Đều là con dâu của thị trưởng, Đổng Tâm Như thỉnh thoảng bôi tro trát trấu mặt bố chồng, còn Tiểu Việt thì thỉnh thoảng làm vẻ vang cho bố chồng.
So sánh hai cô cháu dâu xong, ông cụ đột nhiên cảm thấy nên gì đó với đứa cháu trai vô dụng , để nó hiểu tầm quan trọng của bạn đời đối với một đàn ông.
“Nho An, hôm nay con đài, xem báo ?”
“Ông nội, con , cũng xem ạ.”
Là một con cháu cán bộ cao cấp, là thế hệ quan chức thứ ba, Quan Nho An từ nhỏ thói quen sách, xem báo, tin tức.
Vợ gì, cũng thể ảnh hưởng đến việc xem báo, tin tức.
“Nếu , xem, con cô gái Lãnh Thiên Việt với tư cách cá nhân chở một xe tải vật tư đến vùng thiên tai thăm hỏi cán bộ chiến sĩ là ai ?”
Là ai?
Chẳng là cháu gái nuôi của ông, con gái nuôi của nhà họ Quan ?
Quan Nho An ngơ ngác ông nội, hiểu tại ông rõ mà còn hỏi.
“Nho An, cô gái Lãnh Thiên Việt đó chỉ là con gái nuôi của nhà họ Quan, mà còn là con dâu tương lai của nhà họ Quan, nó là vợ của em ba con, em ba con tìm thấy , là vợ nó giúp chúng tìm thấy.”
Ông cụ ánh mắt của cháu trai là ngay những chuyện xảy trong nhà thời gian qua, nó chẳng gì cả.
“Cái gì? Em ba của con tìm thấy ? Lãnh Thiên Việt là vợ nó?”
Hổ dữ ăn thịt con, trận cha con, Quan Nho An tuy cưới một vợ gì, nhưng tình vẫn quên.
Vừa tin em ba tìm thấy, mắt sáng lên vì vui mừng, quên cả khuôn mặt tát vẫn còn nóng rát.
“ , em ba của con bây giờ là một cán bộ cấp đoàn của sư đoàn A, đang dẫn dắt cán bộ chiến sĩ cứu trợ thiên tai ở vùng nạn, còn đến huyện Z nơi tình hình nghiêm trọng nhất.”
Nhắc đến đứa cháu trai Binh vương của , mắt ông cụ cũng sáng lên.
Nếu nó cưới về một vợ hiền lành, tài giỏi, hiểu lễ nghĩa, nhà họ Quan làm thể vẻ vang theo?
Sắp vợ của cái thằng vô dụng mặt làm cho mất hết mặt mũi .
“Vậy ông nội, em ba tìm thấy , con thể gặp nó ?”
Anh em như thể tay chân, Quan Nho An thật sự gặp ngay em trai ruột của .
“Cái ...”
Ông cụ hỏi khó.
Chuyện ông thật sự thể tùy tiện quyết định, con trai cho phép đứa con gì nhà họ Quan, ông tiện xen .
Thế là, ông cụ đẩy trách nhiệm cho con dâu: “Dục Ân, bố còn việc khác, Nho An là con trai của con, một chuyện con hãy chuyện rõ ràng với nó.”
Lúc trong lòng ông cụ là Tiểu Việt của ông.
Con bé mỏng manh, đến vùng thiên tai lạnh ?
Ông còn đang đợi nó sinh cho nhà họ Quan mấy Binh vương nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, lỡ cảm lạnh thì làm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-906.html.]
Ông cụ lúc cần khi nào Tiểu Việt của ông thể từ vùng thiên tai trở về.
Thế là ông nghĩ đến một , đến chỗ bà để dò la tin tức...
“Hắt xì... Hắt xì...”
Bà cụ Cao đang lật giở chiếc áo lông trong phòng khách bỗng dưng hắt hai cái thật to, dọa cho Manh Manh “oẳng” một tiếng chạy xa tít.
“Dì Cao, dì cảm ? Xem dì hắt kìa, dì đừng chạy sân nữa, Nguyệt Nguyệt là lớn , sẽ tự chăm sóc .”
Hà Tiểu Vân an ủi bà cụ, tìm t.h.u.ố.c cảm: “Dì mau uống hai viên t.h.u.ố.c .”
“Không , Tiểu Vân, dì cảm. Mỗi ngày đều ngâm chân bằng túi t.h.u.ố.c Đông y của Tiểu Nguyệt, cơ thể dì giờ khỏe hơn nhiều . Hắt to thế , chắc là ai đang nhắc đến ?”
Bà cụ đặt chiếc áo lông xuống, lo lắng lẩm bẩm: “Chắc con bé ngốc đó ở ngoài lạnh chịu nổi, nhớ đến sự ấm áp của gia đình chứ?”
Từ tin tức và báo chí hôm nay, bà cụ cháu gái nhỏ đến vùng thiên tai, bà trong nhà ngoài sân mấy lượt.
Vừa trách móc: “Cái đồ vô tâm nghĩ gì làm nấy, trời lạnh thế còn chạy ngoài, cảm thì làm ? Một chiếc áo khoác bông thì tác dụng gì?”
Trách móc xong, bà bảo Hà Tiểu Vân lấy chiếc áo lông cất kỹ đáy hòm của , lật giở lẩm bẩm: “Cháu xem cái đồ vô tâm , khi một tiếng? Mặc chiếc áo lông chẳng sẽ lạnh .”
Bà cụ ông thông gia sắp đến tìm .
Bà còn tưởng hắt hai cái chắc chắn là vì cháu gái nhỏ, cái đồ vô tâm đó chắc chắn ở ngoài lạnh lắm, nên mới nhớ đến .
“Tiểu Vân, cháu xem Tiểu Nguyệt mà cảm thì làm đây? Dì còn đang đợi bế chắt để làm bà cố nữa.”
Bà cụ sốt ruột chạy sân, trời cầu nguyện: “Ông trời ơi, ông mau làm cho thời tiết lên ! Đừng để cháu gái nhỏ của lạnh.”
“Bà Cao, trời lạnh thế , bà ngoài sân làm gì ?”
Bà cụ đang chắp tay, nhắm mắt cầu nguyện ông trời thì ông cụ Quan bước cửa.
“Ủa? Ông thông gia, trời lạnh thế , ông ở nhà mà ngoài chạy lung tung làm gì? Tuổi , sợ cảm lạnh ?”
Bà cụ quấn chặt chiếc áo lông , hỏi một câu liên quan để trêu chọc.
“Ối, bà Cao, bà mặc chiếc áo lông thế ?”
Ông cụ Quan chiếc áo lông chật bà cụ, liền đó là quần áo thời trẻ của bà.
“Ha ha, ông thông gia, để ông chê .”
Bà cụ ngại ngùng : “Không giấu gì ông, chiếc áo lông là mặc hồi trẻ.”
Cười xong, bà chuyển sang vẻ mặt trách móc: “Tôi mặc chiếc áo lông để làm điệu nhé, là vì cháu dâu của ông, mới lôi nó từ đáy hòm đấy.”
“Vì cháu dâu của ?”
Ông cụ ngơ ngác – *Tiểu Việt về ?*
“Chẳng vì nó thì là gì?”
Bà cụ kéo kéo chiếc áo lông , bắt đầu chế độ trách móc: