Hơn nữa, điều Đào Chí Cường lo ngại nhất là phát hiện Diệp Thanh Hà ông.
Khả năng thiên bẩm sớm muộn gì cũng phơi bày. Giống như cách họ vô tình tìm thấy , nào đó đăng bài cầu cứu mạng, giải đáp, nhận tài năng của cũng lùng sục tìm đến tận nơi.
Thêm đó, Diệp Thanh Hà tham gia một gameshow truyền hình vài ngày và còn ẵm luôn danh hiệu Trạm Thần. Như , để mắt đến sẽ càng đông.
Vì , giải pháp tối ưu nhất lúc là nhanh chóng "chốt đơn" và đưa Diệp Thanh Hà về Thanh Mộc.
Đến lúc đó, dù khác phát hiện sự lợi hại của Diệp Thanh Hà thì cũng là của Thanh Mộc !
"Những chuyện đó ý kiến gì, điều duy nhất băn khoăn là sức khỏe của Thanh Hà dạo gần đây mới bắt đầu chút khởi sắc, áp lực học hành quá lớn làm gián đoạn quá trình phục hồi của thằng bé."
Nhờ lời phân tích của Chu Uyển Nhi đó, Diệp Đại Lực tất nhiên phản đối việc Diệp Thanh Hà đại học.
Nỗi lo duy nhất của ông là sức khỏe của Diệp Thanh Hà sẽ ảnh hưởng.
"Ồ? Thật ? Thế thì quá! Vấn đề yên tâm, trường chúng cũng đào tạo ngành Y, nghĩ chúng thể nhờ các chuyên gia, giáo sư bên trường Y lên một phác đồ phục hồi chức năng bài bản cho Thanh Hà!"
Đào Chí Cường càng thêm phần phấn khích. Nếu sức khỏe Diệp Thanh Hà thể hồi phục thì quả là một tin mừng trời ban.
Một thiên tài toán học liệt và một thiên tài toán học khỏe mạnh, giá trị mang chắc chắn sẽ khác một trời một vực.
Đào Chí Cường khẳng định như , Diệp Đại Lực đương nhiên còn lý do gì để thắc mắc nữa.
"Vậy , mắt chúng cứ đến trường !"
"Tốt quá, sẽ gọi đến giúp hai cha con chuyển đồ ngay!"
Đào Chí Cường lập tức rút điện thoại bấm .
.............................
"Thằng khốn Diệp Thanh Hà, tàn phế đến nông nỗi đó mà vẫn bám riết lấy Chu Uyển Nhi buông, c.h.ế.t quách cho rảnh nợ!"
"Cho dù Chu Uyển Nhi lấy mày thật thì với cái tàn phế , mày làm ăn gì ? Có cho cô thứ cô cần ?"
"Không , chỉ đuổi chúng nó khỏi nhà trọ thôi là đủ, chặt đứt đường sống của chúng nó, ép chúng nó cuốn gói cút về quê! Về đến địa bàn của , nắn gân nhào bột thế nào chẳng !"
Trên chiếc xe đang phóng như điên khỏi khu đại tạp viện, Triệu Minh Vũ bóng dáng Chu Uyển Nhi lăm lăm cái khóa chữ U mờ dần phía mà lòng ôm hận ngùn ngụt!
Ban đầu tưởng hôm nay đến để sỉ nhục Diệp Thanh Hà, ai ngờ đụng Chu Uyển Nhi, cuối cùng đành ôm đầu m.á.u bỏ chạy.
Chu Uyển Nhi càng hắt hủi , càng khao khát cô.
Từ khi còn nhỏ, đem lòng thầm thương trộm nhớ Chu Uyển Nhi, nhưng cô chẳng thèm để mắt đến , suốt ngày chỉ bám lấy Diệp Thanh Hà. Đó cũng chính là lý do luôn tìm cớ gây sự với Diệp Thanh Hà từ bé đến lớn.
Hắn cứ ngỡ khi Diệp Thanh Hà lâm cảnh tàn phế , sẽ cơ hội cưa đổ Chu Uyển Nhi.
qua thái độ của cô ngày hôm nay, chuyện vẻ như tưởng tượng.
Vậy thì Diệp Thanh Hà loại bỏ!
Ở Kinh Thành, khó bề hành động, nhưng nếu tống khứ chúng về quê, tay với một thằng tàn phế liệt giường thì dễ như trở bàn tay.
Tại quê nhà, thế lực nhà họ Triệu giờ đây một tay che trời, dẫu ai điều tra, cũng thừa bản lĩnh để dập tắt manh mối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/liet-toan-than-he-thong-bat-toi-chay-5km-moi-ngay/chuong-42-trieu-minh-vu-tuc-gian.html.]
Vì , mục tiêu mắt là ép cha con Diệp Thanh Hà rời khỏi Kinh Thành, cút về quê.
