Chưa đợi Lãnh Thiên Việt xong, bà cụ cướp lời.
Rồi đầu óc nhanh chóng xoay chuyển.
Bà cụ hai vợ chồng trẻ lên kế hoạch, trưa nay sẽ đến nhà bà ăn cơm.
Bà đang nghĩ cách, làm thế nào để “câu” họ đến?
Quả nhiên, khi bà cụ chuyện , đầu dây bên truyền đến giọng yếu ớt như bệnh: “Tiểu Nguyệt Nguyệt , các cháu đến ăn chực ? Bà thấy các cháu đừng đến thì hơn.”
“Bà nội bệnh , khỏe, đợi bà khỏe các cháu hãy đến nhé.”
Nói xong, bà cụ còn ho khan hai tiếng.
Bà nội bệnh ?
Lãnh Thiên Việt lo lắng ống : “Bà nội, bà cảm ? Bà đợi cháu, cháu và Bắc Dương ca ca sẽ đến ngay, chúng cháu đưa bà bệnh viện.”
Thông qua ông nội chỉ điểm đó, Lãnh Thiên Việt càng để ý đến bà cụ hơn.
Thế là, hai vợ chồng trẻ vội vàng lái xe đến Cao gia đại viện…
Vừa bước phòng khách, Lãnh Thiên Việt suýt nữa thì tức đến méo mũi.
Bà cụ bệnh chỗ nào chứ?
Bà cụ đang ghế sofa uống , trông sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn, cơ thể khỏe mạnh thể khỏe hơn.
“Bà nội, bà…”
Lãnh Thiên Việt phịch xuống ghế sofa: “Bà thể giữ chút võ đức , già còn dối, lo lắng đến mức nào ?”
Bà cụ nhướng mày, đắc ý : “Binh bất yếm trá mà, cái cháu hiểu ? Uổng công cháu còn gả cho một quân nhân.”
“Bà dùng chút tiểu xảo, cháu ngoan ngoãn đến ?”
Đoàn trưởng Cố mím môi — *Bà cụ cùng một đường lối với ?*
Rồi bước tới, mật chào hỏi bà, vợ giải thích: “Bà nội, cháu hôm qua mới về, Việt Việt lên kế hoạch từ sáng sớm , hôm nay là đầu tiên đến thăm bà.”
Đã lên kế hoạch từ sáng sớm ?
Bà cụ vẻ mặt ngượng nghịu, huých nhẹ cháu gái nhỏ: “Vậy cháu trong điện thoại?”
Lãnh Thiên Việt giật : “Người còn kịp , bà cướp lời , đó dùng chiêu câu cá, làm mà ?”
Manh Manh thấy giận, chạy lon ton đến, nhỏ giọng “gâu gâu” dỗ dành cô, dùng cái đuôi lớn quét qua cô.
Ý là: *Mẹ đừng chấp nhặt với bà cụ, bà là đó.*
Đoàn trưởng Cố thấy tiểu gia hỏa hiểu chuyện như , khi xuống bên cạnh vợ, nó thêm hai cái.
Manh Manh vui.
Không ngừng liếc mắt: *Nhìn gì mà ? Sao dựa gần như ?*
Rồi kéo ống quần , dùng miệng húc sang một bên…
Lãnh Thiên Việt thấy con gái hướng về như , “phụt” một tiếng thành tiếng: “Manh Manh, đừng bắt nạt cha con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-967-ba-noi-gio-tro-cau-ca.html.]
Bà cụ nhân cơ hội trêu chọc cháu gái nhỏ: “Con gái cháu cũng cùng một tính nết với cháu, động một tí là nể nang ai, may mà cháu rể của bà tính tình .”
“Bắc Dương, đừng chấp nhặt với hai con nó, đây, uống , hơn nửa tháng nay ở ngoài vất vả , xem, gầy đến mức nào .”
Nhìn cháu rể tuấn phi phàm, yêu vợ như mạng, bà cụ ánh mắt đầy yêu thương.
Đoàn trưởng Cố đến chút ngượng ngùng.
Đang gì thì ông nội hề hề bước phòng khách.
“Bà Cao, đến ăn chực , bà sẽ chê chứ?”
“Ơ? Thông gia cũ, ông hẹn mà đến ?”
Miệng của bà cụ xưa nay vẫn , rõ ràng trong lòng vui tả xiết, nhưng lời mang một hương vị khác.
“Cái vì cháu gái và cháu rể của bà , họ đặt bà lên hàng đầu, vội gặp , chỉ đành mặt dày mày dạn theo thôi.”
Ông nội trêu chọc bà Cao xong, cháu trai Binh vương nghiêm mặt ông, vẻ mặt ngượng nghịu : “Ông nội, cháu xin , cháu…”
“Xin gì, hai vợ chồng trẻ các cháu làm , ông bất kỳ ý kiến gì, ông vui lắm.”
Ông nội vỗ vai cháu trai Binh vương: “Mau xuống, kể cho ông và bà nội cháu chuyện diễn tập thực chiến .”
Ông nội thực sớm đoán , cháu trai Binh vương của ông chắc chắn sẽ chịu đựng thử thách, hơn nữa còn sẽ dùng tài năng chỉ huy xuất sắc của , khiến tất cả tâm phục khẩu phục.
ông vẫn tự cháu trai kể, chỉ huy cuộc diễn tập như thế nào, khi cần thiết thể chỉ điểm một hai.
Nói về kinh nghiệm thực chiến, ông nội chính là một cuốn sách giáo khoa sống.
“Vâng, ông nội.”
Đoàn trưởng Cố tự hào ông nội, kể từng chút một về việc vận dụng sở chỉ huy di động cộng với Tam thập lục kế trong cuộc diễn tập như thế nào, chỉ khiến một đoàn binh lực của quân xanh đ.á.n.h bại hai đoàn của quân Đỏ, mà còn biến trận phòng ngự thành trận vận động.
Ông nội xong, “chát” một tiếng vỗ đùi: “Thằng nhóc giỏi, khí phách! Không hổ là cháu trai của , Quan Nhạc Sơn.”
Rồi hề hề hỏi bà Cao: “Thông gia cũ, trưa nay chúng uống hai ly, ăn mừng cho Bắc Dương thật đời thế nào?”
“Đó là điều tất yếu! Tiểu Vân, lấy rượu Mao Đài .”
Cháu rể tài giỏi như , bà cụ vui hơn cả Tết.
“Bà Cao, cơm thì ăn chực của bà, rượu mang đến .”
Khi ông nội đến, trong túi ông mang theo chính là rượu Mao Đài.
Ông sớm chuẩn sẵn để ăn mừng một trận.
Khi ăn cơm, Lãnh Thiên Việt và lính đều uống rượu.
Lãnh Thiên Việt quy định rõ ràng cho bản : chỉ cần là ban ngày, bất kể ở bất kỳ cảnh nào cũng đụng đến rượu.
Đoàn trưởng Cố là quân nhân, bất cứ lúc nào cũng thể thi hành mệnh lệnh, vì giữ đầu óc tỉnh táo.
Hai vị lão đồng chí cũng là chừng mực, tuy vui mừng, cũng say túy lúy.
Ngày tháng còn dài, hậu bối ưu tú như , còn nhiều chuyện đáng ăn mừng lắm!
Rượu no cơm say xong, trò chuyện một lát, bà Cao hiểu chuyện với ông nội: “Thông gia cũ, cảm ơn sự rộng lượng của ông, hôm nay vui, trời còn sớm, các ông nên về .”