Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 898: Vòng Tay Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:40:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy vợ ngã quỵ đất, vội vàng ôm cô lòng, lo lắng gọi khản cả giọng:

“Việt Việt, vợ ơi, em ? Em đừng dọa , Việt Việt... Việt Việt... em tỉnh ...”

“Bắc Dương ca ca, em , chỉ là căng thẳng quá nên mệt thôi. Anh mang sô-cô-la ? Cho em ăn hai miếng là khỏe ngay.”

Lãnh Thiên Việt gọi tỉnh, giọng cô yếu ớt đến mức suýt làm Đoàn trưởng Cố rơi nước mắt.

“Anh mang theo , nhưng trong văn phòng .”

Đoàn trưởng Cố bế thốc vợ lên, lao như bay văn phòng tạm thời của . Sau khi cho cô ăn mấy miếng sô-cô-la, dùng chăn quấn chặt cô lòng: “Việt Việt, mệt thì ngủ một giấc , ôm em.”

“Vâng.”

Lãnh Thiên Việt từ chối. Nếu ngủ một giấc để hồi sức, lẽ đứa bé sinh cô cũng kiệt sức mà c.h.ế.t mất. Cô chìm giấc ngủ sâu trong vòng tay rộng lớn và ấm áp của lính.

Giấc ngủ kéo dài suốt một tiếng đồng hồ. Đoàn trưởng Cố hề cử động, cứ thế ôm cô suốt cả tiếng. Trong thời gian đó, suy nghĩ nhiều.

Anh một nữa chắc chắn một trăm phần trăm rằng, vợ trong lòng còn là cô thanh mai trúc mã đây nữa. Lãnh Thiên Việt tuy thông minh, nhưng cũng đến mức hiểu rộng và bản lĩnh như thế . Cô dám đối đầu với t.ử thần để giành giật mạng sống, lòng dũng cảm và năng lực từ ?

Đoàn trưởng Cố nhíu mày trong lòng, đầu óc kìm ngõ cụt.

“Bắc Dương ca ca, sản phụ ? Đứa bé thế nào ?”

Trong lúc Đoàn trưởng Cố đang suy nghĩ miên man, vợ tỉnh giấc...

“Họ sắp xếp thỏa, đang nghỉ ngơi ở phòng y tế .” Đoàn trưởng Cố dịu dàng vuốt tóc cho vợ, hỏi khẽ: “Việt Việt, ngủ một giấc xong thấy đỡ hơn ?”

Lãnh Thiên Việt thẳng dậy, ngẩng đầu ngoài cửa sổ. Trời tối mịt, giấc ngủ của cô quả thực ngắn. Quả nhiên, vòng tay của chồng là nơi ấm áp nhất, khiến cô quên bẵng cái lạnh giá nơi đất khách quê .

“Bắc Dương ca ca, em .”

Lãnh Thiên Việt chớp chớp đôi mắt long lanh, ôm cổ lính “chụt” hai cái lên mặt cho bõ ghét. nghĩ đây nhà , sợ khác thấy ảnh hưởng nên cô dám tay. Cô chỉ khẽ l.i.ế.m liếm khóe miệng.

Hì hì, mệt bận, lúc ngủ hình như cô vô ý chảy nước miếng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-898-vong-tay-am-ap.html.]

Nhìn hành động nhỏ ngây ngô của vợ, Đoàn trưởng Cố lập tức hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh ghé sát tai cô thì thầm: “Việt Việt, kiềm chế chút , thì nước miếng cũ khô, dãi mới chảy bây giờ.”

Nói , yết hầu khẽ chuyển động, “hê hê” một tiếng: “Có vài chuyện chúng về nhà ? Về nhà phu quân đảm bảo cho nàng gặm thỏa thích.”

“Anh... ai thèm gặm chứ, mặt quá nhỉ.”

Lãnh Thiên Việt miệng thì nhưng trong lòng nghĩ khác. Cô đẩy lính dậy: “Đoàn trưởng Cố, nghiêm túc chút ! Em qua xem sản phụ và đứa bé thế nào .”

Đoàn trưởng Cố: “...”

Ai nghiêm túc chứ? Cái tật bá đạo “chỉ cho quan châu đốt lửa, cho dân chúng thắp đèn” của vợ đúng là vĩnh viễn sửa . Rõ ràng là cô khơi mào ... Lại còn cái thói dùng thì gọi, dùng thì đuổi, dùng xong là chạy ngay.

Đoàn trưởng Cố nắm lấy tay vợ: “Sắp đến giờ ăn cơm , ăn xong hãy qua. Bên đó Lục Niệm Niệm và chồng sản phụ trông nom .”

Đoàn trưởng Cố trông chừng vợ, bắt cô ăn uống đầy đủ để bổ sung thể lực. Một ngày quyên góp cả một xe tải vật tư, vượt qua quãng đường 180 cây băng tuyết để đến đây buổi trưa, cần nghĩ cũng vợ chạy đôn chạy đáo bận rộn cả ngày, chắc chắn còn dậy từ bốn năm giờ sáng. Vừa mệt thiếu ngủ, ăn uống t.ử tế thì hình nhỏ bé chịu nổi?

“Được , ăn cơm .”

Lãnh Thiên Việt ngoan ngoãn xuống. Lần bướng bỉnh nữa, thật sự ăn uống cho đàng hoàng, nếu khi cô toi đời ở nơi băng giá thật.

Lúc ăn cơm, Lãnh Thiên Việt dặn dò lính: “Mấy ngày tới thể để con sản phụ về nhà ngay , nhà họ lạnh quá, sẽ đổ bệnh mất.”

Vừa nhắc đến ngôi nhà mà “trượt băng” mới của chú , Lãnh Thiên Việt thấy đau đầu. Nó chẳng khác gì một cái hầm băng, văn phòng tạm thời của lính còn ấm áp hơn nhiều.

“Anh , Việt Việt. Ngày mai Tiểu Trình và Triệu Thông sẽ giúp nhà chú dọn dẹp lối , đó đào củi trong sân , họ thể nhóm lửa sưởi ấm .”

Đoàn trưởng Cố cũng nể phục cái duyên của , cứu trợ thiên tai mà còn gặp đúng ca sản phụ sinh khó. Trời đất băng giá, tuyết chặn lối về, nếu vợ năng ở đây thì làm ? Chú tìm đến, tổ y tế thì bó tay, cho dù chú quỳ xuống dập đầu vỡ trán thì chỉ huy cũng chẳng cách nào cứu vãn.

Khi vợ ăn xong định xem sản phụ, Đoàn trưởng Cố nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, thái độ vô cùng trịnh trọng: “Việt Việt, cảm ơn em! Cố Bắc Dương lấy em, đời còn gì hối tiếc!”

Tay càng nắm càng chặt: “Em chính là phúc tinh của , là thiên thần mà ông trời phái đến cho .”

Lãnh Thiên Việt nắm đau đến mức “hít hà” một tiếng. Trong lòng cô đầy nghi hoặc: *“Anh lính lên cơn gì ? Có hành động ‘vĩ đại’ đỡ đẻ hôm nay của kích thích ?”*

Phúc tinh, thiên thần gì chứ? Đây là còn nghi ngờ nữa, là thật sự coi là thiên thần ? Vậy cần thú nhận phận nữa, cứ làm thiên thần là .

, ! Thiên thần thì cô làm nổi! Làm thiên thần mệt lắm, cô năng lực đó. Thiên thần tượng trưng cho sự đáng yêu, lương thiện, trong sáng, đại diện cho lòng nhân ái và sự cống hiến vô tư.

Loading...