Trong khi Đoàn trưởng Cố đang cảm động vì vợ, thì cô vợ nhỏ của đang vắt óc suy nghĩ đặt tên cho hai đứa bé. Chuyện đặt tên , Lãnh Thiên Việt là đầu tiên làm nên thật sự kinh nghiệm.
Dùng tư duy của hiện đại thế kỷ 21 để đặt thì hình như quá tân tiến, thời chắc chấp nhận . Còn đặt một cái tên quá gần gũi, phù hợp với thời đại thì cô thấy quê mùa.
Để bà thím và đứa bé thêm lựa chọn, cô đặt bốn cái tên: Văn Bác, Văn Hàn, Ủng Quân và Ái Dân. Hai cái tên Văn Bác, Văn Hàn mang ý nghĩa: học thức uyên bác, văn tài bay bổng. Hai đứa trẻ sinh trong văn phòng hiệu trưởng, Lãnh Thiên Việt hy vọng chúng thể trở thành những học vấn cao.
Còn ý nghĩa của Ủng Quân và Ái Dân là nhân dân ủng hộ quân đội, quân đội yêu thương nhân dân. Tình cảm quân dân từ đến nay luôn sâu đậm như cá với nước, đây là điều ai cũng thấu hiểu.
Bốn cái tên , bà thím cái nào cũng thích. Mẹ của hai đứa bé thì trong lòng nghiêng về Văn Bác, Văn Hàn hơn, nhưng cô cảm thấy đứa bé là do giải phóng quân cứu giúp mới chào đời, nên về mặt tình cảm chọn Ủng Quân, Ái Dân.
Cuối cùng, Lãnh Thiên Việt gợi ý: “Trẻ con thường hai tên, một tên ở nhà và một tên học mà. Hay là tên ở nhà gọi là Ủng Quân, em gọi là Ái Dân, còn tên học lượt là Văn Bác và Văn Hàn, như chẳng vẹn cả đôi đường ?”
Bà thím xong, đôi mắt đục ngầu lập tức sáng rực lên: “Cô gái, cảm ơn cô nhiều lắm! là học khác, hèn gì ông nhà cứ nhất quyết nhờ cô đặt tên.”
“Ủng Quân, Ái Dân, Ủng Quân, Ái Dân...” Bà thím ngừng lẩm bẩm gọi tên cháu, con trai bà cũng là bộ đội, thấy tên chắc chắn sẽ vui lắm.
---
Bên bà thím vui mừng khôn xiết, bên Chủ nhiệm Tạ đang xót xa phàn nàn với chồng: “Lão Quan, ông xem Việt Việt con bé thế chứ? Chuyện gì cũng cho chúng , nó lấy chồng để làm gì?”
Sau khi t.h.ả.m họa tuyết xảy , chính quyền tỉnh, thành phố cùng quân khu thành lập bộ chỉ huy cứu trợ thiên tai. Thị trưởng Quan là đầu một thành phố, đương nhiên là thành viên chủ chốt của bộ chỉ huy.
Khi nhóm của Lãnh Thiên Việt đến vùng thiên tai, qua điểm liên lạc của bộ chỉ huy các tuyến đường chính đều đăng ký. Sau khi nhân viên ở đó cô với tư cách cá nhân quyên góp cả một xe tải vật tư, lặn lội đến nơi chồng đang cứu trợ để thăm hỏi binh sĩ, ai nấy đều kinh ngạc đến rớt cả cằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-900-tieng-vang-cua-lanh-thien-viet.html.]
Chị dâu nhỏ cũng quá đỉnh ! Nhiều đồ như , những thứ họ còn đầu thấy, mà cô cứ thế mang tặng chớp mắt? Một vợ lính vô tư cống hiến như , một tấm gương tiên tiến thế tuyên truyền và biểu dương rộng rãi để học tập.
Nhân viên lập tức báo cáo tình hình lên bộ chỉ huy. Thị trưởng Quan xong, tự hào khỏi lo lắng. Ông nhân phẩm và năng lực của con dâu , nhưng trong thời tiết khắc nghiệt , hình nhỏ bé của cô liệu chịu nổi ? Hơn nữa, lúc với gia đình một tiếng? Hai đứa nhỏ ở nhà sắp xếp thỏa ?
Thế là, đến giờ tan làm, Thị trưởng Quan cử Tiểu Hoàng đến đón hai đứa nhỏ về nhà. Cục Bột Nhỏ thì phản ứng gì, cô bé quen với việc ông nội và ông cố cho xe đón chơi bất cứ lúc nào. Còn Quả Quả thì như một ông cụ non, cứ lẩm bẩm:
“Ông nội, bà nội, dì ba dặn là để Hạo Hạo đón chúng con sang nhà lớn mà. Anh thấy chúng con chắc sẽ mất.”
Tạ Dục Ân vội vàng an ủi: “Quả Quả ngoan, lúc chú Tiểu Hoàng đón các con với cô giáo . Cô giáo sẽ nhắn với Hạo Hạo là các con ông nội đón về nhé.”
Đứa trẻ thật tình nghĩa, nhỏ nghĩ cho khác, Tạ Dục Ân vô cùng hài lòng. Đây đều là nhờ công dạy dỗ của con dâu của bà!
“Dạ, thì ạ.” Lời giải thích của bà nội khiến bé yên tâm hẳn.
Lúc ăn cơm, Thị trưởng Quan vẫn luôn cau mày. Tạ Dục Ân ông đang lo cho con dâu nên ngừng an ủi: “Việt Việt thông minh lắm, con bé nhiều cách tự bảo vệ mà. Hơn nữa ở đó còn con trai chúng , Bắc Dương sẽ chăm sóc cho vợ nó.”
Thị trưởng Quan im lặng đáp. Vợ ông sức tàn phá của trận bão tuyết , con trai họ đang dẫn quân ở nơi thiên tai nghiêm trọng nhất, bất cứ tình huống nào cũng thể xảy . Con dâu họ dù cũng là bình thường, thể chất so với quân nhân?
“Ba, chúng con đều học tập chị dâu ba mới .” Quan Nho Ninh và Quan Minh Châu chuyện của chị dâu nhỏ xong, mỗi đều những cảm xúc khác .
Quan Nho Ninh ngoài việc học tập chị dâu, còn thầm ghen tị với ba. Trong đầu hiện lên một câu: “Có vợ như , chồng còn cầu gì hơn?” Anh ba gặp chị dâu nhỏ, chắc hẳn kiếp tích đức nhiều. Có phụ nữ như bên cạnh, ba chắc chắn sẽ thăng tiến như diều gặp gió.
Quan Minh Châu thì ngờ chị dâu nhỏ tấm lòng và tầm rộng lớn như , càng ngờ cô năng lực phi thường đến thế.