Thế là giải thích, nghĩ đối sách…
“Hừ, còn học cách đùn đẩy trách nhiệm ? Cha em lệnh cho từ mà biệt, phủi m.ô.n.g bỏ ?”
Lãnh Thiên Việt tăng thêm lực ở tay và chân…
“Hít… Nương tử, nhẹ chút… nhẹ chút…”
Đoàn trưởng Cố rít lên xin tha.
Khi kêu “nhẹ chút” đột nhiên chủ ý, mắt xuống , giọng yếu ớt : “Việt Việt, em bỏ chân , đầu gối làm đau , làm hỏng hóc thì ảnh hưởng đến hiệu quả sử dụng thì ?”
Lãnh Thiên Việt cúi đầu , đầu gối của đang chống đúng bộ phận nhạy cảm của đại hôi lang.
! Vạn nhất làm hỏng hóc thì còn dùng thế nào?
Thế là vội vàng bỏ chân xuống, tay cũng tự nhiên buông lỏng.
Cơ hội ngàn vàng, đại hôi lang mở rộng áo khoác bông, một tay ôm chặt vợ lòng, lật ngược tình thế, xoay ấn cô tường.
Sau đó, Lãnh Thiên Việt những nụ hôn như mưa tấn công…
Nụ hôn của lính từ nhẹ đến sâu, nhanh chóng tiến tới, trút hết nỗi nhớ nhung tích tụ trong lòng những ngày qua.
Lãnh Thiên Việt suýt nữa thì c.h.ế.t chìm trong tình cảm vô bờ …
Cuối cùng, cô “ô ô” hai tiếng, hai chân mềm nhũn, mắt thấy sắp ngất .
“Việt Việt, em… em ? Em đừng dọa …”
Đoàn trưởng Cố ngừng hôn, lo lắng vỗ lưng vợ…
Lãnh Thiên Việt lên tiếng, một tay đẩy , “vút” một cái chạy xa, dựa tường , ngừng thở hổn hển.
*Trời ơi! Đại hôi lang đói lâu ngày thật đáng sợ, tiếp tục “gặm” như , chừng sẽ ngỏm mất.*
*Rõ ràng trừng phạt , ngược để chiếm tiện nghi ?*
“Cố Bắc Dương, … đồ trứng thối, giữ võ đức, hổ, … giở trò…”
Lãnh Thiên Việt đại hôi lang “gặm” đến lắp.
Đỏ mặt liếc bộ phận nhạy cảm của đại hôi lang, nếu dùng chiêu trò lừa , thể để lật ngược tình thế?
Đoàn trưởng Cố “phụt” một tiếng thành tiếng: “Việt Việt, em là một quân tẩu, binh bất yếm trá mà cũng hiểu ?”
Cười xong, cong môi vợ, trong lòng một trận vui thầm:
*Tiểu yêu tinh nhà em, cũng xem chồng em là ai, dùng một đoàn binh lực đ.á.n.h cho hai đoàn tan tác, lẽ nào đối phó em đồ lính mới ?*
“Việt Việt, ngoan! Đừng quậy nữa, đây, cho em nguyên nhân từ mà biệt.”
Chơi xong chiêu “binh bất yếm trá”, Đoàn trưởng Cố bật chế độ dỗ dành thử thử bao nhiêu , cởi áo khoác bông, tiến lên ôm vợ.
Lãnh Thiên Việt “vút” một cái né sang một bên: “Đừng qua đây! Hở một lời là gặm , ai mà chịu nổi? Muốn chuyện, cách em xa .”
Gặm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-962-binh-bat-yem-tra.html.]
Hôn một cái cũng tính là gặm ?
Đoàn trưởng Cố chọc : *Tiểu yêu tinh thật cách hình dung, bây giờ đói đến mức nào ? Hận thể nuốt em bụng.*
Đương nhiên, những lời Đoàn trưởng Cố chỉ thể trong lòng cho .
Nếu cho vợ , cô sợ đến chân mềm nhũn.
“Được , Việt Việt, đảm bảo sẽ giữ cách bình thường với em, tuyệt đối quản chặt miệng, gặm .”
Lúc , Đoàn trưởng Cố vẻ mặt vui vẻ, thư thái, vợ mê hoặc ngây thơ, sự mệt mỏi do diễn tập quân sự mang tan biến hết.
Cô vợ sống động linh hoạt của , luôn mang cho cảm giác yêu đương nồng nhiệt như tuổi thanh xuân.
Thế là, Đoàn trưởng Cố nghiêm chỉnh xuống ghế sofa.
“Anh dịch ngoài chút, bên , em bên .”
Lãnh Thiên Việt đuổi lính sang một bên, giữa hai đặt một chiếc gối ôm lớn mềm mại do cô tự tay thiết kế.
Đoàn trưởng Cố cong môi , lời dịch sang một bên, vợ bây giờ đầu óc linh hoạt, lát nữa dùng chiêu trò, chỉ IQ chắc chắn sẽ giảm xuống.
“Việt Việt, là thế …”
Đoàn trưởng Cố xin giải thích nguyên nhân từ mà biệt với vợ.
Sau đó giới thiệu chi tiết về tính chất và mục đích của cuộc diễn tập quân sự , cũng như tình hình thắng bại cuối cùng cho cô.
“Bắc Dương ca ca, ý là, chỉ huy một đoàn binh lực của quân xanh, đ.á.n.h bại hai đoàn của quân Đỏ, còn dùng tài năng chỉ huy của , phá vỡ tư duy lối mòn quân Đỏ thắng, quân xanh thua trong các cuộc diễn tập quân sự đây ?”
Nghe xong lời giải thích của lính, Lãnh Thiên Việt một tay ném gối ôm sang một bên.
Rồi khách khí nhào lòng , ôm chặt cổ , mắt, mũi, miệng, theo quy tắc nào mà “gặm” loạn xạ một trận…
“Gặm” đến mức lính ý loạn tình mê, “gặm” đến mức lòng thần lay động… cơn bão trong bụng từng trận xoáy lên…
“Việt Việt…”
Đoàn trưởng Cố khàn giọng gọi vợ một tiếng, c.ắ.n tai cô : “Hay là chúng lên giường, em hãy gặm tiếp .”
Lãnh Thiên Việt đột nhiên phản ứng , kích động quá đà, mất kiểm soát .
Thế là, vội vàng ngừng gặm loạn xạ, buông tay trở trạng thái bình thường, liếc lính : “Anh nghĩ quá! Ai ban ngày ban mặt lên giường với , buông em .”
lính căn bản cho cô cơ hội “bình thường”, ôm chặt cô kiên quyết buông, còn trêu chọc:
“Việt Việt, em thể giữ chút võ đức ? Vừa nãy em cách xa , ai cũng gặm loạn xạ, giây thế , hành vi lật lọng của em giải thích thế nào?”
“Anh… em… cái …”
Lãnh Thiên Việt phản bác đến lắp.
Rồi giở trò vô : “Anh buông em , em sẽ hét lớn lên đấy.”
đợi cô mở miệng, nụ hôn của lính như mưa rơi xuống.
Nụ hôn của lính bá đạo mãnh liệt như lúc cửa, mà là cực kỳ dịu dàng, cực kỳ quấn quýt triền miên…