Chẳng còn cô con dâu đổi linh hồn .
Là một xuyên sách hiểu rõ xu hướng phát triển, gió thổi từ tới, cô sẽ vận dụng ưu thế tiên tri của , lúc quan trọng góp một phần sức lực cho cha chồng thúc đẩy phát triển kinh tế.
Nhìn cha chồng Thị trưởng đang trầm tư, Lãnh Thiên Việt bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.
Năm năm , Tổng công trình sư của cải cách mở cửa sẽ đưa quan điểm “để một bộ phận khu vực, một bộ phận dân giàu lên , lôi kéo và khuyến khích các khu vực khác, những khác, từng bước đạt tới cùng giàu ”.
Dưới sự thúc đẩy của quan điểm , các khu vực ven biển phía Đông Trung Quốc sẽ phát triển , trở thành đầu tàu kéo kinh tế cả nước tăng trưởng.
Rất nhiều đặc khu kinh tế và khu khai phát cũng sẽ nhanh chóng thành lập.
Chúng chỉ cung cấp cửa sổ quan trọng cho Trung Quốc hòa nhập hệ thống kinh tế cầu, mà còn tích lũy kinh nghiệm quý báu cho cải cách mở cửa trong nội địa.
Nếu thể tìm một cơ hội thích hợp, thông qua phương thức thỏa đáng truyền đạt quan điểm cho cha chồng, sự phát triển kinh tế của Phượng Thành lẽ sẽ theo kịp bước chân của các khu vực ven biển.
Nói chừng sẽ phồn vinh vài năm so với các thành phố nội địa khác.
Tâm tư của đồng chí Lãnh Thiên Việt uổng phí, cha chồng Thị trưởng của cô lúc đang cộng hưởng với bộ não của cô.
Tư duy của cha chồng con dâu đang ở cùng một tần .
Dưới sự gợi ý của ông chủ quán, Thị trưởng Quan đối với việc tiếp theo nên nắm bắt xây dựng kinh tế thế nào, suy nghĩ và ý tưởng rõ ràng...
Ăn uống no say, lúc rời khỏi quán cơm, Thị trưởng Quan tủm tỉm hỏi tên họ của ông chủ.
Biết ông tên là Kỷ Thừa Nghiệp xong, nắm tay ông khích lệ : “Ông chủ Kỷ, dũng khí đập nồi dìm thuyền của đáng khâm phục!”
“Bây giờ cải cách mở cửa , chính phủ cho phép và đề xướng làm kinh tế cá thể và tư doanh. Qua một thời gian nữa, các loại chính sách khuyến khích phát triển kinh tế cá thể sẽ còn lượt ban hành.”
Nói , Thị trưởng Quan vỗ mạnh tay ông chủ Kỷ:
“Yên tâm mạnh dạn mà làm, đừng bất kỳ lo lắng gì, kiếm nhiều hơn nữa cũng sợ, chính phủ sẽ chống lưng cho .”
“Thông qua lao động trung thực và kinh doanh hợp pháp để giàu lên , những vi phạm nguyên tắc xã hội chủ nghĩa, mà còn đóng góp cho việc thúc đẩy phát triển kinh tế.”
“Tôi tin rằng, chắc chắn sẽ nương theo gió đông của cải cách mở cửa làm nên chuyện, bao lâu nữa, một tháng kiếm chừng sẽ nhiều hơn 10 ông Thị trưởng.”
Nói xong, Thị trưởng Quan mượn giấy bút của nhân viên phục vụ, điện thoại văn phòng của ông đưa cho ông chủ Kỷ: “Nếu trong quá trình kinh doanh gặp khó khăn hoặc rắc rối, thể gọi điện thoại tìm , họ Quan.”
“Được ! Cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo.”
Ông chủ Kỷ , vị lãnh đạo khuyến khích ông mạnh dạn kiếm tiền chức quan nhỏ.
vì quá kích động, ông chú ý đến chữ “Quan” .
Cho nên ngờ vị lãnh đạo mắt sâu mũi cao, khí độ bất phàm mắt là Thị trưởng đại nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-979.html.]
Mãi đến khi Lãnh Thiên Việt lái xe chở cả nhà xa , ông chủ Kỷ mới bỗng nhiên hiểu .
*“Vị lãnh đạo họ Quan , chẳng là “Bao Công mặt sắt” Thị trưởng Quan dân Phượng Thành yêu mến ?”*
Ông chủ Kỷ kích động đến mức bắp chân cũng run run — *Thật đúng là gặp quý nhân ! Thị trưởng chống lưng cho kìa!*
Nói thật, ông chủ Kỷ mở cái quán cơm là đang kiên trì làm liều.
Ông cả ngày lẫn đêm ít nơm nớp lo sợ.
May mà quán cơm của ông khai trương lâu, “Chiến dịch Bão táp” bắt đầu, những ông trùm xã hội đen, lưu manh côn đồ, cướp đường cướp xe gây nguy hại cho xã hội đều tóm gọn.
Nếu , ông trụ còn chừng.
“Bà xã, mau đây! Mau đây!”
Ông chủ Kỷ bảo vợ cất kỹ tờ giấy ghi điện thoại.
“Sao thế? Cứ giật đùng đùng lên.”
Bà chủ chạy chậm đến bên cạnh chồng , lườm ông một cái: “Sao chuyện cũng run run ? Lửa cháy đến m.ô.n.g ?”
“Nhanh nhanh nhanh! Cất kỹ tờ giấy , cất ngăn kéo, ồ đúng, cất tủ tiền.”
Cầm điện thoại Thị trưởng cho , ông chủ Kỷ cũng nên cất : “Thôi thôi, thôi thôi, cần bà quản nữa, vẫn là nhét thì hơn.”
“Chẳng chỉ là một tờ giấy thôi ? Sao thành thế ?”
Bà chủ đàn ông vui đến mức thành kẻ ngốc làm cho ngơ ngác, đưa tay định giật lấy tờ giấy xem thử.
“Cái mụ đàn bà nặng nhẹ , xé rách thì làm ? Trên đó là điện thoại Thị trưởng cho .”
Ông chủ Kỷ vội vàng nhét tờ giấy túi áo.
“Số điện thoại Thị trưởng để cho ông? Đâu Thị trưởng? Thị trưởng sẽ đến quán cơm tư nhân của chúng ăn cơm?”
Bà chủ tưởng chồng đang lên cơn, ồ , đang mộng giữa ban ngày.
“Mụ đàn bà ngốc tóc dài kiến thức ngắn, bàn gọi món Dầu bạo song thúy, đó chính là Thị trưởng Phượng Thành của chúng .”
Ông chủ Kỷ giống như đàn bà chọc chọc trán vợ.
“Mẹ ơi! Vừa đó thật là cả nhà Thị trưởng ?! Thảo nào trông cao quý thế, khí phái thế.”
Bà chủ miệng sắp toét đến tận mang tai.
“Bố nó , nhà đây là sắp đổi vận , Thị trưởng chống lưng, càng buông tay chân sức làm.”
Nhân lúc chồng chú ý, bà chủ giật phắt tờ giấy trong túi ông : “Ông mà c.h.ế.t não thế, bịt lấy tờ giấy làm gì? Ghi nhớ điện thoại của Thị trưởng trong đầu hơn .”