Lãnh Thiên Việt vươn vai eo nhỏ nhắn sắp đứt lìa, nhớ sự phóng túng khi rơi bẫy đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn tự chủ mà đỏ bừng.
Đã là chỉ một , nhưng chiêu trò của đại hôi lang, cô quên mất là mấy .
Cơ thể đồ đại hôi lang thối đúng là bằng sắt, ở bên ngoài dãi gió dầm sương liên tục mệt mỏi hơn nửa tháng, mà còn thể hành hạ đến nửa đêm, còn dậy sớm.
Mà cô thì sắp tan xương rã thịt .
Người tự kỷ luật như Đoàn trưởng Cố, bất cứ lúc nào cũng lơ là bản .
Xa cách ngắn ngày còn hơn tân hôn, tuy đêm qua bùng cháy điên cuồng một trận, nhưng sáng sớm vẫn đúng giờ dậy chạy bộ tập thể dục.
Chạy bộ xong, tinh thần phấn chấn làm xong bữa sáng.
“Việt Việt, dậy ăn cơm .”
Lãnh Thiên Việt đầu bù xù như tổ quạ trong chăn, mơ màng ngủ nướng thêm chút thì lính gọi dậy.
Đoàn trưởng Cố thực nỡ đ.á.n.h thức vợ.
Đêm qua kéo bẫy, chỉ IQ của vợ giảm xuống, là chỉ một , cuối cùng vẫn thường xuyên đạt ý .
Nhớ bộ dạng mê hồn của đồ ngốc khi tình cảm dâng trào đêm qua, ôm chặt chịu buông tay, trong bụng Đoàn trưởng Cố dâng lên một cơn bão.
Anh nồng nàn cúi xuống, hôn lên đôi môi hồng hào của vợ…
“…Ô… …”
Lãnh Thiên Việt hôn tỉnh, đẩy lính đang rục rịch , “lăn” một cái dậy.
Cô sắp tan xương rã thịt , đồ đại hôi lang còn…
“Đoàn trưởng Cố, thể đừng voi đòi tiên , …”
Lãnh Thiên Việt lườm, mặc quần áo.
“Việt Việt, ai voi đòi tiên? Anh đang gọi em dậy ăn cơm ?”
Đoàn trưởng Cố cãi chày cãi cối, giúp vợ mặc quần áo.
…
Khi Lãnh Thiên Việt chải chuốt xong, cơm của lính cũng dọn lên bàn.
Khi ăn cơm, Lãnh Thiên Việt sắp xếp kế hoạch hành động hôm nay.
Trước tiên cùng lính lái xe đến cửa hàng quần áo, đó gọi điện thoại báo cho chồng và ông nội lính trở về diễn tập quân sự.
Rồi đến nhà bà Cao ăn trưa, tối đến nhà cha chồng.
Đoàn trưởng Cố giơ hai tay tán thành sự sắp xếp của vợ, cô sắp xếp như chắc chắn ý đồ riêng.
Trên đường lái xe đến thành phố, Lãnh Thiên Việt nghiêm chỉnh lái xe, tốc độ trung thực kiểm soát ở 80km/h.
Đoàn trưởng Cố gì, chỉ cong môi .
Chuyện vợ lái xe, thể ngày nào cũng theo, cô thật sự vi phạm quy định của , coi xe như máy bay mà lái, cũng cách nào.
Tuy nhiên, tin cô vợ đại trí nhược ngu của .
Trong những chuyện lớn, những vấn đề nguyên tắc, cô bao giờ mơ hồ, chừng mực hơn ai hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-966-vo-chong-son-ve-nha-tham-gia-dinh.html.]
Chuyện cô đảm bảo, còn ép cô giấy cam đoan, cô chắc chắn sẽ làm bậy.
Đến cửa hàng, Lãnh Thiên Việt tiên để lính gọi điện thoại cho .
Con trai hôm qua về, hôm nay mới báo cho bà, Lãnh Thiên Việt sợ chồng , cô cảm thấy mặt mũi để mở miệng.
Dù lính mặt dày, xem giải thích với thế nào.
Đoàn trưởng Cố một chút cũng cảm thấy ngại.
Sau khi báo bình an cho , chút đỏ mặt dối, với bà rằng về muộn hôm qua, nên làm phiền bà và cha.
Xa cách ngắn ngày còn hơn tân hôn, bất kể con trai dối , Chủ nhiệm Tạ đều thể hiểu, bà nhớ con trai đến mấy cũng thể làm chậm trễ tình cảm vợ chồng của hai đứa nhỏ.
“Không , con trai, hiểu, con và Việt Việt mau qua đây, trưa nay làm món ngon cho các con ăn.”
Chủ nhiệm Tạ hận thể con trai lập tức bay đến bên , con trai bà thời gian chắc chắn chịu khổ ở bên ngoài .
“Mẹ… cái …”
Sự mong đợi tha thiết của khiến Đoàn trưởng Cố làm cho .
Vì tình cảm vợ chồng, thể mặt dày lừa dối , nhưng nỡ từ chối sự quan tâm và kỳ vọng của dành cho .
Lúc chỉ Lãnh Thiên Việt trận.
Cô nhận lấy ống từ tay lính, tiên ngọt ngào gọi một tiếng “”, đó vui vẻ giải thích ý định ăn trưa ở nhà bà Cao.
“Vậy , Việt Việt, , các con .”
Bà cụ đối xử với con trai con dâu, tình cảm của con dâu đối với bà, Tạ Dục Ân trong lòng rõ.
Con dâu làm , bà thể gì khác.
Điện thoại cho ông nội cũng là Lãnh Thiên Việt gọi, cô sợ lính đối phó với ông nội, ông cụ đôi khi cũng cứng đầu.
Ông nội hai vợ chồng trẻ bỏ qua , đến nhà bà Cao ăn cơm, những ý kiến, mà còn tán thành: “Tiểu Việt nhi, cháu làm ông bất kỳ ý kiến gì, các cháu cứ .”
Rồi vui vẻ thêm một câu: “Các cháu , lát nữa ông cũng .”
Đã cơ bản xác định quan hệ giữa bà Cao và cháu dâu, ông nội cảm thấy đến đó ăn chực, thuận lý thành chương hơn nhiều.
“Ông nội, ông nữa ?”
Ông nội mới đến nhà bà Cao ăn cơm mấy ngày, nữa?
Lãnh Thiên Việt lắc đầu , ông cụ thật sự coi là ngoài ha.
“Tiểu Việt nhi, còn ‘ nữa’? Ông đến nhà thông gia cũ ăn cơm ? Đừng lải nhải nữa, cứ thế mà quyết định.”
Ông nội khách khí cúp điện thoại.
“Ông cụ , thật ngông nghênh!”
Lãnh Thiên Việt thì thầm một câu.
Đoàn trưởng Cố những suy nghĩ quanh co trong lòng vợ, gãi mũi cô một cái : “Đồ sợ chuyện lớn nhà em, còn dám ông nội như ?”
Lãnh Thiên Việt kiêu ngạo nhướng mày: “Có gì mà dám, ông nội hổ.”
Nói xong, gọi điện thoại cho bà Cao: “Bà nội, cháu rể của bà về .”
“Bắc Dương về ? Thằng bé về khi nào? Hai vợ chồng trẻ các cháu bây giờ đang ở ?”