Bà cuối cùng cũng hiểu tại cháu rể dù tìm cha ruột nhưng vẫn giữ họ Cố mà đổi tên.
“Bắc Dương, bà nội của cháu đúng là nữ trung hào kiệt, là một nhân vật đáng nể đấy!” Bà Cao chân thành cảm thán.
“Bà nội, còn ạ? Tên tuổi của đồng chí lão thành Ngô Ái Quân ở khắp mười dặm tám làng ai là . Bà đến cũng oai phong lẫm liệt! Bà và ông nội cháu cùng đ.á.n.h giặc Nhật, tình cảm của hai sâu đậm lắm. Cái tên Ngô Ái Quân cũng là do ông nội cháu đặt cho bà năm đó đấy ạ.”
Lãnh Thiên Việt hùa theo lính, khen ngợi đồng chí lão thành Ngô Ái Quân hết lời.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, hai vợ chồng cháu , bà thật sự gặp bà chị quá.”
Bà Cao Tân Dĩnh chỉ hận thể lập tức chạy đến tỉnh Lỗ để gặp gỡ chị em cách mạng nghĩa khí ngút trời, nữ trung hào kiệt đó. Để xem bà rốt cuộc trông như thế nào, ngầu đến mức nào mà thể nuôi dạy một đứa cháu trai ưu tú, vũ phi phàm như !
“Bà nội, lẽ bà sẽ sớm gặp đồng chí lão thành Ngô Ái Quân thôi. Bà hứa với chúng cháu là đợi khi giải quyết xong chuyện của cả, bà sẽ đến Phượng Thành đoàn tụ.” Lãnh Thiên Việt tiết lộ tin tức cho bà cụ.
“Thật ? Vậy thì quá! Đến lúc đó bà thêm một , hai chúng còn hợp cạ nữa chứ.”
Bà Cao Tân Dĩnh dù gặp thật nhưng đoán họ thể là cùng một kiểu . Bà chị chắc chắn cũng là thích theo lối mòn. Một phụ nữ thể kề vai chiến đấu cùng Tỉnh trưởng Quan thì thể là tầm thường ? Trong lòng bà Cao thêm một phần mong đợi.
...
Trên đời bữa tiệc nào tàn. Nói chuyện thêm một lúc, Đoàn trưởng Cố nhắc vợ đến lúc về nhà. Bà cụ , mặt lộ rõ vẻ lưu luyến: “Bắc Dương, Nguyệt Nguyệt, Tiểu Phi, các cháu ăn cơm tối hẵng , về nhà đỡ lỉnh kỉnh nấu nướng.”
“Bà nội, trời tuyết buổi tối lái xe an , chúng cháu vẫn nên sớm thì hơn ạ.” Là một quân nhân, ý thức an của Đoàn trưởng Cố luôn cao hơn khác.
“Vậy , thì các cháu nhanh . Tiểu Vân, mang cho chúng nó thêm ít đồ ăn ngon mang về.” Bà cụ chừng mực, cháu rể bà cũng giữ nữa.
Trước khi về, Đoàn trưởng Cố xin vợ chìa khóa xe. Trời tuyết thế , dám để vợ lái. Lỡ như cô nổi hứng lái như lái máy cày, một chân đạp ga vút thì chuyện đùa.
Lãnh Thiên Việt tình nguyện giao chìa khóa. Trong lòng cô thầm “hừ” một tiếng: *Đồ ranh con! Ta đây là một tay đua xe thế kỷ 21, chẳng lẽ bằng một ông già cổ lỗ sĩ thập niên 70 như ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-880-ban-cam-doan-cua-vo.html.]
Đoàn trưởng Cố chẳng thèm để ý đến sự phục của vợ. Sau khi đưa chị vợ về trường, chở cả nhà bốn về doanh trại. Trên đường , tốc độ xe chậm đến mức Lãnh Thiên Việt suýt nữa thì trầm cảm. Tốc độ đến bốn mươi cây một giờ, cho dù đường tuyết dày thì cũng cần lề mề như ?
Lãnh Thiên Việt còn nghi ngờ lính đột nhiên biến thành một bà già , nếu chậm chạp như thế? Thế là cô nhịn mà hỏi một câu: “Đoàn trưởng Cố, thể lái nhanh hơn một chút ? Rùa bò cũng chẳng chậm đến mức .”
Đoàn trưởng Cố chọc . Vợ thật đúng là dám , nhà ai con rùa nào bò nhanh như thế ? Trời tuyết thì tốc độ xe kiểm soát ở mức 30 km/h, chẳng lẽ cô ?
Đoàn trưởng Cố chỉ mà gì —— *Tiểu yêu tinh vốn là một tay lái máy cày, làm hiểu nhiều quy tắc như ?*
Hơn nữa, dám lái nhanh, mà là và cũng thể lái nhanh. Trong chiếc xe đang là những yêu nhất của , thể để xảy bất kỳ sơ suất nào. Hai đứa nhỏ là sự tiếp nối sinh mệnh của hai, hai từ nhỏ gánh bao nhiêu tội , thể để chúng bất kỳ sai sót nào.
Còn vợ đang chê bò như rùa chính là thanh mai trúc mã ngọt ngào của , là phụ nữ duy nhất yêu trong đời. Anh còn làm rõ bí mật cô, càng thể để cô chịu bất kỳ tổn thương nào.
...
Ăn tối xong, Đoàn trưởng Cố vội vàng chui chăn ngay. Anh tìm giấy bút , nghiêm mặt , dùng thái độ cực kỳ nghiêm túc vợ, giọng điệu cho phép nghi ngờ: “Đồng chí Lãnh Thiên Việt, lệnh cho cô một bản cam đoan.”
Bản cam đoan? Bản cam đoan gì cơ?
Lãnh Thiên Việt ngơ ngác —— *Sói xám lớn nghĩ trò nhỉ? Chuyện trong chăn thì gì mà cam đoan? Chẳng lẽ phạm gì ?*
Thấy vợ nghĩ lệch hướng, Đoàn trưởng Cố vỗ vỗ ghế : “Đồng chí Lãnh Thiên Việt, tư tưởng đoan chính một chút, đừng suy nghĩ lung tung, mau xuống đây. Tôi bảo cô bản cam đoan là để cô cam đoan lái xe lấy sự định làm đầu, lấy an làm nhiệm vụ. Bất cứ lúc nào, dù ở bên cạnh , tốc độ xe cũng vượt quá 80 km/h. Nếu , một khi phát hiện hoặc , sẽ xử lý theo quân pháp!”
“Anh...”
Lãnh Thiên Việt suýt nữa thì tức méo cả mũi: “Chuyện nhỏ như mà bắt bản cam đoan? Còn xử lý theo quân pháp nữa? Nếu thì ?” Con lừa bướng bỉnh trong cô nổi tính.
“Không thì hậu quả nghiêm trọng, sẽ hủy bỏ tư cách lái xe của cô.” Vấn đề an là thể thương lượng, bướng bỉnh cũng vô ích, giọng điệu của Đoàn trưởng Cố vô cùng cứng rắn.
“Anh... Cố Bắc Dương, thôi... coi như ác!”
Lãnh Thiên Việt đành chịu thua. Khó khăn lắm mới một chiếc xe, nếu hủy bỏ tư cách lái xe thì chẳng ngày ngày chen chúc xe buýt ? Thức thời mới là trang tuấn kiệt, ứng biến mới là bậc hào, đại trượng phu co duỗi . Lãnh Thiên Việt tự an ủi chống lệnh nữa, ngoan ngoãn xuống cầm bút lên...