Lãnh đạo lập tức chỉ thị: Cứu trợ thiên tai là nghĩa vụ thể chối từ, việc cụ thể cửa hàng thể tự cân nhắc xử lý.
Nghe xong chỉ thị, Giám đốc Thịnh vui mừng mỉm —— *Quả nhiên chí thì nên! Bất cứ việc gì tay cô gái Lãnh Thiên Việt , chỉ nghĩ tới chứ làm .*
Cười xong, Giám đốc Thịnh hào phóng : “Cô Lãnh Thiên Việt, giờ tan làm buổi chiều, rượu trắng, thịt hộp và sô cô la cô cần, sẽ cho giao đến doanh trại đầy đủ.”
“Cảm ơn ông nhiều, Giám đốc Thịnh!” Lãnh Thiên Việt xúc động đến mức sắp rơi nước mắt. Có thể “hóa duyên” thành công rực rỡ từ Cửa hàng Hữu nghị là điều cô ngờ tới. Cô cứ tưởng sẽ tốn ít công sức, thậm chí chuẩn sẵn tâm lý từ chối.
“Nhà thiết kế của ơi, cô khách sáo quá . Thực mới cảm ơn cô, chính nhờ lòng dũng cảm và khí phách hơn của cô giúp Cửa hàng Hữu nghị chúng cơ hội góp sức cho công tác cứu trợ thiên tai.” Giám đốc Thịnh vô cùng khâm phục cô gái nhỏ mắt. Tuổi còn trẻ mà dám nghĩ dám làm, ngay cả ý tưởng đến Cửa hàng Hữu nghị “hóa duyên” cũng nghĩ , lòng dũng cảm ông đầu tiên chứng kiến.
Phải rằng, là cửa sổ ngoại giao, Cửa hàng Hữu nghị vốn chỉ phục vụ nước ngoài, nhà ngoại giao và quan chức cấp cao. Ở đây bán hàng nhập khẩu và hàng độc quyền. Thịt hộp và sô cô la bình thường tiền cũng chẳng mua nổi, mà cô chỉ cần một ý tưởng táo bạo là thể lấy từng thùng từng thùng một.
Lãnh Thiên Việt khen đến mức ngượng ngùng: “Giám đốc Thịnh, cứu trợ thiên tai ai cũng phần mà. Tôi còn việc khác, xin phép đây ạ.” Thế là đồng chí Lãnh Thiên Việt tâm nguyện thành sự thật, tủm tỉm cáo từ. Cô còn đến trạm tiếp theo: bệnh viện Trung y để thuyết phục Chu Thạch Nam kiếm t.h.u.ố.c trừ hàn cho lính và .
...
“Ối chà, tiểu tài thần của ơi, lúc cô còn chạy ngoài? Đã ăn cơm đấy?” Lãnh Thiên Việt thở lạnh, run rẩy bước văn phòng của Chu Thạch Nam đúng lúc ông dùng xong bữa trưa.
“Viện trưởng Chu, ông xem bộ dạng bây giờ giống ăn cơm ?” Một buổi sáng chạy qua ba đơn vị “hóa duyên”, chỉ tốn bao nhiêu nước bọt mà còn tiêu hao ít thể lực, Lãnh Thiên Việt bây giờ đói đến mức bụng dính lưng . Vì đói nên cô càng thấy lạnh hơn, răng cứ va lập cập.
Lãnh Thiên Việt đột nhiên liên tưởng đến lính và các chiến sĩ, họ cứu trợ thiên tai chắc chắn sẽ tiêu hao nhiều thể lực, nếu ăn no, cơ thể năng lượng thì lẽ cũng sẽ như cô lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-885-chuyen-xe-nghia-tinh.html.]
Chu Thạch Nam thấy cô lạnh đến run cầm cập thì ngay là cô đang đói lắm. Ông rót nước nóng cho cô, dặn dò trợ lý: “Mau xuống nhà ăn bảo đầu bếp nấu một bát mì thêm hai quả trứng, để tiểu tài thần của chúng ăn cho no, đừng để cô đói.”
“Đợi !” Trợ lý định thì Lãnh Thiên Việt gọi : “Viện trưởng Chu, một bát mì đủ ạ, thể ăn hai bát, nhất là thêm bốn quả trứng nữa.” Lãnh Thiên Việt tay cầm cốc nước mà vẫn run rẩy dữ dội... Chu Thạch Nam thấy vội vàng đỡ cô xuống ghế sofa: “Tiểu tài thần của , chuyện gì quan trọng mà cô để nông nỗi ?”
Lãnh Thiên Việt gì, chỉ dựa ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần. Nếu còn tốn thêm nước bọt lúc , cô sợ sẽ ngất mất.
...
Sau khi đ.á.n.h chén xong hai bát mì, Lãnh Thiên Việt còn run nữa, sắc mặt cũng tươi tỉnh hẳn lên. Nghỉ ngơi một lát, cô kể bộ nguyên nhân khiến suýt kiệt sức cho Viện trưởng Chu ...
Chu Thạch Nam xong, mặt đầy vẻ kính phục cô, nghiêm túc : “Đồng chí Lãnh Thiên Việt, thể giúp gì cho cô nào?”
Lãnh Thiên Việt hề khách sáo, thẳng thắn rõ mục đích, đồng thời liệt kê những thứ cần cùng công dụng của chúng... Viện trưởng Chu xong lập tức cho chuẩn các loại d.ư.ợ.c liệu cô cần, đồng thời với cô rằng cao trị cước ở bệnh viện sẵn, cô cần về nhà bận rộn làm thêm nữa.
Lãnh Thiên Việt vội vàng cúi đầu chào ông: “Viện trưởng Chu, cảm ơn cao trị cước của ông, nhưng thứ làm là cao chống rét, công dụng khác với cao trị cước của ông ạ.” Cao trị cước dùng khi bệnh để thúc đẩy tuần máu, còn cao chống rét cô làm là dùng để phòng ngừa khi lạnh.
Viện trưởng Chu xong thì gật đầu tâm đắc: “Hiểu .” Ông lập tức cho tìm dầu hồng hoa, long não và băng phiến, cùng với các loại d.ư.ợ.c liệu Trung y và một ít t.h.u.ố.c Tây trị cảm, vỗ vai Lãnh Thiên Việt : “Tiểu thần y của ơi, chồng cô cưới vợ như cô chắc chắn là kiếp thắp hương cầu phúc đấy! Giỏi lắm! Thị trưởng Quan con dâu như cô thì mơ cũng sẽ tỉnh cho mà xem.”
Sau đó, ông chỉ chiếc xe tải đang đỗ bên ngoài: “Mau về chuẩn , đừng để lỡ việc hỗ trợ chồng cô.”
“Vậy em cảm ơn ông, Viện trưởng Chu.” Sau khi cúi đầu thật sâu, Lãnh Thiên Việt lên xe mang theo d.ư.ợ.c liệu “hóa duyên” trở về doanh trại... Vừa về đến xưởng mỹ phẩm, cô liền giao dầu hồng hoa và các thứ cho Dương Hồng Anh, bảo chị nhanh chóng làm cao chống rét.
“Yên tâm em gái, cao chống rét tối nay chắc chắn sẽ xong.” Công tác chuẩn của Dương Hồng Anh tất từ lâu, chỉ chờ những d.ư.ợ.c liệu thôi. Lãnh Thiên Việt dặn dò xong thì Triệu Thông cũng lái xe trở về... Lúc Triệu Thông bước cửa, vẻ mặt vô cùng hớn hở.