Lãnh Thiên Việt giơ chân lên, dám hạ xuống: "Anh cứu trợ thiên tai về, ở bên ngoài chịu lạnh lâu như , đáng lẽ em là giúp ngâm chân mới đúng."
Hả? Tiểu yêu tinh cũng lúc lương tâm trỗi dậy ?
Đoàn trưởng Cố lau nước mặt, xoa xoa lồng n.g.ự.c : "Việt Việt, em làm giật cả , còn tưởng lỡ chọc giận em chứ?"
"Ngoan nào, bỏ chân xuống ."
Đoàn trưởng Cố nắm lấy đôi bàn chân nhỏ của vợ: "Có gì mà thể chứ? Anh , chỉ cần ở nhà, dù em đến 'ngày đèn đỏ' thì vẫn sẽ giúp em ngâm chân. Ông xã em lời luôn giữ lời."
"Chẳng lẽ em trở thành kẻ nuốt lời ?"
Đoàn trưởng Cố xoa bóp chân cho vợ, dịu dàng an ủi: "Em còn sợ lạnh, dám chạy đến tận vùng thiên tai để chi viện cho , là đàn ông con trai thì sợ gì chút lạnh ? Chiều nay tắm ở nhà tắm công cộng xong, cần gì ngâm chân nữa?"
Lãnh Thiên Việt: "..."
Được , nếu nghĩ như thì em cũng chẳng khách sáo nữa. Ai bảo , vớ đàn ông tuyệt vời thế chứ!
Sau khi ăn no nê bữa tối mang thương hiệu "yêu vợ" của lính, hưởng thụ dịch vụ ngâm chân "ấm áp" tận tình, Lãnh Thiên Việt bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, cơn buồn ngủ kéo đến.
Đoàn trưởng Cố: "..."
Vợ thế ? Mới mấy giờ mà ngủ ? Chân còn ngâm xong, chuyện chính sự còn kịp bàn mà.
"Việt Việt, Việt Việt , ngâm chân xong hãy ngủ ?" Đoàn trưởng Cố ngừng tay, vội vàng lau khô chân cho vợ.
"Được..." Lãnh Thiên Việt tự véo mạnh đùi một cái, nỗ lực đấu tranh với cơn buồn ngủ. Cô còn chuyện của bố với lính, thể ngủ ngay ?
"Việt Việt, nếu em buồn ngủ quá thì cứ ngủ , nào, để bế em lên giường." Thấy vợ vì để tỉnh táo mà tự véo đùi , Đoàn trưởng Cố xót xa ôm chặt lấy cô.
Thôi , chuyện nhận cha cứ để ngày mai cũng . Vợ vẫn là quan trọng nhất, thể vì bố vợ mà để vợ chịu khổ .
Vào thời khắc mấu chốt, trong lòng Đoàn trưởng Cố chỉ cô vợ nhỏ. Chuyện của bố vợ thể hoãn , cùng lắm thì để ông nghĩ vô dụng, lời giữ lời .
"Bắc Dương ca ca, bây giờ em ngủ , em chuyện quan trọng với ." Chiêu véo đùi tỏ khá hiệu quả, Lãnh Thiên Việt ngừng ngáp, cơn buồn ngủ cũng tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-932-ke-hoach-nhan-cha.html.]
Chuyến cứu trợ thiên tai chỉ khiến tinh thần Lãnh Thiên Việt thăng hoa, mà còn giúp cô thông suốt nhiều chuyện. Việc cô và bố nhận chỉ khiến ông chịu dày vò, khiến lính kẹt ở giữa khó xử, mà còn làm cho bản cô giống như một "con lừa bướng bỉnh" hiểu chuyện.
Trước khi vùng thiên tai, lúc Chính ủy Tần đưa áo bông và mũ của bố cho cô, giọng điệu và ánh mắt của ông rõ ràng đang ám chỉ cô chính là đứa con gái bất hiếu và bướng bỉnh. Hình ảnh bố từ xa lén lút quan tâm cô khiến cô mỗi khi nhớ đều cảm thấy thật tệ.
Vì , cô sớm nhận cha, để còn nghĩ cô là kẻ ngang ngạnh nữa.
"Việt Việt, em ngủ thật chứ? Chuyện gì mà nhất định ngay tối nay? Sư đoàn cho cán bộ chiến sĩ tham gia cứu trợ nghỉ ba ngày mà, chuyện gì để ngày mai ?"
Đoàn trưởng Cố xót vợ, nghĩ rằng lúc ở nhà, cô chắc chắn vất vả bận rộn bên ngoài. Anh chỉ cô nghỉ ngơi sớm, để còn hưởng thụ cảm giác ôm mỹ nhân trong lòng.
"Bắc Dương ca ca, ngày mai việc của ngày mai. Dạo em bận lắm, cứ luôn bây giờ ." Lãnh Thiên Việt nghiêm túc lính: "Em trong hai ngày tới sẽ chính thức nhận cha, thấy thế nào? Trước đó cần báo cho ba một tiếng ?"
Mẹ chồng từng dặn cô, khi nào nhận cha thì hãy báo cho bà một tiếng. Lãnh Thiên Việt tôn trọng ý kiến của bà.
"Việt Việt, em bướng nữa ? Nghĩ thông suốt ?" Thấy vợ rốt cuộc cũng chịu "xuống thang", Đoàn trưởng Cố vui mừng hôn chụt lên mặt cô hai cái.
"Bắc Dương ca ca, đừng nhắc chuyện cũ nữa, bớt nhảm . Vào trọng tâm nào, định khi nào thì cùng em nhận cha? Có cần báo cho ba ?" Lãnh Thiên Việt đẩy , cái cứ hở là "gặm" , chẳng giữ ý tứ gì cả.
"Việt Việt, nên báo cho ba ." Đoàn trưởng Cố cảm thấy dặn như chắc chắn là dụng ý, hoặc là chuyện nhận cha còn quy tắc gì đó cần lưu ý.
"Vậy , ngày mai chúng sang nhà ba , ngày là cuối tuần, cùng em nhận cha nhé." Đôi mắt của Lãnh Thiên Việt lấp lánh, sắp nhận cha , cô cũng chút kích động.
"Được, cứ làm theo lời em." Đoàn trưởng Cố tủm tỉm: "Việt Việt, thật tối nay cũng định bàn với em chuyện , ai ngờ kịp mở miệng thì em giành ."
Đoàn trưởng Cố kể rành mạch những lời bố vợ với lúc chiều cho vợ .
Lãnh Thiên Việt: "..."
Bố gấp đến mức ? Sao cứ gặp mặt là lấy chuyện chèn ép con rể thế nhỉ? Anh lính của cô đúng là khó xử thật mà.
"Bắc Dương ca ca, xin nhé, đều tại em nên mới bố vợ bắt chẹt." Lãnh Thiên Việt xót xa vuốt ve khuôn mặt trai của , đó hì hì: "Anh yên tâm, đợi em nhận cha xong sẽ trút giận cho , hai chúng hợp sức bắt chẹt ông già đó."
"Được , vẫn là vợ thương nhất." Đoàn trưởng Cố dỗ dành đến mức lòng ngọt lịm, ôm chặt vợ, cái miệng bắt đầu sán tới...
"Bắc Dương ca ca, chúng ngủ sớm . Nằm trong chăn em kể chuyện cho ." Lãnh Thiên Việt đẩy , hôn mãi dứt thế thì ai mà chịu nổi.
Phải trong chăn, kể chuyện của Lục Niệm Niệm để đ.á.n.h lạc hướng con "Sói xám" , nhân tiện chấn chỉnh tư tưởng của , đừng để nghĩ lung tung nữa.