Bà cụ Cao tuy là thanh cao nhưng chừng mực. Biết cháu rể còn kịp về gặp ruột, trong lòng hẳn đang áy náy nên bà chủ động lịch sự tiễn khách.
“Vậy , bà Cao, chúng xin phép về . Vài ngày nữa chúng sẽ gặp .” Lời của ông nội Cố là đang ngầm nhắc nhở bà Cao: Cháu trai về , cháu dâu vài ngày nữa sẽ chính thức nhận cha.
Bà cụ tâm lĩnh thần hội, đáp: “Đến lúc đó chúng nhất định uống với vài ly thật .”
Lãnh Thiên Việt kéo nhẹ vạt áo lính nhà , thì thầm: “Sao chuyện nhận cha mà hai vị lão đồng chí trông còn kích động hơn cả bản em ?”
Đoàn trưởng Cố ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của vợ, trịnh trọng đáp: “Đây gọi là lòng hướng về, là điều mà đều mong đợi.”
Lãnh Thiên Việt “chậc” một tiếng: “Anh đừng suy diễn lung tung ? Các cứ như làm em thấy áp lực đấy.”
Đoàn trưởng Cố khẽ cong khóe môi: “Có gì mà áp lực? Có chồng chống lưng, bao bọc cho em , em chẳng cần lo lắng gì cả.”
…
Rời khỏi đại viện nhà họ Cao, hai vợ chồng trẻ cùng ông nội về phía nhà cha . Vừa đến cửa, hai đứa nhỏ như hai mũi tên lao vút tới.
Cục Bột Sữa kéo tay chú ba đòi ôm bằng . Đoàn trưởng Cố đầy vẻ hiền từ bế cô bé lên xuống ghế sofa. Anh còn kịp hỏi han gì cô nhóc ôm cổ, hôn “chụt chụt” liên tiếp mặt cho bõ ghét.
Quả Quả thì hiểu chuyện hơn, bé tựa bên cạnh chú ba, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Cậu bé thực nhớ chú ba vô cùng, nhưng vì tự nhủ là đàn ông nên thể bám như em gái.
Nhìn cảnh "Binh vương" hai đứa nhỏ vây quanh, Chủ nhiệm Tạ bên cạnh với vẻ mãn nguyện. Đợi đến khi Cục Bột Sữa hôn chú ba đời, bà mới gọi con trai xuống cạnh , ngừng ngắm nghía từ đầu đến chân.
Vừa ngắm, bà xót xa lẩm bẩm: “Con trai gầy , bồi bổ thêm mới .”
Đoàn trưởng Cố đến mức đỏ cả mặt, vội vàng giải thích rằng hề gầy, cơ thể vẫn còn rắn chắc lắm. Lãnh Thiên Việt bên cạnh mà mặt cũng đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Nghe chồng bảo con trai bà cần bồi bổ, cô bỗng thấy chột vô cùng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-968-long-nguoi-huong-ve.html.]
Người vô tình, hữu ý. Lãnh Thiên Việt cảm thấy chồng hình như đang bóng gió nhắc nhở chuyện gì đó, thế là cô cứ lén lút liếc lính nhà .
Đoàn trưởng Cố chạm ánh mắt ngại ngùng của vợ là hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh lập tức giải vây cho "vợ nhỏ": “Mẹ, chúng đừng bàn chuyện béo gầy nữa. Bàn chuyện Việt Việt và cha vợ con nhận .”
“ đúng đúng, cũng đang định bàn với con chuyện đây.”
Con trai nhắc, Chủ nhiệm Tạ thông minh hơn lập tức hiểu lỡ lời làm con dâu bối rối. Bà vội vàng chuyển chủ đề sang các phong tục nhận của vùng tỉnh Lỗ.
Anh lính về, Lãnh Thiên Việt bỗng chốc trở thành " nhàn hạ" trong chuyện nhận cha. Khi hai con họ bàn bạc, cô một bên cùng ông nội Cục Bột Sữa thơ Đường.
Cô bé thực sự năng khiếu thơ ca. Dưới sự bồi dưỡng của thím, chỉ thuộc làu nhiều bài thơ mà đôi khi thấy cảnh vật cây cỏ, cô bé còn thể buột miệng ngâm vài câu thơ hợp cảnh.
Ông nội Cố đối với hai đứa nhỏ còn coi trọng hơn cả chắt ruột. Ông chúng chỉ là hy vọng của nhà họ Cố, mà còn là sợi dây liên kết tình cảm của cháu trai đối với trai và chị dâu khuất. Đương nhiên, ông càng ơn cháu dâu hơn. Nếu sự hy sinh vô tư và giáo d.ụ.c tận tình của cô, hai đứa nhỏ chắc chắn thể khôn lớn và ngoan ngoãn như thế .
“Thím ba, khi nào thì cháu và em gái về nhà ạ?” Quả Quả đột nhiên hỏi một câu khi Lãnh Thiên Việt đang giải thích ý nghĩa bài thơ cho em gái.
Đối với hai đứa nhỏ, đặc biệt là Quả Quả, vị trí của ông bà nội và chú thím là khác . Ông bà nội tuy yêu thương chúng, nhưng chúng gắn bó với chú ba thím ba hơn – một loại tình cảm sâu đậm từ tận xương tủy.
Chú ba thím ba từ lâu thế vị trí cha trong lòng chúng. Những lúc rảnh rỗi, chú ba thường ôm chúng lòng kể chuyện về bà nội ở quê, kể về núi non sông nước nơi đó. Chỉ khi ở bên chú ba, dựa lồng n.g.ự.c vững chãi của , chúng mới cảm thấy yên tâm.
Còn thím ba, ngoài việc nấu đủ món ngon, làm quần áo , thím còn những lúc "trẻ con" đến mức bò giường cùng chúng, đạp chân lên tường so xem chân ai to hơn. Nếu ai trêu chọc chúng, thím ba sẽ chẳng cần hỏi trắng đen mà sẵn sàng "chiến" một trận để bảo vệ. Chỉ ở mặt thím ba, chúng mới thể thỏa sức làm nũng, quậy phá và vui đùa chút gò bó.
Hai đứa nhỏ tuy quan hệ huyết thống với chú thím, nhưng tình yêu vượt cả m.á.u mủ chính là điều quý giá nhất đời.
Đối mặt với câu hỏi của đứa trẻ, Lãnh Thiên Việt nhất thời trả lời . Chuyện khi nào đón chúng về cũng khiến cô khá đau đầu. Là một mang tư duy hiện đại, quan niệm giáo d.ụ.c của cô nhiều điểm khác biệt. Nếu chồng kiên trì giữ chúng , cô thực sự để hai đứa nhỏ ở đây lâu.
Qua thời gian chung sống, tình cảm của chồng dành cho chúng ngày càng sâu đậm. Lãnh Thiên Việt mở lời thế nào để đón chúng về mà làm bà buồn. Cô hiểu chồng giữ chúng là vì bà nỡ xa, đồng thời cũng tạo gian riêng tư cho vợ chồng cô.
“Khải Bình, chuyện khi nào về, cháu cứ hỏi chú ba nhé? Chú diễn tập về, chắc là dự tính .”