Là ông hứa với bà cụ, mỗi thứ bảy sẽ đưa hai đứa nhóc tì đến.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu bà gọi điện cho ông nội Quan đúng ? Cái con bé võ đức , ông là lãnh đạo lớn như , bà là dân thường dám tùy tiện gọi điện cho ông ?”
Bà cụ nhận trách nhiệm. Có một việc bà thanh cao, sấn sổ với ông thông gia.
“Bà nội, bà còn chuyện gì dám ?”
Lãnh Thiên Việt “phụt” : “Bà là bà thông gia của ông nội cháu, bà dám gọi cho ông , cháu là phận con cháu càng dám gọi. Dù chuyện hai đứa nhóc tì, ông nội cháu quyết định, điện thoại của ông cháu cũng cho bà , bà thích gọi thì gọi.”
Lãnh Thiên Việt cố ý kích bác bà cụ, chuyện thể tự làm, tại còn làm phiền khác?
“Được, cháu đợi đấy cho bà!”
Lãnh Thiên Việt đang tính toán xem đối phó với bà cụ thế nào, bà “cạch” một cái cúp điện thoại.
Hả?
*Bà cụ đây là chọc giận ? Không thèm để ý nữa?*
Lãnh Thiên Việt “hê hê”, xem bữa cơm trưa nay ăn chực .
Không mau dỗ dành bà cụ, bà gặp cái miệng chu buộc cả con lừa.
Lãnh Thiên Việt đặt điện thoại xuống, định lên lầu làm việc một lát, trưa ăn chực.
“Reng reng reng... Reng reng reng...”
Cô nhấc chân, điện thoại reo.
Nhấc lên, trong ống truyền đến giọng khoe khoang đắc ý của bà cụ: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, bà thật sự mời ông nội cháu , ông buổi trưa việc, rõ tối đến ăn cơm, hai đứa nhóc tì lát nữa ông sẽ cho đưa đến cho bà.”
“Thế nào, bà nội cháu lợi hại hả?!”
Lãnh Thiên Việt dùng ngón chân nghĩ cũng , bà cụ đầu dây bên lúc đang vui vẻ thành cái dạng gì.
“Bà nội, bà hổ là quý bà Cao, lợi hại! Trâu bò!”
Lãnh Thiên Việt cách ống nịnh nọt điên cuồng.
Sau đó : “Bà nội, buổi trưa cháu đến ăn chực nữa, hời cho bà đấy, để hai đứa nhóc tì ăn cùng bà.”
*Bà cụ giận nữa, thì cần dỗ bà nữa, tối cũng muộn.*
“Cháu... cháu... cái con bé vô lương tâm , hời cho ai chứ? Dì Vân của cháu chuẩn nhiều món ngon như , cháu đến, lãng phí thì làm ?”
Bà cụ cuống, trực tiếp lắp.
Trong ống còn truyền đến một câu lầm bầm:
*“Con bé vô lương tâm còn giở chứng chỉ huy thế? Đến đây sẽ xử lý nó.”*
Lãnh Thiên Việt: “?”
*Câu cuối cùng của bà cụ giọng nhỏ , là sợ thấy ?*
Sợ buổi tối đến xử lý, Lãnh Thiên Việt vội vàng dỗ dành bà cụ: “Bà nội, ai giở chứng chứ? Cháu cũng cầm tinh con lừa.”
“Món ngon dì Vân chuẩn chắc chắn lãng phí , tối nay cháu gọi cả chị hai và em chồng cùng đến ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-941.html.]
“Đến lúc đó chúng cháu còn thể cùng ca hát nhảy múa, bà còn thể oai mặt ông thông gia, gảy đàn cổ cho ông .”
Để dỗ dành bà cụ, Lãnh Thiên Việt tung tuyệt chiêu.
“Coi như cái con bé võ đức nhà cháu còn chút lương tâm, tối nay các cháu đến sớm chút nhé.”
Vừa cùng náo nhiệt, bà cụ lập tức lên tinh thần.
“Vâng ạ, bà nội, chúng cháu nhất định đến sớm, cháu cúp máy đây.”
Lãnh Thiên Việt mặc kệ bà cụ đồng ý , dứt khoát cúp điện thoại.
Sau đó vuốt n.g.ự.c thở phào một : “Mẹ ơi! Mới sáng sớm ngày , bà cụ giày vò một trận, tốn bao nhiêu nước bọt chứ?”
“Thiên Việt, bà nội của em tính tình thẳng thắn, thú vị hài hước, đúng là một bà cụ hiếm .”
Lưu Xuân Hoa quý bà Cao chọc .
Lãnh Thiên Việt: “...”
*Bà nội nhặt giữa đường của em, chỉ hiếm , mà còn là một đóa hoa lạ, đóa hoa lạ siêu to khổng lồ.*
*Không chút bản lĩnh thì chơi nổi với bà .*
Giải quyết, an ủi xong bà cụ, Lãnh Thiên Việt lên tầng hai làm việc một lúc.
Gần đến trưa, lái xe đến Đồng Thịnh Tường mua 3 suất canh thịt cừu ăn với bánh bao (Yangrou Paomo), 2 phần dưa muối, mang đến Đại học Khoa học Kỹ thuật tìm em chồng.
Ba Dương xuất viện về nhà , Quan Minh Châu bây giờ bận rộn như thế nữa, tối nay nhà bà nội Cao, ông nội cũng , vui vẻ như con chim nhỏ hạnh phúc.
“Chị dâu ba, tối nay chúng cùng ông nội vui vẻ một bữa, em còn thể cùng chị ngủ ở nhà bà nội Cao.”
Nghe , ba cứu trợ thiên tai về diễn tập quân sự , Quan Minh Châu ở bên cạnh chị dâu nhỏ, tránh để chị oán trách ba.
“Được thôi! Vậy chúng tìm chị hai ngay, cùng náo nhiệt qua cuối tuần.”
Lãnh Thiên Việt đón em chồng, cùng chạy đến Đại học Giao thông Tây An, chặn đường Từ Tiểu Phi ở cửa nhà ăn.
“Ái chà, ngọn gió nào thổi hai chị em dâu các cô đến đây thế?”
Từ Tiểu Phi thấy hai chị em dâu, mỗi tặng một cái ôm gấu.
Lúc ăn cơm, chằm chằm em gái nuôi chớp mắt.
“Chị hai, chị em thế là ý gì? Trên mặt em thỏi vàng ?”
Lãnh Thiên Việt đến mức chút ngại ngùng.
“Chị xem Lôi Phong sống trông thế nào ?”
Từ Tiểu Phi sớm sự tích cứu trợ thiên tai của em gái nuôi báo , dạo bận việc hội học sinh, thời gian liên lạc với cô.
“Suỵt! Tiểu Phi, nhỏ tiếng chút, đều đang về phía đấy.”
Quan Minh Châu dựng ngón tay nhắc nhở nhỏ.
Từ Tiểu Phi quanh bốn phía, trong nhà ăn quả thật ít về phía các cô, , còn thì thầm to nhỏ:
“Mau kìa, cái cô em gái xinh như tiên , chính là Lãnh Thiên Việt báo chí đưa tin đấy.”
“Thật giả? Lãnh Thiên Việt đó là quân tẩu ? Sao trẻ thế , còn và khí chất hơn hoa khôi trường chúng .”