Nói , cô thẳng dậy, ghì chặt hai chân .
“Anh nắm lấy bàn chân em đùa nghịch? Việt Việt, biến thái đến ?”
Đoàn trưởng Cố vợ chê bai đến mức quên cả phản kháng, ngây cô.
*Trong lòng nghĩ: Hôm nay là ? Lại tiểu yêu tinh đ.á.n.h úp hai .*
*Lần đầu cô ấn tường nắm giữ, cô ấn lên giường giáo huấn.*
*Làm bây giờ?*
*Tiểu yêu tinh ngày càng ngang ngược, ngày càng khó đối phó .*
Đoàn trưởng Cố chấn chỉnh phu cương, nhưng nhớ đến “ba điều theo bốn điều giữ” mà tiểu yêu tinh quy định cho , thế là chỉ thể mím chặt đôi môi góc cạnh lời nào, chờ đợi cơ hội, tìm cách lật ngược tình thế.
“Sao, Đoàn trưởng Cố, phục ?”
Lãnh Thiên Việt mặt còn vương chút hồng hào khi uống rượu, với tư thế của chiến thắng, đắc ý vỗ vỗ má lính.
Rồi một cái bá vương cưỡng ép, đôi môi mềm mại trực tiếp ấn xuống.
Đoàn trưởng Cố làm cho làm gì — *Cái kiểu đ.á.n.h một cái cho một quả ngọt ý gì?*
*Lẽ nào đầu óc tiểu yêu tinh linh hoạt nữa ?*
*Hay là lấy việc trêu chọc để chiếm tiện nghi làm vui?*
Thế là Đoàn trưởng Cố hết sức phối hợp, bàn tay lớn từ từ siết chặt eo ong nhỏ của vợ, khi cô đang “gặm” hăng say, đột nhiên lật , lật ngược tình thế đè cô xuống .
Tay lên tay xuống, chiếc chăn phủ kín mít hai .
…
Sau một hồi chăn gối mặn nồng, Lãnh Thiên Việt thở hổn hển thò đầu khỏi chăn.
Thở dốc, từng tiếng thở dốc quyến rũ…
Anh lính đắc ý và thỏa mãn, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, dịu dàng : “Việt Việt, em chuyện với ?”
“Nói cái quái gì, em sắp c.h.ế.t , ai còn sức mà .”
Lãnh Thiên Việt lườm một cái, xoay , đưa cho lính một cái lưng trần.
Đoàn trưởng Cố xích gần cô, ghé tai cô thì thầm: “Việt Việt, em thì sẽ thu lãi đấy nhé.”
“Anh… đồ trứng thối, hết ? Ai nợ lãi của ? Rõ ràng là nợ em mà.”
Lãnh Thiên Việt đột nhiên xoay , “cắn” một miếng vai đồ trứng thối.
Đoàn trưởng Cố vui vẻ thành tiếng, vợ quả nhiên chăn chỉ IQ giảm xuống.
“Được , nợ em, nhưng Việt Việt, nợ em, em cũng thu đúng hạn nhé, nếu càng nợ càng nhiều, làm trả nổi?”
“Từ từ trả thôi! Dù cũng chạy , hơn nữa, còn là lãi đẻ lãi con, em thiệt.”
Lãnh Thiên Việt véo cằm đại hôi lang, như một đứa trẻ hạnh phúc.
“Được ! Từ từ trả, từ từ trả.”
Đoàn trưởng Cố ôm chặt vợ, trong lòng ngừng cảm thán: *Tiểu yêu tinh mê hoặc đơn thuần thể đừng đáng yêu đến .*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-965-lai-me-de-lai-con.html.]
Vợ còn giở chứng nữa, Đoàn trưởng Cố vội vàng dỗ dành hỏi: “Việt Việt, em thu lãi thì cho , em gì ?”
“Nói chuyện em nhận cha, hôm từ mà biệt, em với , làm rầm rộ, hơn nữa, hôm đó cha , ông nội và bà Cao đều sẽ .”
Lãnh Thiên Việt rành mạch từng li từng tí kể cho lính suy nghĩ của cha chồng và ông nội.
“Việt Việt, họ làm quá ! Anh giơ hai tay tán thành, vợ xứng đáng hưởng đãi ngộ như .”
Nghe vợ , bảo cô nhận cha một tiếng, Đoàn trưởng Cố đoán , chắc chắn sẽ động thái gì đó.
Tuy nhiên, ngờ bà coi trọng vợ đến .
Đoàn trưởng Cố trong lòng một trận cảm động, hổ là ruột của , chuyện gì cũng thể nghĩ .
Bà làm chỉ thể hiện sự coi trọng đối với con dâu, mà còn thể giúp giảm bớt sự áy náy đối với vợ.
Trong chuyện kết hôn , Đoàn trưởng Cố vẫn luôn cảm thấy với vợ.
Cô gả cho , tuy là cưới hỏi đàng hoàng, nhưng vì hôn lễ diễn vội vàng, vì cha tra kế của cô , nhiều lễ nghi đều bỏ qua.
Bây giờ thì , những gì nợ cô lúc , cha sẽ bù đắp cho cô , sẽ còn áy náy và tiếc nuối nữa.
“Việt Việt, ngày mai chúng đến nhà cha , định ngày em nhận cha, xem gì cần chuẩn .”
Cuối cùng cũng thể thực hiện lời hứa với cha vợ, tảng đá lớn trong lòng Đoàn trưởng Cố nặng nề rơi xuống.
Rồi ôm chặt vợ, đặt bàn tay nhỏ của cô lên bụng , c.ắ.n tai cô :
“Việt Việt, em đếm xem, chồng em mấy múi cơ bụng?”
Lãnh Thiên Việt rụt tay “chậc” một tiếng: “Anh thể đừng trẻ con như ? Em đếm, tự đếm .”
Rồi, định xoay .
Đoàn trưởng Cố thể dễ dàng buông cô , ở bên ngoài làm nhiệm vụ hơn nửa tháng, bây giờ như một con sói đói lâu ngày trong hoang dã, nghĩ gì khác, chỉ ăn thịt.
“Việt Việt, đếm thì em thu chút lãi cũng , nếu lãi đẻ lãi con, sợ trả nổi em.”
Đoàn trưởng Cố ôm vợ càng lúc càng gần, bắt đầu thi triển chiêu trò.
“Được, thu chút thì thu chút, nhưng chỉ một thôi.”
Lãnh Thiên Việt rơi bẫy, mặc cả.
“Được , chỉ một thôi.”
Anh lính ấn đầu cô lòng, vui đến lòng nở hoa — *Đồ ngốc đầu óc linh hoạt nữa .*
Có đầu tiên, chuyện gì cũng dễ , tiếp theo mấy thì mấy .
Hề hề! Chiêu “binh bất yếm trá” dùng ở cũng hiệu nghiệm.
Diễn tập thực chiến, dùng nó để đ.á.n.h bại Phó Sư trưởng Mã địch đông ít, trong chăn, vợ dùng chiêu trò.
…
Sáng hôm , khi Lãnh Thiên Việt tỉnh dậy, lính còn ở bên cạnh.
Chỉ để một gối đầu đầy mùi gỗ thông.
Ơ? Đại hôi lang sẽ phủi m.ô.n.g bỏ , từ mà biệt nữa chứ?
Hừ! Đi thì , dù cũng quen làm .