Bà nội hề lay chuyển, tuy trong lòng ngứa ngáy nhảy, nhưng cuối cùng vẫn nhịn .
*Trước mặt ông thông gia, bà giữ vững phong thái.*
*Nếu đây là điệu nhảy giao tiếp, lẽ bà nhảy một bản với ông thông gia .*
Lãnh Thiên Việt thực nghĩ bà nội một bước, một ngày nào đó cô tìm cách kiếm hai cuộn băng nhạc giao tiếp, để bà nội trổ tài mặt ông thông gia.
Bản cô cũng thể tiện thể chiêm ngưỡng sự quyến rũ của bà khi nhảy giao tiếp.
“Ối, vui vẻ thế ?”
“Ha ha ha! Ông nội còn thích nhảy điệu ?”
Mấy đang nhảy hăng say thì Từ Tiểu Phi và Quan Minh Châu lượt bước phòng khách.
Vì quen ông nội lắm, Từ Tiểu Phi ngại dám tham gia nhảy cùng, khi chào ông nội, cô xuống ghế sofa trò chuyện với bà nội.
Quan Minh Châu thì “hề hề” tới, đấu với ông nội: “Ông nội, chúng thi xem ai nhảy động tác hơn thì ạ?”
Ông nội xong liền chịu thua: “Tiểu Châu Châu, cháu giữ võ đức gì cả, cháu là trẻ, từ nhỏ học nhảy, ông nội già , tay chân lụ khụ, mà so với cháu ?”
“Không nhảy nữa, nhảy nữa, nghỉ một lát là đến giờ ăn cơm .”
Ông nội thu sự trẻ con, vui vẻ ghế sofa chờ bữa ăn.
...
Bữa tối thịnh soạn, bà nội Từ Tiểu Phi sẽ đến, cô ở trường thiếu chất béo, đặc biệt dặn dì Vân thêm mấy món mặn:
Thịt chân giò kho tàu, sườn xào chua ngọt, mặt heo hầm, kèm theo một nồi gà xào.
Bốn món ăn đều đỏ au, bóng dầu, mùi thơm xộc thẳng mũi.
Khiến Lãnh Thiên Việt vô cùng khó xử.
*Không ăn thì thật sự cưỡng sự cám dỗ của chúng, ăn sợ béo.*
Thời đại cô từng sống đây khác với thời đại , thời đó giảm cân là chuyện hàng đầu, một khi béo lên thì khó giảm.
Một phụ nữ vì giảm cân còn hút mỡ.
Từ Tiểu Phi và Quan Minh Châu sợ béo.
Từ Tiểu Phi ăn mặt heo hầm đến mức hai mắt sáng rực, Quan Minh Châu ăn chân giò đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Cuối cùng, sự lây nhiễm của hai , Lãnh Thiên Việt cưỡng cám dỗ, ăn sạch sườn và thịt gà mà bà nội gắp đĩa cho cô.
Hai đứa nhỏ thấy thím ba, dì và cô út ăn uống vui vẻ, cũng mở bụng ăn uống thỏa thích.
Dì Vân sợ chúng ăn no quá, cứ liên tục dặn dò chúng ăn chậm .
Ông nội hài lòng ăn món yêu thích của – mì trộn kiểu tỉnh Lỗ và dưa muối thanh đạm.
Thấy cả bàn ăn uống hăng say, bà nội đến mức miệng gần như ngoác đến tận mang tai, bản bà còn kịp ăn, cứ liên tục thúc giục : “Ăn ! Các cháu cứ ăn thoải mái!”
“Tiểu Phi, đây, ăn thêm miếng mặt heo nữa.”
Nói , một miếng tai heo rơi đĩa Từ Tiểu Phi.
“Minh Châu, chân giò ngon ? Lại đây, ăn nhiều .”
Sườn trong miệng Quan Minh Châu còn nuốt xuống, trong đĩa thêm một miếng thịt chân giò run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-943.html.]
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, chỉ cháu là ăn tích cực, đây, gặm cái đùi gà .”
Lãnh Thiên Việt đang uống canh, một cái đùi gà lớn đột nhiên xuất hiện mắt, làm cô giật .
“Cảm ơn bà nội! Chúng cháu ăn gần đủ ạ.”
Từ Tiểu Phi và Quan Minh Châu cảm ơn, trao đổi ánh mắt: *“Nhiều đồ thế trong đĩa, ăn hết nổi đây?”*
Lãnh Thiên Việt dám lên tiếng, đành c.ắ.n răng gặm đùi gà.
Vừa gặm, đảo mắt: *“Giá mà lính ở đây thì , thể khách khí mà ném đùi gà bát .”*
*“ bây giờ, chỉ thể ném bụng thôi.”*
“Haizz! Giá mà Bắc Dương ở đây thì , cái bánh bao lớn thể ăn mấy cái liền.”
Mọi đang cúi đầu ăn cơm thì bà nội đĩa bánh bao hấp nóng hổi bàn ăn thở dài một .
Bánh bao nhân thịt heo bắp cải, bà nội cháu rể thích ăn, đặc biệt chuẩn cho .
“Bà nội, bà đừng thở dài, cháu rể bà sẽ về nhanh thôi, về sẽ để ăn.”
Bà nội nhớ thương lính của , Lãnh Thiên Việt trong lòng cảm động, gặm đùi gà, đỡ cho .
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, bà thở dài, Bắc Dương về, m.ô.n.g còn ấm chỗ , mùa đông lạnh lẽo cứ ở ngoài mãi, lỡ bệnh thì ?”
“Cha cháu làm Sư trưởng thể nghĩ cho cháu rể một chút ?”
Bà nội ông thông gia cháu rể dẫn quân diễn tập quân sự, xót xa thôi.
“Bà Cao, diễn tập quân sự do cha Tiểu Nguyệt Nhi quyết định, đó là quyết định của quân khu, Bắc Dương lớn thế , sẽ tự chăm sóc bản , bà cần lo lắng cho nó.”
Bà nội xót cháu trai , ông nội cảm kích, nhưng quân nhân sứ mệnh của , tuân thủ mệnh lệnh là thiên chức của quân nhân.
Ông vội vàng giải thích cho cha của cháu dâu.
“Vậy , tạm thời chuyện nữa.”
Bà nội đổi giọng: “ bánh bao làm xong , bữa ăn, bữa sẽ mất ngon, đây, mỗi một cái, giải quyết chúng .”
Bà nội rằng, mỗi một cái bánh bao lớn đĩa.
Lãnh Thiên Việt: “...”
*Mẹ ơi! C.h.ế.t vì no mất thôi!*
*Bà nội còn cho sống nữa đây?*
Từ Tiểu Phi và Quan Minh Châu ợ một tiếng, cái bánh bao trong đĩa, mặt ngừng co giật.
Ông nội ăn bánh bao, vui vẻ : “Bánh bao ngon, vỏ mỏng nhân lớn.”
Lãnh Thiên Việt: “...”
*Ông nội thật giả vờ.*
*Trông vẻ ăn ngon lành, thực là đang cố nhét miệng ?*
“Ông nội, ông...”
Lãnh Thiên Việt , ông nội ăn nổi thì đừng ăn nữa.
đợi cô xong, ông nội vẫy tay với cô.
*Ý của ông nội là: Bánh bao là do bà nội đặc biệt chuẩn cho cháu trai Binh vương của , ăn thì phụ lòng của , nên chỉ thể làm khổ cái bụng thôi.*