hawking . mà cũng vài điểm khác biệt, màn hình thể điều khiển bằng giọng , thể gõ chữ, gửi email, soạn thảo văn bản, còn kết nối hồng ngoại, bluetooth các kiểu nữa. Nói chung là nó sẽ tiện lợi hơn nhiều."

Bản Diệp Thanh Hà cũng nắm rõ hết chức năng của chiếc xe lăn, chỉ hiện đại và sẽ hỗ trợ nhiều trong sinh hoạt.

moy

" là xịn xò thật, chiếc xe lăn , Thanh Hà học cũng thuận tiện hơn nhiều!"

Diệp Đại Lực sách hướng dẫn mừng rỡ . Chiếc xe lăn quả thực là "cứu tinh" đúng lúc, giải quyết nhiều khó khăn cho Diệp Thanh Hà.

Trước đây mỗi ngoài, Diệp Thanh Hà ngoài việc chuyện thì chẳng làm gì. Ông còn lo lắng học thì nó ghi chép bài, trả lời câu hỏi kiểu gì. Bây giờ chiếc xe lăn , lo toan gần như tan biến.

"Chắc đắt tiền lắm nhỉ? Tớ từng cư dân mạng đồn chiếc xe lăn của Hawking giá lên tới vài trăm triệu tệ lận!"

Vòng quanh ngắm nghía chiếc xe lăn, Chu Uyển Nhi tò mò hỏi.

"Không đến mức đó , tin đồn nhảm mạng thôi. Giá thực tế của chiếc xe chỉ tầm vài vạn tệ, cái đắt tiền là hệ thống phần mềm của nó, bảo lên tới 1 triệu USD cơ. mà xe của tớ hệ thống xịn xò đó , chỉ là các tính năng cơ bản thôi, so sánh làm với xe của Hawking."

Diệp Thanh Hà dám sự thật, vì nếu tặng cho một thiết trị giá hàng triệu đô thì vô lý quá.

"Bạn nào của con mà chu đáo thế! Gửi tặng món quà quý giá !"

Diệp Đại Lực xem xong sách hướng dẫn đưa cho Chu Uyển Nhi, tươi rạng rỡ .

Chiếc xe lăn đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh", giải quyết rắc rối lớn nhất của Diệp Thanh Hà hiện tại.

"Cũng chỉ là một bạn quen mạng, con từng giúp giải quyết một vài vấn đề, khi cảnh của con thì họ gửi tặng chiếc xe lăn ."

Diệp Thanh Hà bịa đại một lý do, đổ cho bạn quen mạng.

"Tuyệt quá! Sao đây tớ nghĩ mua cho chiếc xe lăn nhỉ, nếu sớm thì tớ sắm cho một cái !"

Chu Uyển Nhi xong sách hướng dẫn, Diệp Đại Lực bế Diệp Thanh Hà lên xe lăn, thấy đang hí hoáy thử các chức năng của xe, cô bỗng thấy hối hận.

Vài vạn tệ thì cô thể xoay xở . Gia đình cô tuy thuộc hàng đại gia nhưng cũng khá giả, tiền mừng tuổi của cô tích cóp bao năm qua cũng dư sức mua chiếc xe .

Trước đây cô từng định lấy tiền đó cho Diệp Thanh Hà chữa bệnh, nhưng kiên quyết từ chối.

Nếu chiếc xe lăn thiết thực đến , chắc chắn cô mua cho .

"Cần gì mua, sang thăm tớ là quý hóa lắm , còn ý nghĩa hơn ngàn vạn chiếc xe lăn chứ!"

Diệp Thanh Hà điều khiển xe lăn tiến lên, lùi , mỉm với Chu Uyển Nhi.

Công nhận là tiện lợi, đây là đầu tiên kể từ khi xuyên đến đây, tận hưởng cảm giác tự di chuyển.

Dù chỉ mới khôi phục hai ngón tay, nhưng ngón cái và ngón trỏ là đủ để dễ dàng điều khiển chiếc xe lăn theo ý .

Diệp Thanh Hà hưng phấn điều khiển xe lăn chạy vòng quanh trong phòng.

Nhìn thấy cảnh tượng , trong lòng Diệp Đại Lực bỗng dâng lên một cảm giác xót xa.

Chỉ là tự điều khiển xe lăn di chuyển thôi mà Thanh Hà vui mừng đến , thể thấy nó chịu đựng sự ngột ngạt khi liệt giường lâu đến nhường nào!

Sao đây nghĩ đến điều nhỉ?

Chu Uyển Nhi theo Diệp Thanh Hà, xúc động : "Tuyệt quá! Bây giờ thể tự điều khiển xe lăn, tớ tin chắc chẳng bao lâu nữa, sẽ tự bước bằng chính đôi chân của !"

Loading...