"Hầu T.ử , tao nhớ mày quen ít nhiều với mấy tay giang hồ cộm cán, thể nhờ họ giúp tao làm chút chuyện ?"
Nghĩ đến đây, Triệu Minh Vũ nhấc máy gọi cho một chiến hữu mới quen từ ngày lên Kinh Thành.
Hầu Tử, tên thật là Hầu Siêu, dân gốc Kinh Thành. Hắn quen Hầu Siêu trong một quán bar. Nghe Hầu Siêu tự xưng, từ nhỏ gã lăn lộn giang hồ, ngóc ngách nào ở Kinh Thành cũng từng lê la, hạng giang hồ m.á.u mặt lớn nhỏ nào gã cũng nắm rõ như lòng bàn tay!
Hôm rời quán bar, tình cờ thấy Hầu Siêu trò chuyện rôm rả với mấy gã xăm trổ đầy , là hạng đầu trộm đuôi cướp.
Thế nên, khi nghĩ đến việc tìm "dạy dỗ" cha con Diệp Thanh Hà, liền nhớ ngay đến Hầu Siêu.
"Chuyện nhỏ như con thỏ, bạn! mà ông cũng đấy, nhờ vả thì 'chút đỉnh', ông định chi bao nhiêu và xử vụ gì?"
Có vẻ như Hầu Siêu đang ở một nơi ồn ào, tiếng gã oang oang trong điện thoại.
"Tao nhờ mày tìm 'xử' một thằng giao đồ ăn, làm để nó thể làm cái nghề đó nữa, nó xin việc khác thì cũng phá cho tan tành luôn!"
Đó là kế hoạch của Triệu Minh Vũ.
Hắn cho rằng, chỉ cần Diệp Đại Lực thất nghiệp, hai cha con sẽ thể bám trụ Kinh Thành nữa.
Dù lão xoay xở làm nghề khác thì sẽ nhờ theo dõi sát , hễ lão làm gì là phá bĩnh, phá đám cho bằng .
"Tưởng chuyện gì, dễ ợt! Tao tự tay lo liệu vụ cho ông cũng . mà ông bạn ơi, tuy việc lớn lao gì nhưng cũng mất thời gian, tốn công sức lắm đấy, tiền nong thì thể bèo bọt . Ông cũng thừa ngày thường tao kiếm chác tệ, tự dưng gác việc làm ăn để lo việc cho ông thì thất thu lắm..."
Câu cửa miệng của Hầu Siêu là "dễ ợt", với gã, chuyện gì tay cũng dễ như trở bàn tay.
Chuyện Triệu Minh Vũ nhờ vả, gã thừa sức tự giải quyết mà cần nhờ ai khác, mấu chốt là Triệu Minh Vũ chịu chi bao nhiêu.
Tuy mới quen lâu, nhưng gã thừa tên Triệu Minh Vũ tuy là tay nhà quê mới lên phố nhưng tiền bạc thì rủng rỉnh. Vì thế, gã thích qua với .
"Cái đó tao hiểu, chỉ cần mày giúp tao giải quyết êm xuôi vụ , tao bo cho mày một vạn!"
Triệu Minh Vũ khá phóng khoáng trong việc .
"Ông bạn ơi, thế thì hẻo . Ông hiểu là việc hề đơn giản, tao bám đuôi theo dõi lão , mà lão làm nghề giao đồ ăn, ông tính xem tốn bao nhiêu công sức? Đã thế, nếu lão đổi việc, tao tiếp tục theo dõi, khi còn nhờ em bạn bè hỗ trợ, tiền ' nước' cũng ít . Nếu chỉ một vạn thì tao khuyên ông nên tìm khác!"
Thực chất Hầu Siêu thấy một vạn cũng khá hời, nhưng vì Triệu Minh Vũ nhiều tiền nên gã quyết làm giá, chịu làm với mức đó.
"Thế mày bao nhiêu?!"
moy
"Năm vạn! Dưới mức đó thì ở Kinh Thành đố ông tìm nhận làm. Ông hiểu là trò triệt đường sống của khác thất đức lắm, đắc tội với nhẹ . Lỡ lộ , vác d.a.o c.h.é.m thì kêu ai!"
Hầu Siêu vẻ đắn đo một chút c.h.é.m giá trời.
"Anh em với , bớt chút đỉnh ?"
Năm vạn với Triệu Minh Vũ chẳng thấm tháp , nhưng vứt ngần tiền chỉ vì cha con Diệp Thanh Hà thì thấy cam tâm.
"Hay là ông bạn cứ dò hỏi giá cả thị trường xem ?"
Dù mới quen nhưng Hầu Siêu nắm thóp tình cảnh của Triệu Minh Vũ.
Một tên nhà quê lơ ngơ mới lên Kinh Thành, cô thế cô, quen mấy . Tìm đến gã chứng tỏ chẳng còn chỗ nào khác để cậy nhờ.
Lúc "chém" thì đợi đến bao giờ?