Làm cử chỉ với đối phương, thông thường biểu thị sự khinh miệt x.úc p.hạ.m và khiêu khích.
Là một loại ngôn ngữ cơ thể cực kỳ mang tính công kích.
Lãnh Thiên Việt ngờ lão Mỹ thế mà dám công khai “giở trò lưu manh”, đây là bắt nạt Trung Quốc từng thấy sự đời ?
Cô “vút” cái phẫn nộ, “bốp bốp” tát lão Mỹ hai cái.
“Mày điên ?”
Lão Mỹ ngờ một phụ nữ trẻ tuổi Trung Quốc thế mà dám tay đ.á.n.h .
Tức đến mức nắm chặt hai nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi gầm thét bày tư thế tấn công về phía Lãnh Thiên Việt.
đợi tay, Đoàn trưởng Cố phi lên , kéo vợ lưng, vung đôi chân dài, một cước đá ngã lăn đất.
Lão Mỹ định bò dậy, Đoàn trưởng Cố một chân giẫm lên đất.
Đoàn trưởng Cố mặc dù hiểu cuộc đối thoại môi s.ú.n.g lưỡi kiếm giữa vợ và lão Mỹ, nhưng ý nghĩa của việc lão Mỹ giơ ngón tay giữa.
Dám làm động tác với vợ ông đây, đó chính là đang khiêu chiến giới hạn của ông đây.
Sau khi đá ngã lão Mỹ, Đoàn trưởng Cố xách lên, tung mấy cú đ.ấ.m bạo kích bụng .
Hai lão Mỹ khác thấy sự việc nghiêm trọng, vội vàng từ bên cạnh chạy tới, cúi đầu như gà mổ thóc Lãnh Thiên Việt, cầu xin cô nương tay tha cho đồng bạn.
gọi là điểm dừng thì dừng, dạy dỗ lão Mỹ , Lãnh Thiên Việt liền mượn sườn dốc xuống lừa, tha cho một con đường sống.
“Bắc Dương ca ca, đừng chấp nhặt với nữa, mua giày da cho cha em ? Chúng sang quầy bên .”
Lãnh Thiên Việt bước lên kéo kéo lính, hiệu dừng tay.
“Được thôi, thì tha cho tên .”
Đoàn trưởng Cố cũng làm lớn chuyện, nơi chỉ là Cửa hàng Hữu nghị, ông nội và cha còn theo bên cạnh.
Anh để ấn tượng kẻ lỗ mãng cho nhà.
Sau khi nếm thử thần công “Phi mao thối” và uy lực nắm đ.ấ.m sắt của Đoàn trưởng Cố, lão Mỹ bụng phệ phục mềm.
Giống như con gà trống bại trận ủ rũ cụp đầu, sự dìu đỡ của đồng bạn, nhe răng trợn mắt rời khỏi cửa hàng.
Vợ chồng Thị trưởng Quan chứng kiến bộ màn con dâu nộ đốp lão Tây đặc sắc xong, chấn động.
Con dâu của họ chỉ tài hoa xuất chúng, mà còn một hiệp khí a.
Khí khái hùng giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha quá uy vũ, hổ là con gái của Sư trưởng C lừng lẫy đại danh!
“Việt Việt, làm lắm!”
Thị trưởng Quan con dâu với ánh mắt đầy tán thưởng, biểu dương : “Đối mặt với định kiến và kỳ thị, học cách bảo vệ tôn nghiêm của , mới là giỏi.”
“Cửa hàng Hữu nghị tuy là cửa sổ thể hiện tình hữu nghị, nhưng thể hiện cũng mức độ, thể vì thể hiện tình hữu nghị mà đ.á.n.h mất khí phách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-983.html.]
“Cách làm hôm nay của con, thể hiện sự tự tin và phong thái của thanh niên Trung Quốc, cha tự hào về con!”
“Cha, con như cha ?”
Lãnh Thiên Việt khen đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, kéo lính chạy đến quầy giày mũ, mua giày da cho cha...
Đôi giày da Lãnh Thiên Việt mua cho bố là thương hiệu "Bin Duo" của Ý.
"Bin Duo" là một trong những thương hiệu nhập khẩu cao cấp đầu tiên gia nhập thị trường Hoa Quốc.
Giày da của thương hiệu nổi tiếng với thiết kế thanh lịch và chất lượng cao, da mềm mại, mang cảm giác thoải mái cho chân.
Giày "Bin Duo" từng là biểu tượng của phong cách xa hoa những năm 70, 80 của thế kỷ 20.
Lãnh Thiên Việt, từng là đại diện thương mại của một công ty đa quốc gia, luôn niềm đam mê đặc biệt với hàng xa xỉ.
Trong việc lựa chọn giày dép, cô đặc biệt chú trọng chất lượng.
Có câu : "Nhìn tiên giày", giày là "danh vô hình" thể hiện đẳng cấp sống của một .
Nhà chồng khả năng mua giày , tại cô mua cho bố ?
Làm như chỉ giúp cô nở mày nở mặt, mà còn để bố cô trải nghiệm sự tuyệt vời của một " con gái chu đáo".
Những năm qua, bố cô sống cô độc một , từng trải qua một ngày ấm áp " hỏi cháo ấm , đợi hoàng hôn".
Người con gái rượu của ông chỉ ông hưởng niềm vui gia đình, mà còn khuất chăm sóc ông.
Thay cảm ơn tình yêu chung thủy sắt son của ông, tình cảm sâu nặng cả đời tái hôn vì tình yêu.
Đương nhiên, những đôi giày da thanh lịch và thoải mái như , cô cũng sẽ mua cho ông nội, bố chồng và lính.
hôm nay cô thể mua.
Mặc dù Thịnh giám đốc cho cô đặc quyền mua sắm ở Cửa hàng Hữu nghị cần phiếu, nhưng hôm nay là nhà chồng mua đồ cho nhà đẻ, cô ngốc, thể cướp mất sự nổi bật của nhà chồng.
Lãnh Thiên Việt mua giày da nhập khẩu cho bố , ông nội và vợ chồng Thị trưởng Quan hề ý kiến gì.
Tiểu phúc tinh thể mang may mắn cho nhà họ Quan, còn làm rạng danh nhà họ Quan, nhà đẻ của cô đương nhiên coi trọng.
Đoàn trưởng Cố chỉ mong vợ mua tất cả những thứ nhất cho bố vợ, như sẽ thêm thể diện mặt bố vợ.
Bịt miệng bố vợ , lẽ ông sẽ còn ngại chê làm việc lề mề nữa.
“Việt Việt, mua hai đôi giày cho bố vợ đủ ? Có cần mua thêm hai đôi nữa ?”
Đoàn trưởng Cố liếc bố ghé sát tai vợ nịnh nọt hỏi.
Lãnh Thiên Việt "chậc" một tiếng: “Mua nhiều thế làm gì? Hai đôi là đủ , bố em buôn giày.”
Cái tên đàn ông thẳng thắn làm ?
Quân đội phát quân trang, bố cô cũng thiếu giày để , nịnh bợ mà chẳng chút kỹ thuật nào.
Trước mặt bố mà nịnh nọt bố vợ lộ liễu như , họ sẽ nghĩ ?