Vì trận thiên tai tuyết , cô cảm thấy tinh thần thăng hoa nhiều.
“Việt Việt, em...” Con lừa bướng bỉnh bắt đầu giở chứng, Đoàn trưởng Cố gì cho . Tuy nhiên, Đoàn trưởng Cố dù cũng là Đoàn trưởng Cố, thời khắc mấu chốt, sử dụng quyền chỉ huy quân sự của .
“Trình Khải, gọi Đại đội trưởng Triệu và đồng chí Triệu Thông đến đây.”
“Rõ, thưa Đoàn trưởng!” Trình Khải chạy ngoài, nhanh cùng hai họ Triệu.
“Đại đội trưởng Triệu, đồng chí Triệu Thông, nhiệm vụ của các đồng chí thành xuất sắc. Tôi lệnh cho các đồng chí và đồng chí Lãnh Thiên Việt lập tức trở về đơn vị.” Đoàn trưởng Cố sa sầm mặt, trở thành vị Binh vương mặt lạnh cao ngạo bá đạo.
“Rõ, tuân lệnh!” Đại đội trưởng Triệu chào kiểu quân đội xong, với Lãnh Thiên Việt: “Cô Lãnh Thiên Việt, hành động đều theo chỉ huy, chúng lên đường thôi.” Thấy cô gái nhỏ mặt mày tình nguyện, Đại đội trưởng Triệu còn tưởng cô nỡ rời xa chồng.
“Em dâu, thôi.” Triệu Thông kéo tay áo Lãnh Thiên Việt. Anh hiểu tâm trạng của bạn , đây là vì sợ vợ yêu lạnh nên mới dùng đến quyền chỉ huy.
“Ừm, thôi.” Lãnh Thiên Việt lườm gã trai thẳng một cái, vô cùng tình nguyện nhưng cũng đành bất lực ...
“Đợi !” Khi chiếc xe jeep chuẩn khởi động, Đoàn trưởng Cố đuổi tận cửa. Sau khi dặn dò Đại đội trưởng Triệu vài câu, mở cửa xe, nghiêm trang chào kiểu quân đội với vợ:
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, mặt thể cán bộ chiến sĩ tham gia cứu trợ thiên tai , xin gửi lời chào đến cô! Cảm ơn sự cống hiến quên và sự ủng hộ hết lòng của cô!”
“Anh... cái ...” Đồng chí Lãnh Thiên Việt làm cho ngơ ngác, khuôn mặt nhỏ nhắn “xoạt” một tiếng đỏ bừng. *Anh lính nổi hứng gì đây? Sao đột nhiên làm trò ? Mình là vợ , giúp một tay gì đáng để cảm ơn trang trọng thế chứ?* Lãnh Thiên Việt sự nghiêm túc của làm cho ngại ngùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-903-loi-chao-quan-doi-trang-trong.html.]
Đang lúc bối rối, Đoàn trưởng Cố cúi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô dịu dàng : “Việt Việt, về nhà đừng chạy lung tung, nghỉ ngơi cho khỏe, sẽ sớm thành nhiệm vụ thôi.”
“Vâng, Bắc Dương ca ca, chúc các sớm chiến thắng thiên tai.” Lúc , đồng chí Lãnh Thiên Việt hết giận, tinh thần cô một nữa thăng hoa trong cái chào trang trọng của lính. Xuyên đến những năm 70 , sự dẫn dắt của , cô cũng làm một việc ý nghĩa. Cô vui và tự hào!
Khi chiếc xe jeep từ từ chuyển bánh, mặt Đại đội trưởng Triệu, Đoàn trưởng Cố nâng bàn tay nhỏ của vợ lên, đặt một nụ hôn thật sâu. Sau đó sửa mũ quân đội cho cô, ánh mắt quyến luyến: “Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, sẽ sớm về thôi.”
Lãnh Thiên Việt lập tức hiểu ý lính, đỏ mặt rút tay : “Ờ... cái đó, Bắc Dương ca ca, chúng em đây.” Nói xong, cô nở một nụ rạng rỡ. Nụ đó như ánh mặt trời chiếu rọi lòng Đoàn trưởng Cố...
Khi chiếc xe jeep rời khỏi trường trung học thị trấn, các đồng chí quân nhân đang chiến đấu trong trời đất băng tuyết, Lãnh Thiên Việt vô cùng cảm động. Cô đột nhiên cảm thấy, bóng dáng màu xanh của quân giải phóng chính là biểu tượng ấm áp nhất của thời đại . Nhìn xem, cầu vai đỏ tươi hòa cùng tuyết trắng mênh mông, tựa như những ngọn đuốc rực cháy, chỉ mang ấm cho những tuyết bao vây, mà còn tiếp thêm động lực chiến thắng thiên tai.
Lãnh Thiên Việt cảm động suốt cả chặng đường. Tuyết lớn phủ kín trời đất, quân nhân cứu trợ ở khắp nơi, ký ức về mùa đông năm 1979 đối với cô còn thuộc về gió tuyết lạnh lẽo nữa. Nó thuộc về những con em hùng, thuộc về lính của cô, ngại gian khó, dũng cảm tiến về phía .
Bên , Lãnh Thiên Việt đang đường trở về với tâm trạng phấn chấn... Bên , trong phòng khách nhà họ Quan, ông cụ Quan và con dâu đang nổi trận lôi đình...
Ông cụ Quan tuy nghỉ hưu nhưng đầu óc vẫn minh mẫn. Mỗi ngày ông đều sách, xem báo và tin tức đều đặn. Sáng nay, khi bật đài radio tin tức địa phương, tin cháu dâu chở một xe tải vật tư đến vùng thiên tai thăm hỏi cán bộ chiến sĩ, tim ông đập nhanh vì phấn khích. Miệng ngừng lẩm bẩm: “Cô gái tài giỏi thật! Sao chuyện gì nó cũng làm thế ?”
Chưa kịp bình tĩnh , phục vụ tươi đưa tờ báo đến tận tay ông: “Lão thủ trưởng, ngài xem , đồng chí Lãnh Thiên Việt mặc quân phục trông oai phong phết.”
“Ừm, oai phong! chiếc áo khoác vẻ dài, chắc là mặc của ông bố sư trưởng của nó .” Nhìn cháu dâu hiên ngang báo, khuôn mặt ông cụ Quan tươi hơn cả hoa cúc.
Sở chỉ huy cứu trợ thiên tai đặt tại một điểm liên lạc trục đường chính, phóng viên báo chí túc trực ở đó. Khi Lãnh Thiên Việt đến vùng thiên tai, lúc đăng ký gặp một phóng viên, chính là phóng viên Cao từng phỏng vấn cô ngày khai trương cửa hàng. Anh vốn khâm phục Lãnh Thiên Việt, khi chứng kiến hành động của cô thì càng thêm chấn động.
Anh chỉ ghi chép chi tiết các loại vật tư mà cô gửi đến, mà còn chụp cho cô vài tấm ảnh. Khi phóng viên Cao giao tài liệu cho Tổng biên tập Phan Đại Chiêu, ông Phan “bốp” một tiếng đập đùi: “Đồng chí Lãnh Thiên Việt đúng là Lôi Phong sống!”