Làm gì còn tâm trí nấu cơm?
nhớ tới vợ thích ăn cơm ở nhà ăn, Đoàn trưởng Cố đổi ý.
Anh Cửa hàng phục vụ quân nhân mua thức ăn, chuẩn làm một bữa tối thương hiệu "yêu vợ" để lấy lòng bà xã.
Vợ ăn vui vẻ thì sẽ dễ chuyện, buổi tối thể "bùng cháy" thêm mấy .
Lúc Lãnh Thiên Việt nóng lòng như lửa đốt chạy về nhà, cơm nước của Đoàn trưởng Cố làm xong.
"Bíp bíp... Bíp bíp..."
Xe Jeep dừng , Lãnh Thiên Việt cố ý bấm còi hai cái.
Đoàn trưởng Cố thấy tiếng còi, tâm trạng kích động chạy sân.
Lãnh Thiên Việt bước cổng lớn, thấy lính trai đến phạm quy đang trong sân, dang rộng hai tay, bày tư thế ngầu quyến rũ với cô.
Lãnh Thiên Việt khách sáo, lao tới nhào lòng , ôm chặt cổ, mặc kệ tất cả mà gặm c.ắ.n điên cuồng.
Gặm một cách kiêng nể, gặm theo quy tắc nào...
Mắt, mũi, miệng đều gặm một lượt.
Đoàn trưởng Cố gặm đến mức cơn bão trong bụng nổi lên từng đợt, đợt mãnh liệt hơn đợt .
"Việt Việt, Việt Việt, hạ miệng nhẹ chút, nếu ông xã kiềm chế ".
Đoàn trưởng Cố ngờ, mấy ngày gặp, vợ trở nên dũng mãnh thế , cứ tiếp tục gặm nữa, thật sự sẽ...
Thế là, đành dùng hai tay nâng mặt vợ lên, ấn nút tạm dừng cho cô.
Sau đó bế ngang cô lên, nhà đặt lên ghế sofa.
Thật , Đoàn trưởng Cố bế vợ ngã thẳng xuống giường, nhưng nhớ tới hứa với cô, ban ngày làm chuyện đó, nên dám làm bừa.
Được lính ôm sofa, Lãnh Thiên Việt khi trút hết cảm xúc bỗng nhớ , vẫn kiểm tra xem cước .
"Bắc Dương ca ca, mấy loại kem chống nẻ và kem trị cước đó đủ dùng ? Anh lạnh chỗ nào ?"
Lãnh Thiên Việt hỏi, định động tay kiểm tra.
Lúc dậy từ trong lòng lính, tay cô vô thức sờ soạng lên cơ n.g.ự.c của một cái.
Đoàn trưởng Cố kéo cô trở lòng: "Việt Việt, em thật sự kiểm tra thì để trong chăn cởi quần áo cho em kiểm tra kỹ càng".
Đoàn trưởng Cố hô hấp dồn dập, ánh mắt tha thiết vợ.
"Bắc Dương ca ca, ... kiềm chế chút , đừng làm bậy, em đến 'bà dì' ".
Lãnh Thiên Việt bất ngờ ném một quả b.o.m hạng nặng.
*Hả? Đến "bà dì" ?*
Đoàn trưởng Cố trong nháy mắt xìu như cà tím sương muối.
Ánh mắt nghi ngờ vợ —— *Trùng hợp ? Thật giả?*
Sợ cô chơi trò binh bất yếm trá, còn đưa tay sờ sờ eo cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-930.html.]
Xác định cô lừa , bất lực thở dài một .
Sau đó trán tựa trán cô : "Việt Việt, cái 'bà dì' của em sớm đến muộn đến, cứ nhè đúng lúc mà đến? Đây chẳng cố tình hành hạ ?"
Lãnh Thiên Việt vẻ mặt ngượng ngùng: "Em cách nào ? Chuyện em quyết định , em bảo nó đến là nó đến, bảo đến là đến ".
Sau đó áy náy : "Bắc Dương ca ca, là tối nay chúng sang nhà ba ngủ ? Dù cũng thể làm chuyện ".
"Không ! Phải ngủ ở nhà !"
Đoàn trưởng Cố thái độ kiên quyết.
Trong nhà khắp nơi đều là mùi hương d.ư.ợ.c liệu pha lẫn mùi trái cây ngọt ngào vợ, chỉ ở đây, mới cảm thấy thể xác và tinh thần thả lỏng, mới thể kiêng nể gì mà buông tay sủng vợ.
"Vậy làm bây giờ? Em sợ ... Hay là hai chúng mỗi ngủ một phòng nhé?"
Giọng Lãnh Thiên Việt yếu ớt, giống như phạm .
"Tại ngủ riêng? Việt Việt, em quá coi thường ông xã em , nếu ngay cả nửa của cũng kiểm soát , còn tính là đàn ông ? Còn dẫn binh kiểu gì?"
Đoàn trưởng Cố ôm chặt vợ: "Lúc đại hội võ thuật quân sự, thời gian dài như cũng nhịn đấy thôi?"
*Lúc đó chẳng nếm mùi đời ? Bây giờ là con Sói xám ăn thịt .*
Lãnh Thiên Việt chằm chằm mắt lính sự thật:
"Mắt lúc đang phát sáng xanh kìa".
"Phụt"!
Đoàn trưởng Cố chọc : "Việt Việt, đáng sợ thế ? Hay là tư tưởng em đoan chính? Toàn nghĩ thế?"
"Anh... Bắc Dương ca ca, cái đồ trứng thối , ai nghĩ chứ? Người là lo nghĩ cho hả?"
Lãnh Thiên Việt vỗ vỗ má "đồ trứng thối", chọc chọc trán :
"Hơn nữa, em đúng ? Không tin soi gương xem, đôi mắt của bây giờ thật sự đang phát sáng xanh, em mà bắp chân còn run lẩy bẩy đây ".
*Tiểu biệt thắng tân hôn, tuy rằng "bà dì" đến đúng lúc, thể làm thật, nhưng cũng thể lãng phí thời gian hiếm hoi ai quấy rầy .*
Lãnh Thiên Việt để con Sói xám hời, trêu chọc một chút cho vui.
Đoàn trưởng Cố: "..."
*Tiểu yêu tinh là ý gì? Sao như đang trêu chọc ? Cái còn cần soi gương ? Mình chỉ mắt phát sáng xanh, mà còn là con sói đói lâu ngày nơi hoang dã, nếu đang cực lực kiềm chế, sớm nhào tới tiểu yêu tinh .*
"Việt Việt, cần soi gương, em cũng cần run bắp chân, dù chạy trời khỏi nắng".
Lãnh Thiên Việt trêu chọc Sói xám, trúng ngay ý đồ của .
Sói xám vui vẻ thôi: "Việt Việt, thể trả bài bình thường, sẽ ghi sổ thu lãi đấy, còn là lãi đẻ lãi con, em cứ liệu mà tính toán cho kỹ".
Đoàn trưởng Cố ôm chặt vợ, hung hăng hôn xuống...
"... Ưm... ưm ưm, ..."
Lãnh Thiên Việt suýt chút nữa thì ngạt thở:
"Cái đồ Sói xám thối tha , thể đừng hổ như ? Hơi tí là uy h.i.ế.p , 'bà dì' cũng do em gọi đến, dựa mà ghi sổ còn thu lãi?"